Chương 15

[Cấp độ món ăn: Cấp 1.]

[Chế độ quậy phá (đang tắt): Chưa mở khóa.]

“Một nửa số tiền đưa cho mẹ giữ, chi phí chuẩn bị ban đầu hết mười lăm tệ, hiện tại đã kiếm được năm tệ tư. Không sao cả, như vậy rất khá rồi.”

Kim Bất Tiện tự an ủi mình. Chỉ là cô lại nhớ tới dấu chấm than đỏ trên đầu cô bé khi nãy. Rốt cuộc nó có ý nghĩa gì nhỉ?



Giờ ra chơi tại tiểu học cho con em nhà máy cơ khí.

“Hương Hương, tớ nói cho cậu nghe nha, sáng nay tớ ăn được một bát mì khô nóng siêu siêu ngon!” Đăng Đăng hào hứng kể với bạn ngồi cùng bàn.

“Ở đâu vậy?” Hương Hương hỏi. Cô bé nhớ Đăng Đăng vốn không thích ăn sáng, lại còn rất kén ăn. Thứ gì khiến cô bé khen ngon, chắc chắn phải ngon lắm.

“Ngay trên đường mình đi học ấy… ra khỏi khu nhà ống rồi rẽ phải. Sáng mai tớ còn bắt mẹ dẫn tớ đi ăn nữa.”

“Mì khô nóng thì khác gì nhau đâu?” Hương Hương cảm thấy món này chỗ nào cũng giống nhau.

“Khác nhiều lắm! Tớ nói cho cậu nghe nha, mì ở đó rất thơm, cắn vào không bị mềm nhũn. Ôi! Tớ cũng không biết tả sao nữa, nói chung là cực kỳ ngon. Ăn chung với sữa đậu nành trong quán, tớ ăn no căng luôn. Chỉ là hơi cay, nhưng ngon quá nên tớ ăn sạch hết.”

“À đúng rồi, chủ quán là hai anh chị đẹp lắm luôn, còn khen tớ đáng yêu nữa.”

“Mấy cậu đang nói mì khô nóng gì thế?” Cậu bé mập phía sau nghe thấy, tò mò hỏi.

“À, sáng nay tớ suýt đi học muộn đó. Là vì đứng xem múa lân, rồi tiện thể vào quán có múa lân đó ăn luôn. Mì khô nóng ở đó ngon lắm, sữa đậu nành cũng cực kỳ ngon. Tiếc là trong quán chỉ bán có hai món đó thôi.” Đăng Đăng thở dài.

“Thật ngon vậy sao? Sao tớ không biết?” Cậu bé mập, tự nhận mình đã ăn hết đặc sản Đông Xuyên, tỏ vẻ hoài nghi.

“Tớ lừa cậu làm gì? Là vì hôm nay quán mới khai trương, cậu chưa biết thôi.” Đăng Đăng bất lực.

“Vậy mai tớ đi ăn thử.”

“Đi! Nhất định phải đi! Mai tớ cũng đi.”

Hương Hương thấy hai người đều định đi thì cũng nói mình sẽ đi.

Lại có thêm hai bạn khác xúm lại: “Nói chuyện gì thế?”

“Nói mì khô nóng…”

Cứ thế lặp đi lặp lại, cái tên Bàn Bàn Hương nhanh chóng lan khắp lớp Đăng Đăng, thậm chí học sinh mấy lớp khác cũng biết đến quán mì khô nóng này.

Trong khi đó, Kim Bất Tiện hoàn toàn không hay biết, còn đang suy nghĩ xem ngày mai có nên đứng ngoài cửa rao hàng, tự quảng bá kéo khách không.

[Món ăn mới có thể mở khóa!]

Hệ thống mô phỏng quán ăn đột nhiên bật thông báo. Kim Bất Tiện mở bảng điều khiển, trong mục học món ăn phát hiện có thể mở khóa mì tương đen.

“Giang Thoái Chi, đủ mười lăm lượt đánh giá tốt rồi, mở khóa được mì tương đen!”

“Vậy hay là bây giờ thử học cách làm luôn?”

Kim Bất Tiện lập tức kéo Giang Thoái Chi vào nhà bếp mô phỏng. Lần học món này tập trung chủ yếu vào cách làm tương. Kim Bất Tiện và Giang Thoái Chi mỗi người một bếp, mỗi người có phần nguyên liệu riêng.

Hai người cùng nhấn: [Chuẩn bị xong.]

[Phi mỡ xào thịt.]

Cho lượng dầu ăn vừa đủ vào chảo, đun nóng khoảng bảy phần, cho tiếp hoa hồi vào phi thơm rồi vớt ra. Sau đó cho thịt ba chỉ cắt hạt lựu vào, xào lửa vừa đến khi phần mỡ trong, viền hơi xém, dùng xẻng ép thịt để mỡ tiết ra.

[Phi thơm gia vị.]

Lấy hành, gừng, tỏi băm nhỏ, thêm một quả hoa hồi cho vào chảo, rưới rượu nấu ăn khử mùi.

Hạ nhỏ lửa.

Lấy bát trống, trộn tương đậu nành và tương ngọt theo tỷ lệ hai một, thêm nước khuấy đến khi sánh mịn, đổ vào chảo, đảo liên tục. Trong quá trình cho một ít đường trắng để dậy vị, thêm chút nước nóng điều chỉnh độ sệt, nấu mười lăm phút đến khi tương bóng dầu, nổi bọt nhỏ như tổ ong.

[Luộc mì trộn sốt.]

Cho mì kiềm vào nồi luộc đến chín tám phần thì vớt ra, tráng nước nguội, xếp vào đáy bát. Múc lượng tương đen vừa đủ cho lên trên, trộn từ dưới lên để sốt thấm đều, màu sắc bóng bẩy.

[Hoàn thành.]

Hai người mỗi người bưng ra một bát mì tương đen, mùi thơm bốc lên khiến người ta thèm ăn.

“Thế này là khỏi cần nấu cơm tối rồi.” Kim Bất Tiện vui vẻ nói.

Niềm vui “vặt lông hệ thống”, ai hiểu được chứ?

Cô chợt nảy ra ý tưởng vào bếp mô phỏng luyện tay nghề vừa giải quyết bữa ăn, vừa không tốn tiền, lại còn tăng độ thuần thục. Tiếc là mỗi món chỉ được làm tối đa một trăm lần.