Thẩm Thiều Quang hớn hở tiếp tục vo bột làm ngải oa oa, thoáng nhìn về phía đình nghỉ mát bên kia đường, thấy một nhóm quý nữ đang tụ họp, trong đó có người rất quen mặt – chính là Bàng nhị tiểu thư.
“Nghe nói gần đây A Bàng đang vào am lễ Phật cầu an?” Một thiếu nữ mặc váy màu thạch lựu cười dịu dàng hỏi.
Bàng nhị tiểu thư đang đứng bên mép đình, nghe hỏi thì vừa mừng vừa ngượng, mỉm cười đáp: “Đúng thế.”
“Không rõ là ở am nào?” Thiếu nữ kia nheo mắt hỏi tiếp, vẻ mặt vẫn giữ nụ cười kín đáo.
Các quý nữ xung quanh đều đưa mắt nhìn sang phía Bàng nhị tiểu thư.
“Ở am Quang Minh, phường Sùng Hiền.” Bàng nhị tiểu thư thoáng ngẫm nghĩ, rồi thêm lời: “Trụ trì ở đó là Viên Giác sư thái, là người tinh thông Phật pháp.”
“Am Quang Minh à...” Thiếu nữ váy thạch lựu khẽ bật cười, giọng điệu không rõ ý khen hay chê.
Một cô nương mặc váy màu ngọc bích phe phẩy quạt trong tay, mày liễu hơi nhướng, vừa cười vừa hỏi: “Bánh năm nay mà am Quang Minh mang tặng khác hẳn mọi năm, ăn rất vừa miệng. Chẳng lẽ là A Bàng tự mình bày công thức?”
“Bàng gia cũng có truyền phương sao? Vậy chắc là món ngon truyền từ đất Kinh Châu hay Thục Trung rồi.” Cô gái áo thạch lựu cười duyên, đuôi mày cong cong như ẩn giấu điều gì.
Thực chất, Bàng gia vốn không phải đại tộc có gốc rễ sâu xa, chẳng thể so sánh với những thế gia có tổ nghiệp truyền đời, giữ công thức gia truyền quý giá. Nhắc tới Kinh Châu, Thục Trung kỳ thực là để mỉa mai việc Bàng gia nhận tổ tiên không rõ gốc tích.
Những lời bông đùa kia nghe qua tưởng như dịu dàng mềm mại, thực chất từng câu đều cất giấu kim nhọn.
Các tiểu thư còn lại cũng che miệng cười khúc khích, ánh mắt đầy vẻ châm chọc.
Một thiếu nữ khoác xiêm y màu đất vàng, trên vạt áo thêu đầy hoa cỏ, vừa mỉm cười vừa vỗ nhẹ tay cô gái mặc váy màu thạch lựu: “Thập nhị muội lại thích trêu chọc người khác!” Rồi nàng nghiêng đầu nói với Bàng nhị nương: “A Bàng chớ giận, muội ấy vô tâm thôi.”
Sắc mặt Bàng nhị nương tái đi, môi khẽ mím, tựa hồ muốn xoay người bước đi hoặc lên tiếng đáp trả, nhưng cuối cùng vẫn đành nhịn xuống.
Thẩm Thiều Quang cầm que cời nhẹ đẩy than trong lò, sau đó nâng nồi bánh ú vẫn còn nghi ngút hơi lên lần nữa. Trong lòng nàng thầm thở dài, Bàng nhị nương vốn là kẻ luôn kiêu căng ngạo mạn, hôm nay lại bị người khác đè ép đến mức ấy… Cũng có chút đáng thương. Người không cùng đường, tốt hơn hết là đừng cưỡng cầu gần gũi.