Chương 12

“Đợi có cơ hội… Thôi, chắc cũng khó, nhà mình không quyền không thế. Nhưng không động được cha, chẳng lẽ lại không động được con?”

Kim Bất Tiện nở một nụ cười đầy ác ý.

Tối hôm đó, Ngô Tư Viễn bị Kim Bất Tiện và Giang Thoái Chi chặn đường, đánh cho nhập viện. Nhưng vì không để lại bất kỳ manh mối nào, cũng không biết ai ra tay, nên dù có nghi ngờ là bọn Kim Bất Tiện thì cũng không có chứng cứ.

“Ngô Tư Viễn, mẹ thấy đúng là chúng ta chiều hư con rồi! Mấy suy nghĩ vớ vẩn này là từ đâu ra vậy? Chẳng phải đã bảo con qua xin lỗi đàng hoàng sao?” Bà Ngô tức giận mắng.

“Đúng đó, sao con còn lôi cả chuyện cưới xin ra?”

“Thì sao chứ? Tiền của hai người chẳng phải cho con tiêu à? Con cưới vợ về hiếu kính cha mẹ thì có gì không tốt?” Ngô Tư Viễn cãi.

“Mẹ thấy đầu óc con có vấn đề thật rồi, để bệnh viện kiểm tra não cho con đi.” Bà Ngô cạn lời.

“Chẳng qua là thấy con Kim Bất Tiện đó dám thái độ với con như vậy nên con cho nó một bài học thôi. À mà nó còn nói gì nhỉ? Hỏi con có biết miếng ngọc bài nó đeo đáng giá bao nhiêu không? Còn hỏi con có biết cha mẹ ruột nó là ai không? Cha nó chẳng phải Kim Ái Quốc thì còn là ai nữa?”

Bà Ngô và ông Ngô nhìn nhau, một lúc sau đều rơi vào trầm ngâm.

Kim Bất Tiện từ nhỏ đã không giống người bình thường. So với Kim Ái Quốc và Trần Nguyệt Quế thì chẳng có nét nào giống, trong xưởng từng có người đùa rằng không biết có phải con ruột của hai người hay không.

Đặc biệt là miếng ngọc bài đeo từ nhỏ kia.

Bà Ngô là người có mắt nhìn, liếc một cái đã biết không phải đồ tầm thường. Hai công nhân bình thường như Kim Ái Quốc và Trần Nguyệt Quế sao có thể mua nổi thứ đắt như vậy?

Tuy từng nghi ngờ, nhưng mỗi lần bị hỏi, hai người kia đều nói là mua ngoài quầy hàng ven đường, thấy Kim Bất Tiện thích thì mua cho. Thật hay giả thì cũng không rõ, hơn nữa lúc Kim Ái Quốc vào xưởng, Kim Bất Tiện đã mấy tuổi rồi.

Ông Ngô nhìn bà Ngô một cái, xác nhận ánh mắt, rồi nói: “Con tốt nhất đừng đi trêu chọc nó nữa. Dạo này cha sẽ đưa con về quê tránh gió một thời gian, đợi mọi chuyện lắng xuống rồi hãy quay lại.”

“Dựa vào cái gì? Kim Bất Tiện nó là cái thá gì?”

“Dựa vào việc tao là cha mày, mày còn phải sống nhờ tao.”

Ngô Tư Viễn vốn ngày thường vênh váo với câu “cha tôi là giám đốc nhà máy cơ khí” lập tức xì hơi, chỉ âm thầm nghiến răng:

“Cứ đợi đấy!”



Ngày hôm sau, ông bà Ngô cùng đến bệnh viện thăm Kim Ái Quốc.

“Ồ, gió nào đưa hai người đến đây vậy?” Trần Nguyệt Quế thấy họ thì lên tiếng. Bọn họ cũng đã biết chuyện Ngô Tư Viễn đại náo quán cơm Bàn Bàn Hương hôm qua.

“Haizz, con trai tôi lớn từng này rồi mà vẫn không hiểu chuyện. Hôm nay tôi đến thay nó xin lỗi, mong anh chị rộng lượng bỏ qua, dù sao nó cũng chỉ là đứa trẻ.”

Trần Nguyệt Quế suýt nữa buột miệng: “Lớn thế rồi còn là trẻ con gì?”

Nhưng vì Kim Bất Tiện đã dặn trước, chuyện này cho qua là được, quan trọng là phải nhận được lợi ích. Dù sao Kim Bất Tiện cũng chưa tìm được “cha mẹ ruột”, lỡ để lộ thì phiền, trước mắt cầm chắc đồ bồi thường mới là thật.

“Thôi thôi, con bé nhà tôi cũng nói rồi, chỉ là xô xát nhỏ. Làm cha mẹ ai cũng không dễ, ngày ngày lo cho con cái, nó cũng không truy cứu. Nhưng lễ xin lỗi thì vẫn phải có.” Trần Nguyệt Quế nói.

“Có chứ, nhất định phải có. Con trai tôi gây ra chuyện lớn như vậy, còn làm ầm ĩ nữa, không bồi thường xin lỗi sao được. Đây là sữa mạch nha, anh chị nhận cho, chi phí thuốc men về sau nhà tôi lo hết. Ai làm cha mẹ cũng không dễ, mong anh chị thông cảm.” Giám đốc Ngô nói.

“Chuyện này coi như qua, sau này không ai nhắc lại. Nhưng người bị tổn thương nhiều nhất vẫn là con bé nhà tôi, kế đến là Tiểu Giang, quan trọng hơn là chuyện xảy ra ngay trong quán sắp khai trương. Anh xem, buôn bán còn làm ăn gì được không?” Trần Nguyệt Quế lại nói.

“Là lỗi của chúng tôi. Hôm nay chúng tôi còn đặc biệt mời đội múa lân đến trước cửa mừng khai trương, lát nữa cũng qua quán xin lỗi con bé.”

“Anh chị tốt tính thế này mà lại dạy ra… thôi thôi.”

“Cũng muộn rồi, chúng tôi sang Bàn Bàn Hương trước.”

“Được, để tôi tiễn.”