Chương 23: Ngươi, ngươi thật là…

Tự cho mình là người mang lòng thiện lương, Thẩm Thiều Quang quyết định thay gia quyến của cô nương kia ra tay giúp đỡ một phen: “Nhị tiểu thư là dòng dõi hậu nhân của Bàng Tĩnh Hầu từ thời Tam Quốc, tự nhiên chẳng mong dính dáng đến hạng phàm tục như chúng ta – những kẻ bán bánh nuôi thân. Nhưng nghĩ kỹ mà xem, năm xưa Bàng quân sư phò tá Tiên Chủ, chẳng phải cũng chịu không ít khổ nhọc hay sao? Huống chi Tiên Chủ từng làm nghề bện dép, dệt chiếu mưu sinh đấy thôi.”

Phủ Quốc công vốn là gia đình lập nghiệp bằng võ công. Khi đã trở nên phú quý, họ cũng học theo phong thái thế tộc, dựng nên gia phả, thêm vào tên tuổi tổ tiên vốn không rõ gốc tích. Người chấp bút biên soạn gia phổ hiểu được lòng chủ nhân, liền thuận thế đưa huyết thống nhà Bàng nối thẳng đến Bàng Thống thời Tam Quốc. Quốc công vui mừng khôn xiết, từ đó thường tự nhận là hậu duệ Bàng thị vùng Kinh Châu.

Bàng Thống, biểu tự Sĩ Nguyên, hiệu Phượng Sồ, quê quán tại Kinh Châu, là mưu sĩ phụng sự Lưu Huyền Đức vào thời Tam Quốc. Lưu Huyền Đức thuở trẻ từng làm nghề kết cỏ bện dép, bán chiếu kiếm tiền mưu sinh.

Kinh Châu từng là nơi đặt đô thành của nước Sở, trải qua hơn bốn trăm năm với hai mươi vị quân vương từ thời Xuân Thu sang đến Chiến Quốc.

Việc gán ghép huyết thống này trong thiên hạ vốn chẳng hiếm. Ngay cả thiên tử hiện nay còn tự xưng mình là hậu nhân của Lão Tử kia mà. Tuy chuyện này vẫn thường bị người đời cười chê là giả danh vọng tộc, nhưng phần lớn là cười sự tô vẽ quá đà. Riêng Thẩm Thiều Quang lại có cái nhìn khác – nàng chấp nhận bọn họ là hậu nhân Phượng Sồ, nhưng đồng thời tự đưa mình vào vai người cùng hàng với Lưu Huyền Đức từng bện dép bán chiếu năm xưa.

Bàng nhị tiểu thư vốn không đọc nhiều kinh sử, nhưng do sự việc về gia phả nhà mình nên buộc phải tra cứu đôi chút Tam Quốc chí. Nghe Thẩm Thiều Quang nói vậy, một lúc lâu nàng mới hiểu ra ý tứ sâu xa trong lời kia, tức giận đến mức mặt mũi biến sắc, giậm chân trách mắng: “Ngươi, ngươi thật là...”

Đúng lúc ấy, phía sau truyền đến tiếng người bật cười khẽ. Cả Thẩm Thiều Quang lẫn Bàng nhị tiểu thư đồng loạt quay đầu, thấy hai vị công tử trẻ tuổi đang đứng đó. Một người thân vận trường sam cổ tròn màu lục, Thẩm Thiều Quang nhận ra ngay – chính là vị quan mặc hồng y từng soi xét nàng rất kỹ hôm nàng rời cung. Người vừa bật cười chính là công tử mặc trường bào trắng.