Mua đồ xong, cô vừa thầm cảm thán sự tiện lợi của thế giới này, vừa vội vã trở về hẻm Hồ Lô.
Nguyễn Miên Miên lấy điện thoại ra, mở ứng dụng giao đồ ăn phiên bản dành cho chủ tiệm để nghiên cứu lại một lần nữa. Cô dự định sẽ làm thử vài món cơm chiên, chụp ảnh rồi đăng lên để khai trương cửa hàng.
Theo quy định, thực đơn phải có ít nhất mười món mới được phép mở bán. Ngay từ lúc đi mua đồ, cô đã tính toán sẵn cả rồi. Cô khóa trái cửa lớn, xách túi nguyên liệu vào bếp.
Cửa lớn vừa đóng, ánh sáng trong tầng một liền tối đi đôi chút. Nguyễn Miên Miên vào bếp, thuận tay bật đèn rồi bắt đầu lấy nguyên liệu ra sơ chế. Động tác của cô nhanh nhẹn và có trật tự, đặc biệt là lúc thái rau củ, lưỡi dao lướt nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh.
Chưa đầy mười phút, tất cả nguyên liệu cần thiết đã được thái hạt lựu, đựng trong những chiếc hộp giống hệt nhau. Nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy, các miếng rau củ được cắt với kích thước gần như y hệt.
Chuẩn bị xong phần nguyên liệu, Nguyễn Miên Miên xoay người bắt đầu xới cơm.
Trong bếp có một chiếc nồi cơm điện công nghiệp cỡ lớn, có thể nấu tối đa sáu mươi suất cơm một lần. Tối qua cô đã nấu sẵn một nồi, bây giờ chỉ cần dùng kỹ thuật đánh tơi cơm ra là có thể rang ngay được.
Cơm chiên đã có từ rất lâu đời, món cơm chiên sớm nhất có lẽ là "toái kim phạn", hay chính là cơm chiên trứng ngày nay.
Mọi thứ đã sẵn sàng, Nguyễn Miên Miên bật bếp rồi bắt đầu trổ tài.
Món đầu tiên cô làm là cơm chiên rau củ. Rõ ràng chẳng có kỹ thuật gì hoa mỹ, nhưng khi dầu, rau củ thái sợi và cơm lần lượt được cho vào chảo, một mùi hương quyến rũ lập tức lan tỏa.
Khi cơm chiên sắp được, cô đảo chảo vài lần rồi dùng xẻng hất nhẹ một cái, những hạt cơm vàng óng ánh xanh đã gọn gàng nằm trong chiếc đĩa sứ trắng chờ sẵn bên cạnh. Mùi hương xộc thẳng vào mũi, đĩa cơm trông đẹp như vàng nạm ngọc.
Đối với Nguyễn Miên Miên, chiếc bếp ga có thể tùy ý điều chỉnh lửa lớn nhỏ và vòi nước chỉ cần vặn ra là có thể dùng thật sự quá đỗi tiện lợi.
Động tác của cô cứ thế nhanh như mây bay nước chảy, chẳng mấy chốc đã lần lượt làm xong cơm chiên rau củ, cơm chiên trứng, cơm chiên thập cẩm, cơm chiên thập cẩm rau củ, cơm chiên trứng thập cẩm và cơm chiên Dương Châu.
Cứ mỗi một món cơm chiên ra lò, mùi hương lại càng thêm nồng nàn, theo máy hút mùi bay ra ngoài.
Cũng may là mấy căn nhà đối diện với bếp đã không còn ai ở, nếu không giờ này chắc có người phải thèm chết mất. Dù vậy, khi một cơn gió thổi qua, mang theo mùi hương bay đến những nơi xa hơn, ai ngửi thấy cũng đều bị kí©h thí©ɧ khứu giác, tò mò không biết nhà nào lại nấu nướng vào cái giờ chẳng sớm chẳng trưa này để tra tấn người khác.
Nguyễn Miên Miên đã xem qua các quán ăn khác trên ứng dụng, hầu hết đều có bán kèm đồ uống. Vừa hay trong kho còn nước khoáng, Coca-Cola và Sprite. Như vậy, cô chỉ cần làm thêm bảy món cơm chiên là đủ để ghép thành thực đơn.
Cô đã làm xong sáu món, món cuối cùng, cô định làm cơm chiên tóp mỡ.
Miếng mỡ heo trắng muốt được cho vào chảo nóng, mùi hương đậm đà tức khắc tỏa ra. Đến khi cơm được cho vào đảo cùng, mùi hương lại được nâng lên một tầm cao mới.
Với món cơm chiên tóp mỡ này, Nguyễn Miên Miên chỉ dùng mỡ heo và muối, sau đó trước khi cho ra đĩa, cô rắc thêm một ít hành lá xanh non. Sau khi bày ra đĩa, những hạt cơm trong như ngọc điểm xuyết màu xanh của hành lá khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng đã muốn ăn ngay một miếng.
Rõ ràng chỉ là những nguyên liệu đơn giản đến cực điểm, nhưng mùi hương tỏa ra lại quyến rũ vô cùng. Nếu lúc này có người khác ở đây, e là họ sẽ lao thẳng tới, bất chấp nóng mà ăn lấy ăn để cho thỏa cơn thèm đang cồn cào trong bụng.
Sau khi làm xong tất cả các món cơm chiên, Nguyễn Miên Miên tắt bếp rồi bắt đầu chụp ảnh.
Là một người cổ đại, việc có thể dựa vào trí nhớ và hai ngày mày mò để nắm được cách sử dụng điện thoại đã là rất giỏi rồi, làm sao có thể trông mong cô có kỹ thuật chụp ảnh gì cao siêu.
Sau khi chụp mờ, chụp nhòe không biết bao nhiêu tấm, lại mất thêm hơn mười phút nữa, cuối cùng Nguyễn Miên Miên cũng chụp được những bức ảnh rõ nét và đăng tải thực đơn thành công.
Ngay khi thực đơn được đăng lên, một giây sau, trên ứng dụng giao đồ ăn đã xuất hiện một cửa hàng mới: Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc.
Nguyễn Miên Miên kéo lên kéo xuống trang bán hàng của mình, vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa có một cảm giác khó tả trong lòng.
Cô ngẩn người một lúc, sau đó nhìn về phía bảy đĩa cơm chiên vẫn còn ấm nóng trên bàn đá.
Cốc cốc cốc...
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Nguyễn Miên Miên. Cô đứng dậy ra mở cửa thì thấy hai gương mặt quen thuộc.
“Bọn ta vừa ra vườn rau làm cỏ, tiện đường mang cho con ít đồ ăn.”
Người đến không phải ai khác, chính là bà Vương và bà Lý lúc nãy.
Bà Vương đi đầu nói xong, không cho cô cơ hội từ chối, đã cùng bà Lý đi thẳng vào nhà, lấy rau củ trong giỏ ra đặt vào một góc.
Nguyễn Miên Miên nhìn những bó rau cải, củ cải hãy còn tươi rói, không biết nên nói gì cho phải. Mãi một lúc sau cô mới vội nói: “Cháu cảm ơn bà Vương, bà Lý ạ, nhưng mà cháu không thiếu đồ ăn đâu, hai bà còn...”
“Mở quán ăn thì làm gì có chuyện không thiếu đồ ăn, con đừng khách sáo với bọn ta.” Bà Vương ngắt lời cô, rồi lại dặn dò cô mớ rau nào nên làm món gì, loại nào để được lâu, loại nào phải ăn ngay.
Người già đã có lòng tốt, nếu cứ từ chối mãi lại làm họ buồn, vì thế Nguyễn Miên Miên đành nói: “Dạ, cháu biết rồi ạ. Hai bà ngồi xuống nghỉ một lát đi ạ.”