"Thứ ba, buổi tối phải bưng nước rửa chân bằng chậu gỗ hồng mộc do nhà tôi mua. Nước phải đúng bốn mươi độ, lệch một chút là khỏi ngủ, quỳ ngoài cửa cả đêm, nhận lỗi xong mới được vào.”
“Tôi thấy anh là thiếu ăn đòn.” Giang Thoái Chi siết chặt cán xẻng.
Ngô Tư Viễn giật cổ áo, gõ bàn đứng dậy: “Tôi hỏi rồi đấy, anh là ai hả? Dựa vào đâu mà bám lấy tôi không cho tôi nói chuyện với Kim Bất Tiện? Đã bảo đừng có thấy cho mặt mũi mà không cần! Bao nhiêu người muốn trèo cao vào nhà tôi? Cha tôi là giám đốc xưởng cơ khí! Gả vào nhà tôi là tổ tiên bốc khói xanh rồi! Với lại Kim Bất Tiện còn chưa nói gì, anh thì có tư cách gì mà mở mồm?”
“Ôi chao, cậu chủ giám đốc đúng là oai phong thật đấy! Mọi người tới xem đi, bây giờ vẫn còn người công khai tuyên truyền tàn dư phong kiến, còn chà đạp bình đẳng nam nữ nữa kìa!” Kim Bất Tiện đứng ở cửa lớn tiếng hô, lập tức có không ít người tụ lại xem.
“Mọi người nghe xem, hắn đến dạm hỏi tôi mà không tìm cha mẹ tôi, lại tìm tôi - một đứa con gái, tay không mang theo thứ gì! Đây mà là dạm hỏi à? Còn chửi mắng anh tôi nửa ngày, hỏi anh tôi là cái thá gì!”
“Hắn còn nói tôi gả qua đó thì phải sinh con trai cho hắn, mỗi sáng quỳ lạy cha mẹ hắn, tối bưng nước rửa chân bốn mươi độ cho cha mẹ hắn, sai nhiệt độ là bắt tôi quỳ ngoài cửa! Thậm chí còn nói đây là chuyện tổ tiên nhà tôi bốc khói xanh!”
Thấy xung quanh ngày càng đông, Kim Bất Tiện bắt đầu công kích Ngô Tư Viễn: “Không biết từ đâu chui ra cái tàn dư phong kiến, tư tưởng giải phóng không tới được nhà anh à? Bím tóc chưa cắt sạch đã học làm địa chủ ra oai à? Dựa vào cha anh đi cửa sau cướp công việc của tôi, anh còn có mặt mũi tìm tới tôi sao?”
Liên tiếp mấy câu hỏi dồn dập khiến Ngô Tư Viễn nhất thời không kịp phản ứng.
“Tôi nói cho anh biết, cút càng xa càng tốt, đừng ép tôi lôi hết chuyện nhà anh ra ánh sáng.”
“Tôi còn sợ cô chắc?” Ngô Tư Viễn nói nhỏ.
“Cô còn chưa biết chúng tôi có người chống lưng ở trên đâu. Tôi nói cho cô biết, hôm nay cô mà dám chọc tôi thì…”
Giang Thoái Chi vung xẻng đập mạnh vào chân Ngô Tư Viễn, hắn lập tức loạng choạng ngã ngồi xuống đất.
“Ồ, vậy xem cha anh về có dạy dỗ lại anh không? Ngoài này nhiều người thế, có biết người đông thì sức mạnh lớn không?” Kim Bất Tiện ngồi xổm xuống đe dọa.
Ngô Tư Viễn quay đầu nhìn đám đông kín cửa.
Cha hắn đã dặn, không được làm lớn chuyện.
“Tôi nói cho cô biết, cô cứ đợi đấy. Chuyện hôm nay tôi nhớ kỹ rồi. Với lại đừng hòng dựa vào cái quán cơm này mà lật mình, cha tôi là giám đốc xưởng cơ khí. Cô cứ chờ xem.”
“Biết rồi!” Kim Bất Tiện cười khẩy.
“Cha anh là giám đốc xưởng cơ khí.”
Rồi cô lại hạ giọng uy hϊếp: “Anh có biết cha mẹ ruột tôi là ai không? Biết cái ngọc bài tôi từng đeo trị giá bao nhiêu không? Đừng có chọc vào tôi.”
Kim Bất Tiện nhận lấy cái xẻng từ tay Giang Thoái Chi, dùng mặt xẻng vỗ vỗ lên mặt Ngô Tư Viễn. Kính lệch, mặt hắn cũng lấm lem.
Hắn quả thật từng nghe nói về miếng ngọc bài đó có màu sắc thuần khiết không tì vết, chắc chắn rất đáng tiền. Chỉ là không hiểu sao lại ở nhà họ Kim. Nhưng lúc này chạy thoát thân vẫn là quan trọng nhất.
Ngô Tư Viễn lảo đảo đứng dậy, chạy ra ngoài trong thảm hại: “Giải tán đi! Giải tán đi!”
Trước khi đi còn không quên ném lại một câu: “Gặp phải cô, cái quán này kiểu gì cũng sập!”
“Chào mọi người, quán Bàn Bàn Hương ngày mai chính thức khai trương, bán mì khô nóng và sữa đậu nành, giá rẻ, ngon miệng! Hoan nghênh mọi người vào nếm thử nhé!” Kim Bất Tiện tuyệt đối không bỏ lỡ cơ hội quảng bá tốt như vậy.
Đợi đám đông tan hết, Kim Bất Tiện và Giang Thoái Chi lại tiếp tục cắt đậu đũa.
“Cứ thế mà bỏ qua cho Ngô Tư Viễn sao?”
“Anh nghĩ xem, cha hắn làm giám đốc ở đây bao nhiêu năm rồi. Cha biết em bị cướp việc cũng đành bó tay, ngay cả chủ nhiệm cũng chỉ dám nói riêng với em, chắc chắn phía sau có quan hệ, không tiện làm lớn.”
“Nhưng vị giám đốc đó xưa nay rất giỏi làm mặt ngoài. Chuyện hôm nay truyền tới tai ông ta, chắc chắn sẽ dạy cho Ngô Tư Viễn một trận, thậm chí còn vì dàn xếp cho êm, mang chút đồ sang nhà mình. Tạm thời không lật được ông ta, chi bằng nhận chút đồ trước, giữ hòa khí bề ngoài.”