"Mọi người đều nói cô học vấn cao, được nhận thì cũng thôi đi, đằng này lại tuyển một người chỉ có bằng cấp ba, lại còn là con trai giám đốc xưởng, rõ ràng là đi cửa sau. Đã truyền không ít lời đàm tiếu về giám đốc và con trai ông ta. Có lần Ngô Tư Viễn còn nghe thấy tận tai, người này lại chẳng có đầu óc, tôi sợ cậu ta sẽ trút giận lên cô.” Hà Đan Hoa nhắc nhở.
“Chủ nhiệm Hà, dì lại giúp cháu thêm một lần nữa, cháu thật sự không biết cảm ơn sao cho đủ.” Kim Bất Tiện âm thầm ghi nhớ chuyện này trong lòng, phải chuẩn bị trước mới được.
“Có gì mà cảm ơn? Tôi chỉ không chịu nổi mấy chuyện kiểu này thôi.”
“Vậy cháu xin phép đi trước, còn có việc phải làm.”
“Được, tôi tiễn cô ra cửa.”
Kim Bất Tiện dọn dẹp cửa hàng một lượt, mệt đến rã rời, cuối cùng ngồi phịch xuống ghế, dùng mô phỏng khí sắp xếp lại từng thiết bị một.
Còn Ngô Tư Viễn - binh tới thì chặn, nước tới thì đắp đất vậy.
…
Một ngày trước khi khai trương.
Biển hiệu Quán cơm Bàn Bàn Hương đã được treo lên, chỉ đợi ngày mai chính thức mở cửa.
Giang Thoái Chi đã xin nghỉ việc. Kim Bất Tiện thêm anh làm nhân viên, chia sẻ quyền học món ăn. Hai người dùng đũa sạch gắp đậu đũa đã muối xong ra, chuẩn bị cắt khúc để dùng dần. Thời gian muối vừa đủ, mở nắp bình ra là ngửi thấy mùi nồng nặc.
Kim Bất Tiện than một câu: “Chua ghê.”
“Để anh cắt cho, em qua bên kia ngồi nghỉ chút.”
“Không, em muốn cắt.” Nhưng Kim Bất Tiện cắt được một lúc thì thấy mỏi, đành sang bên cạnh ngồi nghỉ.
“Ai là Kim Bất Tiện?” Một người đàn ông đeo kính trông khá lịch sự, lớn tiếng đi vào từ cửa.
“Là tôi.” Kim Bất Tiện đang ngồi bên bàn ăn giơ tay phải lên.
“Cô là Kim Bất Tiện à…” Người đàn ông nhìn cô, khi thấy rõ khuôn mặt thì vẻ khinh thường trên mặt lập tức đổi sắc.
“Tìm tôi có chuyện gì không?” Kim Bất Tiện dù sắp không giữ nổi vẻ lịch sự, vẫn hỏi một cách lễ phép. Ánh mắt người này khiến cô rất khó chịu.
“À, tôi đến là để… để tới dạm hỏi. Tôi tên là Ngô Tư Viễn.”
[À, thì ra anh chính là cái kẻ đi cửa sau, cướp mất công việc của tôi. Tôi còn chưa tìm anh, vậy mà anh đã tự mò tới trước.]
Giang Thoái Chi từ sau bếp đi ra, đậy nắp bình đậu đũa đã mở, vừa lau tay vừa nói: “Anh? Dạm hỏi?”
“Sao? Anh có ý kiến à? Anh là ai mà dám có ý kiến, liên quan quái gì tới anh?”
Ngô Tư Viễn nhìn Giang Thoái Chi mặc tạp dề bước ra, chẳng giống Kim Bất Tiện chút nào, chắc chắn không phải họ hàng, lại còn từ sau bếp đi ra… rõ ràng là người làm thuê Kim Bất Tiện tìm tới.
“Anh biết anh ấy là ai không mà đã mở miệng nói?” Kim Bất Tiện vốn đã bực, Ngô Tư Viễn còn vô cớ công kích Giang Thoái Chi.
“Cô biết tôi là ai không?”
Ngô Tư Viễn vốn định mắng người, nhưng nhớ lại mục đích hôm nay nên thu lại, chuyển sang tự giới thiệu:
“Cha tôi là giám đốc xưởng cơ khí! Tôi hiện giờ là trụ cột kỹ thuật của xưởng cơ khí!”
“Ồ, cha anh có biết anh ra ngoài dựa hơi chó cậy thế không?” Sắc mặt Kim Bất Tiện đã rất xấu, mắt liếc quanh tìm đồ tiện tay.
“Anh nói chuyện cho đàng hoàng chút.” Giang Thoái Chi trừng mắt nhìn Ngô Tư Viễn.
“Dựa hơi chó cậy là sao? Cô nói linh tinh gì thế, đừng có được đằng chân lân đằng đầu!” Ngô Tư Viễn cãi lại, rồi vắt chân chữ ngũ ngồi xuống.
Giang Thoái Chi cầm xẻng định xông tới, Kim Bất Tiện đứng dậy chặn lại, cô muốn xem người này rốt cuộc định nói cái gì.
Ngô Tư Viễn từ trên xuống dưới đánh giá Kim Bất Tiện:
“Này, tôi nghe nói cô học đại học ở Bắc Kinh. Tuy nói phụ nữ học nhiều cũng chẳng có tác dụng gì, nhưng cô có thể giúp nhà tôi cải thiện gen. Dù cha mẹ cô chẳng ra sao nhưng mặt mũi và thân hình cô cũng tạm được, sinh cho nhà họ Ngô chúng tôi một đứa con trai thì miễn cưỡng đạt yêu cầu.”
“Đừng vội đồng ý! Dù ngày mai là có thể đi đăng ký kết hôn nhưng tôi phải nói trước mấy điều kiện khi làm dâu nhà họ Ngô.”
“Thứ nhất, lập tức đóng cửa cái quán cơm này để mang thai, sinh cho tôi ba đứa con trai, mỗi đứa tôi thưởng cho cha mẹ cô mười tệ.”
“Thứ hai, mỗi sáng sớm phải quỳ lạy chào hỏi cha mẹ tôi, quỳ không chuẩn thì không được ăn cơm."