Chương 37: Nương tử có điều chi muốn thương lượng

“Ta thấy nàng ta tuy không lanh lợi nhưng lại siêng năng thật thà.”

“Phu nhân nhà đó nào có để tâm mấy thứ ấy!” Chủ hàng rau cười khẩy một tiếng.

Thẩm Thiều Quang cầm mớ rau rời đi, chưa thấy bóng Từ phu nhân đâu, chỉ thấy A Liễu ngồi chồm hổm trước cửa, gặm bánh kê hấp.

“Sao lúc nãy ngươi không tránh?” Tỳ nữ là tài sản, dù tính khí có dữ đến đâu thì chủ nhân cũng chẳng nỡ đánh đến chết. Né một chút, chẳng phải giảm được mấy roi sao?

A Liễu đưa mắt nhìn nàng, lí nhí đáp: “Đánh xong thì được ăn sớm.”

“...” Lý do ấy khiến Thẩm Thiều Quang nhất thời nghẹn họng, chẳng biết đáp ra sao.

Bất chợt, nàng đưa ra một quyết định: “Nếu ta muốn chuộc ngươi, ngươi có chịu theo ta không?”

A Liễu ngừng gặm bánh, trợn mắt nhìn nàng: “Có cơm ăn không?”

“Cho ăn no đủ.”

A Liễu gật đầu dứt khoát: “Được!”

Thẩm Thiều Quang cũng gật đầu: “Vậy cứ ăn đi, ta đi gặp chủ nhân của ngươi.”

Tiệm gạo nằm ở mặt đường, phía sau là ba dãy nhà vây quanh một sân nhỏ. Thẩm Thiều Quang gõ lên cánh cửa gỗ dẫn vào hậu viện.

Từ phu nhân bước ra, vừa thấy nàng thì nở nụ cười: “Cô nương còn muốn mua thêm gạo sao?”

“Không phải tới vì gạo. Ta muốn hỏi, nương tử có bằng lòng bán con nha hoàn đang trông cửa ngoài kia không?” Thẩm Thiều Quang đi thẳng vào vấn đề.

Tưởng đâu là món đồ bỏ đi, chẳng ngờ lại có người ngỏ lời muốn mua, phu nhân không khỏi cười thầm trong bụng, nhưng ngoài mặt lại ra vẻ khó xử: “Nha hoàn ấy theo ta từ nhỏ, tình cảm cũng sâu, thật sự khó mà buông tay.”

Thẩm Thiều Quang cũng chẳng muốn vòng vo: “Nếu đã là người tâm đắc như vậy thì thôi, ta không miễn cưỡng.” Nói xong liền quay lưng bỏ đi.

Mới đi chưa đầy mười bước, phu nhân tưởng nàng đi thật, vội vàng gọi giật lại: “Cô nương, xin chờ một chút...”

Mặc cả là trò chơi của kiên nhẫn và thời điểm. Thẩm Thiều Quang quay đầu, mỉm cười: “Nương tử có điều chi muốn thương lượng?”

“Cô nương xin đừng vội đi, chúng ta có thể bàn lại.”

Thẩm Thiều Quang dừng bước, chờ đối phương bước tới gần rồi mới thản nhiên cười hỏi: “Nương tử định buông bỏ người thân cận nhất sao?”

Từ phu nhân cười gượng, lúng túng không đáp.

“Không biết giá là bao nhiêu?”

Bị động trong cuộc thương lượng, Từ phu nhân đành cẩn trọng mở lời, sợ mất vị khách hào phóng: “Nếu cô nương đã vừa ý thì ba nghìn văn cũng được.”

Thẩm Thiều Quang chỉ cười nhạt: “Năm nay mới đầu mùa đã mưa gió bất thường, mùa màng khó đoán, chẳng mấy chốc thuế vụ lại đến. Ngoài thành e là chẳng thiếu nhà đem con ra bán.”