Sáng hôm sau, sau khi bán bánh chiên xong, tranh thủ lúc nắng còn dịu, nàng ra ngoài dạo một vòng, vừa mua chút rau, vừa dò hỏi tình hình cho thuê cửa hàng.
Dễ nhận thấy trong phường Sùng Hiền làm ăn rất khấm khá, bởi hầu như chẳng ai muốn cho thuê hay nhượng lại mặt bằng. Thẩm Thiều Quang đi hết một vòng vẫn không thu được chút tin tức nào về chuyện cho thuê, song lại “mua” được một người.
Người này nàng chẳng xa lạ – chính là A Liễu, kẻ trước đây làm ở cửa hiệu gạo trong phường.
Tuy mang tên là “Liễu”, song A Liễu lại không hề mang chút khí chất uyển chuyển mềm mại nào, thân hình vạm vỡ, tuổi độ mười bốn mười lăm, dáng đi nặng nề, mỗi bước như giẫm đất, một tay xách nổi quá nửa bao gạo. Thẩm Thiều Quang thường thấy nàng gánh vác việc nặng trong cửa hàng lương thực.
“Đồ con hầu ngu đần, hậu đậu như trâu, suốt ngày chỉ biết ăn! Đánh chết ngươi đi cho rảnh!” Phu nhân chủ tiệm gạo tức giận mắng, tay nhéo mạnh phần hông của tỳ nữ.
A Liễu bĩu môi, vẫn ngồi yên không né tránh, mặc cho bà ta ra tay.
Phu nhân càng nổi cơn tam bành: “Lại còn giở mặt! Ngươi làm vẻ mặt đó cho ai xem hả? Ngươi tưởng mình là cái loại hồ ly tinh như ả kia, tưởng lão yêu kia sẽ chống lưng cho ngươi sao?” Vừa chửi vừa vớ lấy cây chổi ở góc tường, vụt lia lịa vào người A Liễu.
Tỳ nữ chỉ khom người, thu vai lại chịu đòn, không hé răng.
Thẩm Thiều Quang thấy vậy thì bước tới, dịu giọng khuyên can.
Phu nhân hậm hực dừng tay, thở dốc rồi cúi đầu cân gạo nếp cho Thẩm Thiều Quang. Còn A Liễu thì liếc nhìn nàng một cái, sau đó cúi xuống lặng lẽ nhặt lại số đậu vừa bị đổ.
Mua xong gạo, Thẩm Thiều Quang sang hàng bên cạnh mua thêm rau, tiện miệng dò hỏi về thân thế của A Liễu.
“Chồng nàng ta mới nạp một tỳ nữ tên A Hương làm thϊếp, khiến Từ phu nhân tức giận, lại không thể trút lên kẻ được sủng ái, đành giận cá chém thớt vào con bé ngốc này.” Chủ hàng rau hạ thấp giọng kể.
“Tỳ nữ kia trông thật đáng thương.” Thẩm Thiều Quang khẽ thở dài.
“Đúng là như vậy. Mấy năm trước vùng Giang Nam lũ lụt, thương nhân buôn nô đổ về kinh, Từ phu nhân ham rẻ mua liền hai đứa, vốn tính nuôi làm tay sai, sau lớn thì bán lại kiếm lời. Ai ngờ một đứa bị phu quân bà ta đoạt mất, đứa còn lại thì ngày càng đần độn, chẳng khéo léo chút nào, bán không được giá. Món này coi như thua lỗ nặng.”