Nàng đặt mấy chiếc ngải oa oa lên đĩa sứ trắng, đẩy tới gần tay đối phương rồi cúi đầu tiếp tục nặn bánh.
Bàng nhị nương quả thực cúi đầu ăn thật. Đám tỳ nữ liếc nhìn nhau, lại lén nhìn Thẩm Thiều Quang, nhưng không ai nói câu nào.
Ăn xong bánh, uống xong trà, sắc mặt Bàng nhị nương đã dịu lại ít nhiều. Nàng nhỏ giọng: “Ta đi đây.” Tựa như muốn nói lời cảm ơn, nhưng cuối cùng lại không nói thành lời.
Thẩm Thiều Quang hừ nhẹ, đúng là tiểu nha đầu mới lớn!
Nàng tuy miệng lắm lời nhưng tâm lại minh bạch. Dù không rõ thân phận cụ thể của đám thiếu nữ kia, nhưng từ lời ăn tiếng nói vừa rồi, cũng đủ đoán được các nàng đang bóng gió nói đến vị Kinh Triệu thiếu doãn trẻ tuổi kia – người có dáng dấp không tầm thường.
Ngày ấy tình cờ gặp mặt, Thẩm Thiều Quang sau đó có trò chuyện với trụ trì, mới hay vị thiếu doãn phủ Kinh Triệu ấy xuất thân từ Lâm thị đất Hà Đông.
Lâm thị là một thế gia danh môn lâu đời, truyền từ nhiều triều đại. Thời đầu Đường từng có hai vị làm tể tướng. Mãi đến khi nhà Võ Chu thịnh trị, Lâm gia bị vạ lớn, người chết kẻ lưu, dòng chính suy tàn, nhưng trong mắt tầng lớp sĩ tộc luôn xem trọng huy hoàng tổ tông, thì vẫn cao hơn xa những gia tộc mới nổi như phủ Lỗ quốc công.
Huống chi vị thiếu doãn ấy tuổi còn trẻ mà đã ngồi vào chức vị tứ phẩm, mà quan tam phẩm đã là thượng thư các bộ, đủ thấy hoàng thượng coi trọng dường nào. Một tương lai huy hoàng đang chờ phía trước.
Thẩm Thiều Quang khẽ lắc đầu, thầm nghĩ mối tình đơn phương trong lòng Bàng nhị nương, e rằng đến tám phần mười sẽ rơi vào cảnh nước đổ lá sen mà thôi.
Nàng vừa cảm khái cho chuyện người, vừa bận rộn lo việc sinh kế. Mặt trời đã lên cao, gần đến chính ngọ, người tụ hội bên bờ Khúc Giang mỗi lúc một đông, trận đua thuyền rồng sắp sửa khai cuộc.
Buôn bán của nàng hôm nay thật thịnh, món ngải oa oa bắt mắt lại thơm ngon được lòng khách thực chẳng sai, sớm đã bán sạch, bánh ú cũng lần lượt hết mẻ này đến mẻ khác, duy chỉ có trà hoa lài là vẫn còn, chẳng mấy ai hỏi đến.
Không ai mua thì để mình dùng, Thẩm Thiều Quang ung dung rót trà cho bản thân, nâng chiếc bát sứ to chuyên dùng của mình, từng ngụm nhấp vào thanh mát cổ họng.
Dưới sông tiếng trống vang rền, muôn người hò reo cổ vũ, âm thanh náo nhiệt vang dậy một vùng – cuộc thi thuyền rồng đã bắt đầu.
Chỗ ngồi của nàng chỉ nhìn thấy lưng người, chứ chẳng thấy được mặt nước, nhưng cũng cố nhướn cổ, phe phẩy chiếc quạt tre, cố ngó xem được chút gì đó.