Văn án: Vốn là truyền nhân Ngự trù nhưng lại dị ứng với mùi dầu khói, Nguyễn Miên Miên bị số phận "đá" một phát tới thẳng thời hiện đại, gánh trên vai món nợ trời ơi đất hỡi cùng một tiệm cơm hộp sắp …
Văn án:
Vốn là truyền nhân Ngự trù nhưng lại dị ứng với mùi dầu khói, Nguyễn Miên Miên bị số phận "đá" một phát tới thẳng thời hiện đại, gánh trên vai món nợ trời ơi đất hỡi cùng một tiệm cơm hộp sắp sập tên "Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc".
---
Lúc đầu, dân sành ăn được phen cười khẩy: "Thời nào rồi mà còn mở tiệm bán mỗi cơm chiên? Dẹp là vừa!"
Nhưng rồi sau đó là chuỗi ngày "tự vả" không ngừng nghỉ:
“Ngon xỉu lên xỉu xuống!"
"Mẹ tôi mà thấy chắc sẽ hỏi sao tôi lại quỳ lạy đĩa cơm chiên mất!"
"Đừng hỏi tại sao tôi khóc, hỏi đĩa cơm chiên ấy! Nó ngon tới mức làm tôi cảm động phát khóc!"
Chẳng bao lâu sau, "Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc" nổi đến độ một suất cơm cũng khó giành được. Dân tình bắt đầu thi nhau trổ tài biên kịch, để lại những lời nhắn đầy mùi "diễn xuất" cho cô chủ ngây thơ:
[Cô chủ ơi, tôi ốm nặng sắp không qua khỏi rồi. Nguyện vọng cuối đời chỉ là được ăn cơm chiên nhà cô mỗi ngày thôi. Xin cô cho tôi đặt trước, trả tiền theo tháng, theo năm cũng được QAQ.]
[Cô chủ ơi, bà cố tám mươi tuổi của tôi bảo chỉ muốn ăn cơm chiên nhà cô thôi. Xin hãy thỏa mãn ước nguyện nhỏ nhoi của người già, cầu xin được đặt suất cả năm!]
[Tôi là bà cố tám mươi tuổi ở lầu trên đây. Suất của tôi để tôi tự đặt!]
Thế nhưng, trong khi hội mê ăn uống còn đang vắt óc nghĩ kế để có được một đĩa cơm, thì có một vị "đại lão" cao tay hơn nhiều đã trực tiếp "rước" luôn cả cô chủ về nhà.
---
Nhân vật chính: Nguyễn Miên Miên, Tư Cảnh Lâm.
Tóm tắt một câu: Hậu duệ Ngự trù ghét nấu ăn, vốn là dân anti-bếp trở thành vua đầu bếp
Editor ghi chú: Duy chỉ có mỹ thực là không thể phụ bạc, có thực mới vực được đạo, có đồ ăn ngon mới có tình yêu.