Chương 8

“Không chậm trễ nữa, em cho giọt còn lại vào cái cốc lớn này mang đến bệnh viện. Cho cha mẹ uống một ngụm, nếu cậu mợ cũng ở đó thì chia cho họ luôn.”

“Được. Anh nhớ trong nhà còn một bình giữ nhiệt, đổ vào đó đi, tránh lỡ có chuyện gì bị đổ thì không hay.”

“Vậy anh đi tìm đi.”

Giang Thoái Chi buông Kim Bất Tiện ra, lục trong tủ một lúc, lấy ra bình giữ nhiệt, tráng qua nước rồi rửa sơ, đổ sữa đậu nành vào, tiện tay rửa luôn ca đong và cái cốc Kim Bất Tiện đã dùng, dọn gọn cất vào tủ.

“Anh để đồ trong tủ rồi.”

“Ừ.” Kim Bất Tiện soi gương chỉnh lại tóc, vừa nãy Giang Thoái Chi ôm làm tóc cô hơi rối.



Tại bệnh viện.

“Hai đứa sao lại tới đây? Chẳng phải nói có cậu út mang cơm tới rồi à?” Cha Kim trên giường thấy hai người vào thì tò mò hỏi.

“Hai đứa nhỏ này…” Mẹ Kim quay người lại.

“Chiều nay con gặp một bạn học, bạn ấy mời con qua nhà chơi. Nhà vừa xay sữa đậu nành, bạn ấy rót cho con một ít, con với anh con uống không hết.” Kim Bất Tiện cười hì hì đi vào.

Trần Nguyệt Quế nhận bình giữ nhiệt Giang Thoái Chi đưa tới, mở ra rót một phần vào ngăn nhỏ lấy ra, rồi đưa phần còn lại cho Kim Ái Quốc:

“Tôi chỉ uống được từng này, phần còn lại để ông uống.”

“Tiện Tiện, sữa đậu nành nhà bạn con ngon thật đấy, ngon hơn nhiều so với nhà mình tự xay.” Kim Ái Quốc uống một ngụm khen, còn cảm thấy chân mình đỡ hơn hẳn, thậm chí có thể xuống giường đi vài bước.

Khoan đã, chân ông bị gãy mà, sao lại đi được?

“Ngon thì tốt chứ sao? Ngon thì cha uống nhiều chút.”

Kim Bất Tiện quay sang Trần Nguyệt Quế, hỏi: “Mẹ thấy thế nào?”

“Ngon lắm.”

Bà nuốt xuống một câu chưa nói ra nhưng đã cảm thấy có một luồng ấm áp đang chảy trong cơ thể. Nhưng giữa mùa hè thế này, nóng là chuyện bình thường. Hơn nữa bà còn thấy cánh tay cũng bớt đau đi.

Sữa đậu nành… đâu có công dụng này?

Trần Nguyệt Quế còn đang nghi hoặc, lại nghe Kim Bất Tiện nói: “À đúng rồi mẹ, cha, còn một chuyện nữa... Con bán miếng ngọc trên cổ rồi, ngoài ra còn nhận được thư thầy Triệu gửi, trong đó có một bằng khen với một khoản tiền nói là trợ cấp nhân tài, khi mua cửa hàng có ưu đãi nên con mua luôn một căn, trên người còn lại năm trăm tệ.”

Kim Bất Tiện liếc nhìn Giang Thoái Chi, ra hiệu cho anh phụ họa.

Giang Thoái Chi gật đầu: “Ông chủ quán ăn sáng trước đó cần bán gấp, thiết bị với đồ đạc đều để lại, nhận là có thể mở quán ngay.”

Nuôi con từng ấy năm, Trần Nguyệt Quế sao lại không hiểu suy nghĩ của Kim Bất Tiện: “Các con muốn mở quán ăn sáng?”

Bà không hiểu lắm về trợ cấp nhân tài, còn miếng ngọc là đồ của Kim Bất Tiện, tùy cô xử lý, chỉ là không ngờ còn dư được nhiều tiền như vậy.

“Vâng, con có ý định đó. Nhưng nếu mở bán thì con nghĩ cần có người giúp, tốt nhất là anh con. Nhưng như vậy, nếu lỗ vốn, công việc ở đội vận chuyển của Giang Thoái Chi e là không giữ được, nhà mình trong tình huống này áp lực cũng sẽ rất lớn.”

“Con nghĩ là thử trước. Dù sao cửa hàng cũng là của nhà mình, đầu tư chắc không cao, lỡ lỗ thì không làm nữa, cho thuê lại. Nửa năm sau nhà máy cho nghỉ việc một phần, con chắc sẽ tìm được việc.”

“Khoan đã, cái gì gọi là có việc? Con không vào được nhà máy cơ khí à?” Kim Ái Quốc chống người dậy kinh ngạc.

Trần Nguyệt Quế liếc ông một cái, ông lại ngoan ngoãn nằm xuống.

Kim Bất Tiện gật đầu với họ.

“Chủ nhiệm phỏng vấn nói riêng với con, vốn dĩ đã định là con nhưng người được nhận là con trai của giám đốc xưởng.”

“Cái ông giám đốc họ Ngô này…” Nhưng vì Kim Ái Quốc đã làm ở nhà máy nhiều năm, ông cũng không tiện mắng thẳng.

“Tuyển dụng ở các nhà máy khác cũng đã kết thúc rồi, khoảng thời gian này rất có thể con sẽ không có việc làm nên con mới nói nhà mình có thể áp lực lớn.”

“Con đã nói qua với anh rồi, chuyện này cũng cần bàn với cha mẹ.”

“Con cũng đừng tự tạo áp lực quá. Cha con thương không nặng, qua một thời gian là xuất viện được, tay nghề của ông ấy chắc chắn vẫn tìm được việc. Gần đây mẹ còn nghe nói xưởng may đang tìm người làm thời vụ, may vá gì đó, mẹ cũng làm được. Người ta nói thuyền đến đầu cầu tự khắc thẳng, đừng lo trước làm gì.”

“Dạ, con biết rồi.”