Chương 2.2: Khai trương online, mùi hương lan tỏa

Nói rồi, cô vội lấy hai chiếc ghế đặt sau lưng hai bà, định đi pha trà.

“Thôi không ngồi đâu, bọn ta cũng sắp phải về nấu cơm trưa rồi.”

Chưa kịp để cô xoay người đi pha trà, hai bà đã xua tay định về.

“Vậy hai bà đợi cháu một chút.”

Nghe thấy từ "cơm", Nguyễn Miên Miên nói với lại một câu rồi chạy nhanh vào bếp, dùng hộp cơm dùng một lần mà hôm qua nhân viên kinh doanh mang tới để đóng bốn suất cơm.

Khi một cửa hàng tham gia vào ứng dụng, sẽ có một nhân viên phụ trách hướng dẫn, điều này đã giúp Nguyễn Miên Miên bớt đi không ít phiền phức. Đương nhiên, giá hộp cơm dùng một lần mà họ cung cấp có thể sẽ đắt hơn một chút so với việc tự tìm nguồn hàng, nhưng đối với một người cổ đại như Nguyễn Miên Miên, ít nhất ở giai đoạn này, sự tiện lợi vẫn là trên hết.

“Đây là cơm cháu vừa mới rang thử, phiền hai bà mang về nếm giúp xem có chỗ nào chưa được không ạ.” Nguyễn Miên Miên đi ra, đưa bốn hộp cơm còn ấm cho hai bà.

Lúc đầu hai bà không nhận, bảo cô giữ lại để bán, mãi đến khi cô nói thêm vài câu nhờ hai bà nếm thử tay nghề thì họ mới chịu cầm.

Vốn dĩ hai bà còn định nếm ngay tại chỗ, nhưng Nguyễn Miên Miên bảo mình không vội, cơm hơi nguội rồi, hai bà cứ về nhà hâm nóng lại ăn sẽ ngon hơn. Nghe vậy, hai bà mới bỏ cơm vào chiếc giỏ rỗng rồi ra về.

Nhìn theo bóng hai bà đi xa, Nguyễn Miên Miên xem đồng hồ, đã hơn mười giờ.

Cô nghĩ một lát, lại hâm nóng hai suất cơm, đóng hộp rồi ra khỏi nhà, rẽ trái vào một con hẻm khác.

Trong hẻm lúc này không có ai, Nguyễn Miên Miên một mình rảo bước, chỉ thỉnh thoảng nghe thấy tiếng nói chuyện vọng ra từ những căn nhà hai bên. Vài phút sau, cô đã đến nơi cần đến, một ngôi nhà kiểu Tây cũ kỹ có sân ở cuối hẻm.

Từ xa, Nguyễn Miên Miên đã trông thấy qua cánh cổng sắt một ông cụ đang đeo kính lão ngồi đọc sách trong sân. Bước chân cô ngập ngừng trong giây lát rồi mới tiếp tục đi về phía trước.

“Cháu chào ông Ngô ạ.”

Ông cụ trong sân nghe tiếng liền ngẩng đầu lên, thấy là cô, ông nở một nụ cười có phần ngạc nhiên.

“Mau vào đây ngồi cháu.” Ông Ngô đứng dậy mở cánh cổng sắt đang khép hờ, không hỏi lý do cô đến mà gọi thẳng.

Nguyễn Miên Miên không vào, cô trực tiếp đưa túi ni lông đựng hai hộp cơm chiên ra và giải thích ý định của mình.

“Hương vị chắc chắn không tệ rồi, ông phải nếm thử cho kỹ mới được.” Ông Ngô vui vẻ nhận lấy hộp cơm. Thấy cô không vào, ông nghĩ giờ này là lúc quán ăn đông khách nên cũng không giữ cô lại lâu.

Lúc Nguyễn Miên Miên rời khỏi ngôi nhà nhỏ, trong tay cô có thêm một túi hoa quả do ông cụ dúi vào.

Ở một nơi khác, bà Vương và bà Lý đã về đến nhà bà Vương.

Nhà bà Lý ở phía trước xa hơn một chút, lúc nãy làm việc ở vườn rau hơi mệt nên bà tiện thể ghé vào nhà bạn mình ngồi nghỉ một lát.

Sau khi hai người uống nước nghỉ ngơi trong nhà, bà Vương đứng dậy lấy hai chiếc thìa rồi mở hộp cơm ra, rõ ràng là định tranh thủ lúc cơm còn nóng để nếm thử hương vị.

Đó là một suất cơm chiên thập cẩm rau củ. Nắp hộp vừa mở ra, một mùi hương quyến rũ đã xộc vào mũi, khiến hai bà đang định nói chuyện cũng phải theo bản năng múc một thìa cơm cho vào miệng.

Bà Lý chỉ ngửi thôi đã thấy thơm, đang định hỏi bạn mình xem hương vị thế nào, thì thấy bà ấy cứ ăn một miếng lại một miếng, trông như thể cả đời chưa từng được ăn cơm chiên vậy. Bà biết không cần hỏi nữa, chắc chắn là rất ngon.

Thấy bạn mình ăn ngon lành như vậy, bà Lý nuốt nước bọt, cầm lấy chiếc thìa còn lại trên bàn, xúc một miếng cơm trong hộp của bạn cho vào miệng. Sau khi nhai vài miếng, đôi mắt hơi đυ.c của bà chợt sáng lên.

Khi bà xúc thìa đầu tiên, bà Vương không nói gì. Đến thìa thứ hai, bà liếc bạn mình một cái. Tới lúc bà Lý chuẩn bị xúc thìa thứ ba, bà Vương liền đưa tay che miệng hộp lại.

“Vương Mộng Đệ, tình nghĩa bao nhiêu năm của chúng ta, đến miếng cơm bà cũng tiếc với tôi à?” Bà Lý nghiêm mặt nói.

“Bà cũng có phần mà.”

“Phần của tôi phải để dành cho cháu ngoan của tôi ăn chứ.”

“Để lại cho nó một hộp là được rồi...”

Miệng nói vậy nhưng bà Vương vẫn xúc hơn nửa phần cơm trong hộp của mình cho bạn.

Sau đó, hai bà cụ không còn thời gian để nói chuyện nữa, cho đến khi ăn sạch sành sanh suất cơm chiên, họ mới ngẩng đầu lên với vẻ mặt đầy tiếc nuối.

“Cả đời tôi chưa từng được ăn món cơm chiên nào ngon như vậy.” Bà Vương chép miệng, tận hưởng dư vị.

Bà Lý gật đầu: “Đúng vậy, cơm này rang còn ngon hơn cả ông Nguyễn ngày xưa. Đông Đông có tay nghề này, tôi thấy cửa hàng có khi lại làm ăn được đấy.”

“Đâu có dễ dàng như vậy. Bên ngoài có bao nhiêu món mới lạ, như cháu ngoan nhà tôi nó thích ăn hamburger, gà rán các kiểu. Cơm chiên của bà có ngon đến mấy, thì ai lại chạy vào cái nơi hẻo lánh này của chúng ta để ăn chứ?”

“Ai, bà nói cũng có lý...”

Khi chiếc đồng hồ quả lắc trong nhà điểm mười một giờ, bà Lý không ngồi tán gẫu nữa mà cẩn thận xách hai hộp cơm chiên của mình đi về.

Còn Nguyễn Miên Miên sau khi về nhà, cô liếc nhìn điện thoại rồi hâm nóng lại suất cơm chiên rau củ còn thừa, ngồi ăn trưa ngay tại quán.

Cùng lúc đó, tại một tòa nhà văn phòng gần đấy, một cô gái trẻ dù chưa đến giờ nghỉ trưa đã mở ứng dụng giao đồ ăn, tìm trước xem trưa nay nên ăn gì.

Không phải cô cố tình lười biếng, mà thật sự là sau một thời gian dài ăn cơm hộp, việc "hôm nay ăn gì" đã trở thành một vấn đề nan giải. Thời gian lựa chọn món ăn cũng mất rất lâu, nếu không chọn trước, nhỡ đâu nhân viên giao hàng lại chậm trễ một chút thì cô sẽ không đủ thời gian để ăn.