Chương 5.2: Cuộc chiến trên khu bình luận

Hôm sau, trời vừa rạng sáng, Nguyễn Miên Miên đã tỉnh giấc trong tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ.

Mới xuyên đến có mấy ngày mà cô đã tự học được một thói quen xấu của rất nhiều người hiện đại: vừa mở mắt đã vươn tay sờ lấy điện thoại, trùm chăn lướt xem.

Sau khi xem giờ, cô trực tiếp mở ứng dụng quản lý cửa hàng ra. Trong quán chỉ có mỗi thực đơn do chính cô đăng lên, cũng không hiểu sao cô vẫn muốn xem đi xem lại từ đầu đến cuối.

Xem xong thực đơn và doanh thu ngày hôm qua, cô lại nhấp vào khu vực bình luận.

“Ủa...”

Khi Nguyễn Miên Miên thấy bình luận tệ tối qua đã được trả lời xếp thành một tòa nhà cao tầng, cô không khỏi cầm điện thoại ngồi bật dậy: “Sao lại cãi nhau thế này?”

Cô đọc từ đầu đến cuối một lượt mới hiểu ra “rác rưởi” là có ý gì, cũng như nguyên nhân của đánh giá tệ này. Sở dĩ có cuộc cãi vã là vì sau khi đọc lời giải thích của người tài xế, có người đã chỉ trích tài khoản "4 Con Bò" không nên đánh giá tệ cho quán, sau đó hai bên lời qua tiếng lại rồi cãi nhau, càng về sau càng bắt đầu chửi bới lẫn nhau.

Bây giờ là sáu giờ rưỡi sáng, khi thấy bình luận cuối cùng được gửi lúc sáu giờ, Nguyễn Miên Miên kinh ngạc đến há hốc miệng: “Bọn họ cãi nhau cả đêm hay sao? Có cần phải đến mức này không?”

Nghĩ đến đây, cô đưa ngón trỏ ra, nghiêm túc gõ lên màn hình.

Rất nhanh, bên dưới “tòa nhà cao tầng” đó đã có thêm một bình luận:

Chủ tiệm: [Lời hay ý đẹp mùa đông ấm, lời ác khó nghe tháng sáu hàn. Có chuyện gì cứ từ từ nói.]

Trả lời xong, cô tạm thời đặt điện thoại xuống, vén chăn rời giường rồi xuống lầu vệ sinh cá nhân.

Cơn mưa hôm qua kéo dài đến nửa đêm, nhưng hôm nay lại là một ngày đẹp trời. Nguyễn Miên Miên rửa mặt xong liền mở toang cửa, hít thở không khí trong lành sau cơn mưa một lúc rồi kê một chiếc ghế ra ngồi ngay cửa.

Lo lắng cuộc cãi vã dưới bình luận tệ vẫn còn tiếp diễn, cô ngồi xuống rồi lại mở điện thoại ra xem.

9 Trong 1: [Chị chủ ơi, nếu chị đã dậy rồi, nể tình bọn em bênh vực chị, mở quán đi ạ, em muốn ăn cơm chiên nhà chị.]

Nhà 3 Tầng: [Chị chủ, em nghe lời chị không cãi nhau nữa, cho em một phần cơm chiên Dương Châu đi ạ!]

66 Vĩnh Viễn: [Cơm chiên Dương Châu +1, cơm chiên tóp mỡ +1]

Thiên Sứ SOS: [Chị chủ mau mở quán đi, em muốn ăn cơm chiên trứng thập cẩm, cho nhiều thịt vào nhé!]

4 Con Bò: [Tôi cũng muốn một phần cơm chiên Dương Châu.]

6 Mét Chia 4: [Cái người trên lầu kia, có biết xấu hổ không vậy? Chị chủ ơi, đừng bao giờ bán cho hắn, cái thứ đó chắc chắn lại muốn cho chị một đánh giá tệ nữa đấy!]

4 Con Bò: [Xì! Đừng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, tôi chỉ định nếm thử cơm chiên của quán này, rồi xem xét có nên sửa lại đánh giá tệ hay không thôi.]

Sau một đêm khẩu chiến, tài khoản "4 Con Bò" có vẻ đã hơi đuối lý, định tìm một cái cớ để rút lui, kẻo lại bị bọn họ đuổi theo mắng mãi.

Cái gì? Bạn nói tắt điện thoại không xem là được chứ gì? Vậy thì chắc chắn bạn không biết, đối với những người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, việc nhìn thấy chấm đỏ thông báo mà không nhấp vào nó khó chịu đến mức nào đâu.

Nguyễn Miên Miên: “...”

Xem xong những bình luận mới nhất, cô lộ ra vẻ mặt dở khóc dở cười, sau đó liền mở cửa hàng. Nợ nần còn đó, có khách thì đương nhiên cô không thể không nhận.

Quán vừa mới mở không bao lâu đã có hai đơn hàng liên tiếp, một đơn đặt mười suất cơm chiên, đơn còn lại là một suất cơm chiên Dương Châu và một lon Coca-Cola.

Nguyễn Miên Miên xác nhận đơn, rồi đứng dậy vào bếp bắt đầu làm.

Khung giờ này người đặt đồ ăn tương đối ít, chẳng mấy chốc, hai người tài xế đã lần lượt đến trước cửa quán.

“Thơm quá!”

“Đúng là thơm thật, tôi còn chưa ăn sáng, hay là tiện thể ở đây ăn một bát luôn.”

Người tài xế cao hơn nói xong, liền đi vào trong quán gọi: “Chị chủ ơi, cho tôi một suất cơm chiên trứng trước đã.”

Mùi hương này quả thật có chút quyến rũ. Buổi sáng chỉ ăn một chiếc bánh mì lạnh ngắt, người tài xế thấp hơn do dự hai giây rồi cũng đi theo ngồi xuống bên cạnh: “Tôi cũng muốn một phần cơm chiên trứng.”

Rang xong hai suất cơm, Nguyễn Miên Miên tranh thủ đi ra xem, thấy hai người tài xế đã ngồi trong quán, cô hơi ngạc nhiên rồi đáp: “Vâng, được ạ.”

Họ chưa ăn thì hiển nhiên là chưa thể đi giao hàng được, nên Nguyễn Miên Miên đương nhiên phải làm cho họ trước. Chẳng mấy chốc, hai suất cơm chiên trứng đã được làm xong, dùng bát sứ lớn của quán múc đầy ắp.

“Nhìn thôi đã thấy ngon rồi.”

Khen một câu xong, hai người tài xế liền cầm đũa lên ăn ngấu nghiến.

“Cẩn thận nóng ạ.” Nguyễn Miên Miên nhắc nhở một câu rồi xoay người tiếp tục vào bếp làm việc.

“Ngon thật.”

“Thơm quá.”

Trong lúc hai người đang ăn ngấu nghiến, điện thoại của một người vang lên. Anh ta một tay mở điện thoại lên, phát hiện là khách hàng đang giục đơn.

[Shipper ơi, khi nào thì giao đến vậy ạ? Bọn em sắp chết đói rồi...]

Vừa xem tin nhắn vừa tiếp tục lùa cơm vào miệng, người tài xế liền chụp một tấm ảnh bát cơm trước mặt mình rồi gửi đi, sau đó trả lời:

[[ảnh] Khách hàng ơi, cơm chiên quán này ngon lắm, đợi tôi ăn no rồi sẽ giao cho bạn nhé.]

[Shipper......]

[Shipper, anh đang làm cái trò gì vậy?]

[Khách hàng ơi, tôi chỉ muốn cảm ơn bạn đã giới thiệu thôi (biểu cảm ngây thơ) (biểu cảm ngây thơ). Cơm của bạn chị chủ vẫn chưa làm xong đâu. Thôi không nói chuyện nữa, tôi phải ăn nhanh đây, kẻo nguội mất ngon.]

“Dám trêu cả khách hàng, anh không sợ người ta cho anh đánh giá tệ à?” Người tài xế bên cạnh thấy hành động của anh ta, suýt nữa thì bị sặc cơm.

“Yên tâm đi, địa chỉ này tôi giao nhiều lần rồi, là một văn phòng, khách hàng trong đó tính tình đều tốt cả, sẽ không để ý mấy trò đùa nhỏ này đâu.”