Cùng với tiếng hát cất lên, một hấp lực vô hình thôi thúc tôi bước ra ngoài.
Bên ngoài sương đã giăng kín lối, bốn bề mịt mù hư ảo.
Tôi đứng nép sau ngạch cửa lớn, căng thẳng nhìn về phía trước, trái tim như treo lơ lửng nơi cổ họng.
Màn sương ngày càng dày đặc. Rất nhanh sau đó, có thứ gì mờ ảo thấp thoáng hiện ra từ trong làn sương mù.
Khi đến gần, tôi mới bàng hoàng nhìn rõ, đó lại là ba cỗ kiệu với ba màu khác biệt.
Đợi khi nhìn rõ những kẻ khiêng kiệu, tôi càng sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy.
Ba cỗ kiệu lần lượt mang màu vàng, xám và trắng.
Kẻ khiêng kiệu chẳng phải con người mà là những con chồn vàng, chuột và nhím khổng lồ đi bằng hai chân, trên mình chúng lại khoác hỉ phục đỏ chót.
Lũ súc sinh ấy khiêng kiệu lắc lư giữa không trung, những đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm nhìn vào tôi như thể chứa đựng một thứ ma lực nào đó.
Rèm kiệu mở toang, tôi chỉ cảm thấy như có người bên trong không ngừng vẫy gọi, khiến đôi chân tôi bất giác bước về phía những cỗ kiệu ấy.
Đúng lúc đó, một giọng nói ôn nhu xuyên qua màn sương dày đặc bất ngờ vang lên: "Tiểu Cửu."
Tôi giật mình bừng tỉnh, phát hiện bản thân không biết từ lúc nào đã bước qua ngạch cửa cao ngất của tiệm cầm đồ, đứng ngay mép bậc thềm.
Một cỗ kiệu màu xanh từ từ hiện ra trong tầm mắt, bên cạnh kiệu là một người đàn ông mà tôi chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện ở nơi này.
Người đàn ông ấy cũng mặc một bộ hỉ phục đỏ rực, một tay cầm quạt xếp, đôi mắt đào hoa tuyệt đẹp khẽ cười với tôi, tay kia vươn ra: "Tiểu Cửu, ta đến đón nàng."
Nói xong câu này, hắn thu lại nụ cười, liếc mắt nhìn về phía ba cỗ kiệu kia.
Ba cỗ kiệu ấy vậy mà như không tự chủ được cùng co cụm lại gần nhau, dường như có phần kiêng dè người đàn ông này.
Kiệu... thật sự phải chọn kiệu.
Mà cỗ kiệu xanh kia lại là của Hồ Quân!
Hóa ra "một đường sinh cơ" mà bà Ngu nói chính là ý này.
"Tiểu Cửu, lại đây."
Hồ Quân bước lên một bước, lại gọi tên tôi.
Tôi không chút do dự vươn tay ra. Bà đã dặn nhất định phải chọn kiệu xanh.
Nhưng ngay khi tay Hồ Quân sắp chạm vào tay tôi, sau lưng bỗng vang lên một tiếng cười khẽ đầy vẻ châm biếm: "Hừ."
Dù đã bao năm trôi qua, tôi vẫn ngay lập tức nhận ra giọng nói lạnh lùng này là của ai.
Thất gia!
Tôi rụt phắt tay lại, quay đầu nhìn về phía sau.
Trước cửa tiệm cầm đồ mở toang không một bóng người, nhưng một cỗ kiệu hoa đỏ thẫm lại lặng lẽ dừng ở đó, cờ ngũ sắc trên đỉnh kiệu bay phần phật trong gió.
Là cỗ kiệu hoa đỏ nằm ở phía Tây của chính đường!
Nó... sao nó lại xuất hiện ở đây?
Là Thất gia sao?
Tim tôi đập thình thịch, nhìn cỗ kiệu hoa đỏ rồi lại quay đầu nhìn Hồ Quân.
Bà bảo tôi nhất định phải chọn kiệu xanh, bà nói Hồ Quân là con đường sống duy nhất của tôi.
Tôi nên nghe lời bà.
Nhưng bà nói như vậy, đều là dựa trên cơ sở Thất gia không thể cứu được tôi.
Thất gia là ân nhân của tôi, từ năm sáu tuổi đến mười tám tuổi, suốt mười hai năm qua đều là ngài ấy che chở cho tôi. Ngài mới là người mà tôi và bà kính sợ và tin tưởng nhất.
Hơn nữa, tôi vĩnh viễn không thể quên tờ phiếu cầm đồ in dấu tay máu của mình.
Năm sáu tuổi, tôi đã bị bà nội "cầm chết" cho Thất gia rồi!
"Tiểu Cửu." Hồ Quân gọi tôi lần nữa, trong giọng nói dường như mang theo một tia khẩn cầu: "A Ly... chọn ta đi."
Tiếng gọi “A Ly" ấy, trái lại làm tôi hoàn toàn tỉnh táo.
Tôi không phải A Ly, tôi chỉ là Tiểu Cửu của tiệm cầm đồ trấn Ngũ Phúc.
Tôi nhắm mắt, lặng lẽ hít một hơi thật sâu, khi mở mắt ra, tôi đã có quyết định cuối cùng.
"Hồ Quân, cảm ơn anh đã đến cứu tôi, nhưng... xin lỗi, tôi không thể chọn anh."
Dứt lời, tôi xách vạt váy cưới đỏ rực, sải bước đi về phía cỗ kiệu hoa đỏ thẫm.
Rèm kiệu hoa tự động vén lên, thân kiệu hơi nghiêng về phía trước.
Tôi vừa ngồi vào, rèm kiệu liền buông xuống, che khuất nỗi bi thương trong đôi mắt đào hoa của Hồ Quân, cũng như sự không cam lòng trong mắt đám súc sinh kia.
Kiệu hoa từ từ nâng lên, vượt qua ngạch cửa cao của tiệm cầm đồ. Vừa tiến vào bên trong tiệm, áp lực vô hình kia liền ập tới bao trùm lấy tôi một lần nữa.
Tôi sống ở tiệm cầm đồ này tròn mười hai năm, từng ngóc ngách không khóa ở đây tôi đều quen thuộc hơn ai hết.
Khi kiệu hoa đi qua tiền viện, tôi cảm giác như có vô số bàn tay từ bốn phương tám hướng thò ra, điên cuồng cào xé thân kiệu.
Gió âm lùa qua khe hở rèm kiệu, thổi tung mái tóc bạc của tôi. Luồng khí lạnh lẽo ấy khiến tôi run cầm cập, nhưng trong cơ thể lại như có một ngọn lửa đang thiêu đốt, nóng rát như dao cứa xương cạo tủy ở hai bên bả vai sau lưng.
Cơ thể trong ngoài như hai cõi băng hỏa đối lập, lửa bên trong không thoát ra được, cái lạnh bên ngoài lại cứ len lỏi vào tận kẽ xương...
Vượt qua cổng vòm hoa rủ, cỗ kiệu hoa đỏ vững vàng hạ xuống đất, dừng lại giữa sân chính.
Tôi cố nén sự khó chịu khắp toàn thân, lặng lẽ ngồi trong kiệu hoa, tĩnh lặng chờ đợi.
Thế nhưng bên tai ngoài tiếng gió rít gào cùng tiếng quỷ khóc sói gào vang lên tứ phía, chẳng còn gì khác.
Lẽ nào tôi đã chọn sai?
Cỗ kiệu hoa đỏ này không thuộc về Thất gia?
Không, bất luận kiệu hoa là của ai, đêm nay người tôi chọn chỉ có Thất gia!
Cũng chỉ có thể là Thất gia!
Tôi đã không còn đường quay đầu nữa rồi!
Nghĩ đến đây, tôi đá văng rèm kiệu, một bước bước ra ngoài.
Nhưng khoảnh khắc hai chân tôi chạm đất, cảnh tượng trong tiệm cầm đồ bỗng chốc biến đổi kinh hoàng.
Tòa đại viện ba gian bỗng chốc biến thành một hố sâu khổng lồ.
Trong hố, vô số nam nữ già trẻ mặc trang phục thời Dân quốc nằm chồng chất ngổn ngang lên nhau, họ khóc lóc vươn tay về phía tôi, cầu xin tôi cứu lấy họ.
Hình ảnh xoay chuyển, trong hố bất ngờ bùng lửa, những lưỡi lửa dài ngoằng không ngừng nuốt chửng thân xác những người già trẻ lớn bé ấy...
Thảm khốc, quá đỗi thảm khốc.
Toàn thân tôi run rẩy không ngừng, nhất thời không phân biệt được những gì trước mắt là thực hay là ảo giác.
Ngay lúc tôi hoang mang lo sợ, ánh mắt xuyên qua biển lửa mênh mông, tôi nhìn thấy cỗ quan tài đen dán đầy bùa chú kia.
Là quan tài đen của Thất gia!
Tôi cắn răng, bước một chân vào trong biển lửa, mắt nhìn chằm chằm về hướng cỗ quan tài đen ấy, từng bước khó nhọc tiến về phía nó.
Trong biển lửa, từng cánh tay cháy đen thui chộp lấy cổ chân tôi, ngăn cản tôi tiến bước.
Tôi đi vô cùng gian nan, không biết mình đã đi bao lâu, cho đến khi cảm giác đôi chân như không còn thuộc về mình nữa, không chịu nổi mà ngã quỵ xuống đất, thì biển lửa biến mất, thi thể cháy đen cũng không thấy đâu. Tôi ngã nhào vào giữa chính đường, ngay trước cỗ quan tài đen.
Thi thể của bà không biết đã đi đâu, góc tường phía Tây trống hoác.
Tôi ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy giữa sân chính, cỗ kiệu hoa đỏ nát bươm, bên trên đầy rẫy những vết cào xước đen ngòm... Hóa ra tất cả những gì vừa xảy ra cũng không hoàn toàn là ảo giác của tôi.
"Đủ lông đủ cánh rồi, muốn chạy còn quay đầu lại làm gì?"
Giọng nói lạnh lùng đầy vẻ trêu ngươi bất thình lình vang lên. Tôi giật mình quay phắt lại, liền nhìn thấy trước quan tài đen có một người đang đứng.
Một nam nhân dáng người cao ngất, phong thái như ngọc, ước chừng cao mét chín, đầu đội mũ quan, thân khoác mãng bào màu đen...
(*蟒袍: Loại y phục cổ trang thêu hình rồng nhưng ít móng hơn rồng của vua, thường dành cho vương gia hoặc quan lớn.)