Chương 4.2: Bão đơn, bị đánh giá một sao

“Sếp quá đáng thật, mời bọn em ăn cơm chiên đã đành, nể tình nó quá ngon nên bọn em không so đo, nhưng đến cơm chiên mà cũng không cho ăn đủ là sao!”

“Đúng đó...”

Giữa những lời lên án, một nhân viên đột nhiên phát hiện ra điểm mấu chốt: “Sếp, em thấy hôm nay căn bản không phải sếp muốn đãi bọn em ăn cơm, mà là sếp muốn nếm thử cả bảy loại cơm chiên nhưng lại sợ ăn không hết đúng không!”

Nhân viên này vừa dứt lời, những người khác nhìn vào chiếc bát còn lại hơn nửa phần cơm đủ loại của sếp, đồng thanh nói: “Cướp của hắn!”

Trong lúc các nhân viên của văn phòng nhỏ đang "tạo phản", thì cơn mưa ấp ủ cả ngày ở bên ngoài cuối cùng cũng trút xuống.

Trong hẻm Hồ Lô, Nguyễn Miên Miên cuối cùng cũng giải quyết xong các đơn hàng, cùng lúc đó, nồi cơm nguội nấu sẵn từ tối qua cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

Nồi cơm vừa nấu lúc nãy cũng đã chín. Sau hai ngày tích lũy kinh nghiệm, lần này cô đã canh lượng nước rất chuẩn, lại cho thêm một ít trà loãng để cơm tơi hơn, nên chỉ cần dùng muỗng xới nhẹ là các hạt cơm đã rời ra, hạt nào hạt nấy rõ ràng. Cơm như vậy chỉ cần xới ra để nguội một chút là có thể dùng để rang ngay.

Dù không chắc lát nữa có còn đơn hàng hay không, Nguyễn Miên Miên vẫn xới một nửa chỗ cơm ra một chiếc chậu lớn, vừa để nguội vừa rắc lên một ít bột năng. Việc rắc bột năng là để hút bớt hơi nước trong cơm, giúp cơm phù hợp hơn để rang.

Sau khi để cơm nguội xong, Nguyễn Miên Miên đi ra ngoài quán, phát hiện mưa bên ngoài có xu hướng ngày càng lớn. Dưới màn trời đen kịt, gió táp mưa sa, cây đào trước cửa bị thổi đến xào xạc.

Cô đứng ở cửa nhìn ra ngoài một lúc, sau đó xoay người vào bếp lấy một phần cơm vừa rang thừa ra, ngồi giữa quán, vừa nghe tiếng mưa gió vừa ăn.

Nguyễn Miên Miên vừa ăn vừa mở điện thoại, xem lại ba bình luận lúc trước một lần nữa rồi nhấp vào khung trả lời bên dưới.

Cô gõ chữ phải dùng ngón tay chấm từng nét, lại còn phải liên tục xác nhận trong trí nhớ xem mình có gõ sai không. Một tay gõ chữ quả thật có chút khó khăn, hơn nữa cũng không biết nên trả lời cái gì, cô dứt khoát chọn biểu tượng [mỉm cười] rồi lần lượt gửi đi.

Mỗi khi trả lời một bình luận, giao diện lại tự động làm mới. Khi Nguyễn Miên Miên trả lời xong bình luận cuối cùng, cô phát hiện lại có thêm một bình luận mới.

[339966]: [Cơm chiên nhà này loại nào cũng ngon hết sẩy. Chiều nay mua một ít về làm bữa tối cho nhân viên, ai nấy nhìn thấy cơm chiên đều như quỷ đói nhập, ăn xong còn rưng rưng nước mắt nhìn tôi, nói chưa bao giờ thấy ông chủ nào tốt như tôi, lại nỡ lòng mời họ ăn món cơm chiên mỹ vị như vậy, thề sẽ bán mạng cho tôi cả đời... (ảnh) (ảnh) (ảnh)]

Nguyễn Miên Miên bị bình luận này chọc cười, đặc biệt là khi nhìn thấy những hành động hài hước của mọi người trong ảnh lúc tranh giành cơm.

“Chỉ là mấy suất cơm chiên thôi mà, có cần phải đến mức này không.” Nguyễn Miên Miên khẽ lắc đầu trước những lời khoa trương tự dát vàng lên mặt của vị sếp nào đó, rồi lại có chút nghi ngờ, chẳng lẽ mình định giá cơm chiên cao quá, khiến người bình thường đều ăn không nổi?

Điều này đương nhiên là không phải. Cơm chiên Dương Châu đắt nhất của nhà cô cũng chỉ có 13 tệ, ở một thành phố phát triển như thế này, mức giá này không thể bình dân hơn.

Cô tiện tay trả lời một biểu tượng [mỉm cười], sau đó vào các quán khác xem thử, xác định giá của mình không tính là cao rồi mới yên tâm.

Khi cô ăn xong và rửa bát xong, đã hơn bảy giờ, trời bên ngoài tối đen như nửa đêm.

Là một linh hồn cổ đại quen với việc mặt trời lặn là đi nghỉ, giờ này đã đến lúc cô phải nghỉ ngơi.

Cô đang chuẩn bị đi tắm rửa thì lại liên tiếp có thêm vài đơn hàng nữa.

Sau khi xác nhận đơn, Nguyễn Miên Miên không khỏi lẩm bẩm: “Giờ này mà vẫn còn nhiều đơn đặt hàng vậy sao?”

Rõ ràng, dù đã tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, nhận thức của cô về thế giới này vẫn chưa đủ toàn diện.

Nhìn màn trời đen kịt và cơn mưa bên ngoài, trước khi vào bếp, Nguyễn Miên Miên chạy lên lầu, bật hết đèn trên đó lên. Trong đêm tối, ngôi nhà nhỏ sáng rực ánh đèn đã mang lại chút ánh sáng cho xung quanh, cũng giúp các tài xế đến lấy hàng dễ tìm đường hơn.

Cô bận rộn lác đác từ hơn bảy giờ đến gần chín giờ. Làm xong đơn hàng cuối cùng, Nguyễn Miên Miên ngồi ở quán đợi tài xế đến.

Một lát sau, nghe thấy tiếng xe ngày càng gần, cô đứng dậy vào bếp lấy hộp cơm đặt trong thùng xốp ra.

Ánh đèn xe ngày một gần cho thấy cô không đoán sai, đúng là tài xế đến. Thế nhưng, có lẽ vì tốc độ quá nhanh, khi đến cửa, cả người lẫn xe “ầm” một tiếng ngã sõng soài trên mặt đất.

Nghe thấy tiếng động lớn, Nguyễn Miên Miên giật mình, vội vàng chạy ra định giúp đỡ.

“Không sao, không sao, trời đang mưa, cô mau vào nhà đi.” Người tài xế bò dậy thấy cô, vừa xua cô vào trong vừa vội vàng dựng xe lên.

Sau khi xác định xe không bị hỏng, anh mới thở phào nhẹ nhõm, nhăn mặt xoa cánh tay và cái chân bị đè đau.

Lui vào dưới mái hiên, Nguyễn Miên Miên nhận ra đây là người tài xế đã đến một lần lúc trước, người nói con gái mình trạc tuổi cô: “Chú có cần vào xem vết thương không ạ?”

“Đàn ông con trai ngã một cái thì có hề hấn gì.” Người tài xế không quan tâm mà xua tay, nhận lấy hộp cơm rồi nói mấy câu như đơn này sắp trễ giờ rồi lái xe đi mất.

Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, Nguyễn Miên Miên cũng cảm thấy hơi buồn ngủ, cô đợi thêm hai phút nữa rồi đóng cửa quán, vào bếp dọn dẹp xong xuôi rồi đi tắm rửa lên lầu.

Khi cô ngồi lên giường, đã gần mười giờ. Cô mở điện thoại ra, một bình luận một sao khiến cô dần chau mày.