Chương 1

Từ sau lần bị ngã chấn thương, Kim Ái Quốc phải nằm viện một thời gian. Ông nhìn con gái vừa đi lấy nước nóng về, giọng chậm rãi:

“Tiện Tiện à, ở đây đã có mẹ con rồi. Con mau về nghỉ ngơi đi. Dăm bữa nữa vào nhà máy làm việc, lúc đó sẽ bận lắm.”

Ông vừa nói vừa đón lấy bình nước từ tay Kim Bất Tiện.

Trần Nguyệt Quế liền tiếp lời: “Con nhìn quầng thâm dưới mắt kìa, ở trường chắc chắn không ngủ đủ. Vừa mới về chưa được mấy hôm đã bị kéo tới kéo lui thế này, mau về nghỉ đi. Chiều nay danh sách của nhà máy cơ khí sẽ công bố rồi, còn phải đi báo danh nữa.”

Hai người mỗi người một câu, Kim Bất Tiện biết mình không cãi lại được. Hơn nữa chiều nay đúng là phải đi xem danh sách, liền rời bệnh viện về nhà. Chỉ là trên đường đi, cô bất chợt nhớ tới lời thầy giáo dặn trước lúc về quê.

“Thật sự không vào viện nghiên cứu sao? Năng lực của em tốt thế này, không đi thì tiếc lắm.”

Kim Bất Tiện gật đầu, giọng kiên định: “Thưa thầy Triệu, mẹ em sức khỏe không tốt, cha em cũng sắp đến tuổi nghỉ việc. Đến lúc đó chỉ còn anh trai em làm lao động nặng kiếm tiền. Vào viện nghiên cứu thì mấy năm liền không về được. Em nghĩ vẫn nên về quê, với bằng cấp này ở huyện cũng tìm được việc ổn, còn có thể ở bên họ nhiều hơn.”

Thầy Triệu thở dài bất lực: “Thôi được rồi, xem ra em đã quyết tâm. Tôi có khuyên nữa cũng vô ích. Bao giờ em về? Tôi tiễn em một đoạn.”

“Thầy Triệu, tấm lòng của thầy em xin nhận. Nhưng em mua vé tàu giờ muộn để tiết kiệm tiền, thầy đừng đi, tốn sức lắm.”

“Đừng nói thế, tôi vẫn khỏe hơn nhiều người trẻ đấy. Em nói thời gian cho tôi, đến lúc đó tôi qua tiễn.”

“Vâng ạ.”

Dòng suy nghĩ của Kim Bất Tiện quay về hiện tại.

Chiều nay, danh sách trúng tuyển của nhà máy cơ khí sẽ công bố. Với năng lực của cô, chắc chắn không có vấn đề. Có việc làm rồi, chuyện tiền nong cũng đỡ căng thẳng.

Tiền viện phí của cha cô vay mượn khắp nơi vẫn chưa trả xong. Gần đây cô còn phát hiện mẹ vì tiết kiệm mà không mua thuốc bôi tử tế cho cánh tay bị đau.

Cả nhà hiện giờ chỉ trông cậy vào anh trai cô.

Nói chính xác hơn, không phải anh trai ruột.

Anh hiện đang làm khuân vác cho đội vận chuyển, kiếm đồng tiền bằng cả mồ hôi và nước mắt. Cô chỉ còn cách trông chờ vào công việc ở nhà máy cơ khí.

Không, không phải trông chờ... Mà là đợi đến ngày lĩnh lương.

Cô có đủ tự tin rằng mình chắc chắn trúng tuyển!

Buổi trưa, Kim Bất Tiện không có khẩu vị, cô ăn tạm hai cái bánh bao rồi đến nhà máy chờ dán danh sách.

Chỗ dán thông báo đã có không ít người đứng đợi. Giữa đám đông có một người rất nổi bật: Cao gầy, da trắng, liên tục ngó nghiêng. Chưa kịp đến gần, người đó đã phát hiện ra cô, vẫy tay gọi:

“Tiện Tiện! Mau qua đây!”

“Giang Thoái Chi, anh làm xong việc rồi à? Sao còn rảnh sang đây giữ chỗ giúp em?”

“Ơ? Tay anh sao bầm thế này?”

Anh đặt tay lên vai cô, kéo cô đứng phía trước mình, rồi lại xoa xoa bờ vai cô: “Va đập chút thôi, không sao đâu, em đừng lo. Anh nhờ một người anh em thay ca giúp rồi, cậu ấy vừa hay muốn trả ơn lần trước anh thay ca cho.”

“Lần đầu em đi làm, anh cứ thấy không yên tâm. Đến đây giữ chỗ trước cho em, lỡ người đông chen lấn làm em bị thương thì sao?”

Kim Bất Tiện bẻ ngón tay đếm số người đi phỏng vấn, quay lại nhìn anh, bất lực nói: “Sao mà đông được. Tổng cộng chỉ có mười người phỏng vấn, có mấy ai đến xem đâu. Em thấy anh lo xa rồi.”

“Được được, anh lo xa.”

Bàn tay đang véo mũi cô bị gạt ra, Kim Bất Tiện vội nói: “Hình như có người ra dán danh sách rồi!”

Giang Thoái Chi vốn cũng không định trêu lâu, buông tay ra. Hai người theo dòng người tiến lên. Kim Bất Tiện vô thức nắm lấy miếng ngọc trắng đeo trên cổ.

Miếng ngọc này cô đeo từ bé, khắc hình một thỏi vàng nhỏ, trong veo không tì vết. Nhìn thì có vẻ quý nhưng nhà cô nghèo thế này, chắc chắn không mua nổi đồ đắt tiền, hẳn là hàng rẻ thôi. Lâu dần cô hình thành thói quen, rảnh rỗi là lại đưa tay sờ miếng ngọc.

Danh sách dán theo thứ tự: Phía trước là vị trí, phía sau là tên.

Ánh mắt Kim Bất Tiện lập tức khóa chặt vào cái tên: Ngô Tư Viễn.

Không phải cô!