Chương 3.1: Vị khách hàng đầu tiên

Những quán quen ở trang đầu cô đã ăn đến phát ngán, không còn chút hứng thú nào. Vì vậy, cô trực tiếp lọc các quán mới, muốn xem có quán nào ổn để đổi vị không.

Sau khi nhấp vào quán mới đầu tiên, cô vừa xem vừa lẩm bẩm chê bai: “Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc à? Quán mới mà không có giảm giá khai trương đã đành, lại còn không miễn phí vận chuyển? Ngay cả một món đồ uống hay canh tặng kèm cũng không có? Xì! Ai đặt quán này thì đúng là ngốc...”

Ngay lúc cô gái định thoát khỏi trang của Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc, cô có lướt qua mấy tấm ảnh trên thực đơn và công nhận là chúng trông rất hấp dẫn. Nhưng rồi cô lại nghĩ, chắc ảnh lấy trên mạng thôi, nên cũng lười nhấp vào xem kỹ mà chuyển sang quán khác.

Thật trùng hợp, một cô gái khác ngồi cách cô hai dãy bàn cũng vừa mở ứng dụng giao đồ ăn và cũng nhấp vào Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc.

Hôm nay cô gái này chẳng có hứng ăn uống gì, chỉ định gọi bừa một suất cơm chiên lót dạ. Cô tìm kiếm từ khóa "cơm chiên", rồi theo mắt duyên chọn ngay Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc, gọi một phần cơm chiên Dương Châu kèm một chai nước khoáng. Sau khi đạt mức giá tối thiểu để được giao hàng, cô dứt khoát đặt đơn.

Cùng lúc cô đặt hàng thành công, trong con hẻm Hồ Lô, Nguyễn Miên Miên nhận được thông báo bằng giọng nói từ ứng dụng trên điện thoại.

Vì chưa có kinh nghiệm, cô vội vàng cầm điện thoại lên nhấn xác nhận đơn, ăn vội mấy miếng cơm trưa còn lại rồi đứng dậy vào bếp chuẩn bị.

Thế nhưng, khi cô đã rang xong cơm, đóng hộp cẩn thận cùng chai nước khoáng và gói lại, đợi mấy phút rồi mà vẫn chưa thấy tài xế đến nhận hàng.

Nguyễn Miên Miên khẽ nhíu mày, cô đành đặt hộp cơm vào thùng xốp giữ nhiệt trong bếp.

Trong lúc cô ngồi ở ngoài quán đợi, tài xế giao hàng vừa mới đến được hẻm Hồ Lô.

Vừa vào trong hẻm, nhìn những dãy nhà cũ kỹ xung quanh, anh tài xế đã có cảm giác không lành. Hẻo lánh thế này, chẳng lẽ lại là mấy quán ăn "bếp ma" không có mặt bằng, chỉ bán đồ ăn chế biến sẵn hay sao?

Anh tài xế vừa ngờ vực trong lòng vừa tìm kiếm trong hẻm, nhưng đi vòng hai lượt vẫn không thấy, đành phải quay lại cửa hàng tạp hóa ở đầu hẻm để hỏi đường.

Một ông cụ đang ngồi sau quầy hàng, nghe anh hỏi Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc thì đáp ngay không cần nghĩ: “Cậu cứ đi thẳng theo phía bên tôi, đến ngã rẽ đầu tiên thì quẹo vào, nhà nào có cây đào trước cửa chính là nó đấy. Lẽ ra cậu đi từ đầu hẻm bên kia vào thì gần hơn nhiều.”

Chủ tiệm tạp hóa này họ Lưu. Khi bà ngoại Nguyễn còn sống, đồ uống và nước khoáng trong tiệm đều do nhà ông tiện tay lấy giúp.

“Lần sau cháu sẽ biết, cảm ơn ông ạ.” Anh tài xế không dám nấn ná, vừa dứt lời đã vọt xe đi.

Hai phút sau, anh tìm thấy một ngôi nhà có cây đào trước cửa. Anh liếc nhìn tấm biển gỗ treo trên cửa có mấy chữ Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc thì biết mình đã đến đúng nơi.

Cánh cửa gỗ bọc tôn một nửa đóng, một nửa mở. Anh tài xế xuống xe đi đến cửa, chưa kịp lên tiếng đã trông thấy một cô gái đang ngồi trong nhà. Dưới ánh sáng có phần mờ ảo, cô gái mặc váy lam ngẩng đầu lên, trông như một đóa lan u huyền nở trong thung lũng sâu.

Bây giờ đang là giờ cao điểm giao hàng, lúc nãy vì nhất thời không tìm thấy địa chỉ nên trong lòng anh tài xế có chút bực bội. Nhưng khi nhìn thấy cô, tâm trạng anh bỗng dịu đi đôi chút.

“Anh đến lấy đồ ăn ạ?” Nguyễn Miên Miên nhìn trang phục của anh, nhưng vẫn cẩn thận hỏi lại.

“Đúng vậy.”

“Phiền anh đợi một lát.” Thấy anh gật đầu, Nguyễn Miên Miên lập tức xoay người vào bếp lấy cơm.

Trong lúc cô đi vào trong, anh tài xế đưa mắt quan sát cửa hàng, phát hiện tường nhà, bàn ghế tuy có hơi cũ nhưng lại được lau chùi rất sạch sẽ, nói là không một hạt bụi cũng chẳng ngoa. Từ đây còn có thể nhìn thấy một phần nhà bếp, thấy bên trong cũng sạch sẽ ngăn nắp, anh tài xế bất giác có thêm vài phần thiện cảm với quán ăn này.

Điều này cũng không có gì lạ. Cả ba thế hệ nhà họ Nguyễn đều là những người ưa sạch sẽ, huống hồ Nguyễn Miên Miên sau khi xuyên đến lại tổng vệ sinh thêm một lần nữa, muốn không sạch cũng khó.

Tính từ lúc cô làm xong đến giờ cũng chỉ mới qua năm, sáu phút, hộp cơm đặt trong thùng xốp vẫn còn hơi nóng tay. Nguyễn Miên Miên lấy ra đưa cho anh tài xế ở cửa: “Làm phiền anh rồi.”

“Việc của tôi mà.” Anh tài xế nhận lấy, xoay người trở lại xe, nhưng trước khi đi vẫn không kìm được mà liếc nhìn vào trong quán một lần nữa.

Nguyễn Miên Miên nhìn chiếc xe điện vụt đi trong nháy mắt, nghĩ đến việc người thời nay muốn ăn cơm còn chẳng cần ra khỏi cửa, cô lại một lần nữa cảm thán sự tiện lợi và kỳ diệu của thế giới này.

Trên ứng dụng có vô số cửa hàng, Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc ở trong đó chẳng khác nào một giọt nước giữa đại dương, muốn tìm thấy cũng đã không dễ. Huống hồ còn có rất nhiều người vô tình nhấp vào, thấy quán mới này không có lấy một bình luận, liền do dự vài giây rồi thoát ra.

Đợi hai phút không có đơn hàng tiếp theo, Nguyễn Miên Miên dứt khoát mở ti vi lên xem.

Chiếc ti vi nhà họ Nguyễn vẫn là loại màn hình lồi từ nhiều năm trước, nhưng Nguyễn Miên Miên lại chẳng chê chút nào. Cô mở ti vi, tay cầm điều khiển, mắt sáng rỡ ngồi trên một chiếc ghế đẩu ngay trước màn hình. Dáng vẻ nghiêm túc của cô, người biết thì hiểu là đang xem ti vi, người không biết còn tưởng là học sinh tiểu học đang trong giờ học.

Trong khi cô đang xem ti vi, thì ở phía bên kia, anh tài xế sau khi rời khỏi hẻm Hồ Lô, tiện đường nhận thêm vài đơn hàng nữa rồi mới đến một tòa nhà văn phòng.

Anh lấy điện thoại ra gọi, nghe thấy giọng nữ ở đầu dây bên kia "a lô" một tiếng liền nói: “Chị Trương phải không ạ? Cơm của chị đã đến dưới sảnh rồi. Tôi mang lên được đúng không ạ? Vâng, tôi lên ngay đây.”