Chương 7

Bà Ngu ấn tôi quỳ rạp xuống đất, đè đầu tôi dập đầu lạy cỗ quan tài đen.

Lạy xong, bà rút dao rạch ngón tay tôi, nhỏ từng giọt máu tươi lên nắp quan tài: "Tiểu Cửu, mau gọi Thất Gia, cầu xin Thất Gia cứu mạng cháu đi."

"Bây giờ chỉ có Thất Gia mới cứu được cháu thôi!"

Tôi sợ hãi tột độ, chỉ biết rúc sâu vào lòng bà Ngu.

Nhưng bà lại đẩy mạnh tôi ra, dứt khoát bước ra ngoài.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng khóa cửa lách cách vang lên lạnh lùng.

Tôi gắng gượng chống tay, quay đầu liều mạng bò về phía cửa.

Nhưng cửa lớn đã bị khóa chặt từ bên ngoài, dù tôi có giật, có kéo thế nào cũng không lay chuyển.

Tôi đập tay thùm thụp vào cánh cửa gỗ, gào khóc gọi bà.

A bà ơi, cháu sợ.

Chẳng có ai đáp lời tôi.

Đầu đau như búa bổ, toàn thân đau nhức rã rời, tôi cảm giác lần này mình thực sự sắp chết rồi.

Mái tóc rối tung rũ xuống, từng lọn tóc trắng bệch lòa xòa trên vai. Mái tóc đen nhánh của tôi đang chuyển sang màu trắng với tốc độ nhanh đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy.

Tóc trắng... là cơn ác mộng của đời tôi!

Tóc trắng mọc ra nghĩa là sẽ có người phải chết!

Giờ đây tôi và bà Ngu nương tựa vào nhau mà sống, tôi không thể liên lụy đến bà.

Tôi không muốn bà Ngu chết.

Tôi quay người lại, lê hai đầu gối quỳ lết đến trước cỗ quan tài đen, không ngừng dập đầu vái lạy: "Cầu xin Thất Gia cứu mạng Tiểu Cửu! Cầu xin Thất Gia cứu mạng Tiểu Cửu!"

Đầu tôi va vào thành quan tài, vang lên những tiếng "cốp, cốp" nặng nề.

Trán tôi rách toạc, máu tươi chảy ròng ròng xuống sống mũi. Hai mắt tôi nóng rực như đang bốc lửa, giữa ấn đường dường như có thứ gì đó đang chực chờ hiện ra, mái tóc trắng xóa tung bay trong gió, khí thế như muốn phá kén...

"Tiểu Hỏa Ly, là nàng đã về sao?"

Đúng lúc ấy, một giọng nói thanh lạnh vang lên từ bên trong cỗ quan tài đen.

Ngay sau đó, nắp quan tài ầm ầm mở ra, một người đàn ông từ bên trong ngồi dậy.

Tôi cứ ngỡ mình đang mơ một giấc mộng, mơ thấy một người đàn ông mặc trường bào bước ra từ quan tài đen, nhẹ nhàng bế tôi lên.

Tôi cố gắng mở to mắt để nhìn rõ khuôn mặt người ấy, nhưng trước mắt chỉ là một màn sương mờ ảo, chẳng thể thấy gì.

Người đàn ông nhét vào miệng tôi một viên châu. Viên châu vừa vào miệng đã tan ngay, vị ngọt thanh mát lạnh thấm vào tâm can.

Nuốt viên châu ấy xong, cơn sốt nhanh chóng lui đi, nỗi đau đớn toàn thân cũng tức thì thuyên giảm. Tôi mơ màng chìm vào giấc ngủ.

...

Đến lúc gà gáy, cánh cửa lớn được mở ra.

Bà Ngu bước vào, sờ trán thấy tôi nằm dưới đất đã ngừng sốt, bà mừng đến rơi nước mắt.

Bà quay sang dập đầu ba cái trước cỗ quan tài đen: "Tạ ơn cứu mạng của Thất Gia."

Sau đó bà mới bế tôi ra ngoài.

Tôi lơ mơ tỉnh dậy, vừa thấy bà Ngu liền ôm chặt lấy cổ bà không buông, khóc lóc van xin: "A bà đừng bỏ rơi cháu, Tiểu Cửu ngoan mà, Tiểu Cửu nghe lời A bà."

Bà Ngu xót xa ôm tôi vào lòng: "Con bé ngốc này, bà làm sao bỏ rơi Tiểu Cửu được, bà là đang cứu Tiểu Cửu đấy chứ."

Bà nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng tôi, đợi đến khi tôi bình tĩnh lại mới chậm rãi nói: "Tiểu Cửu à, đêm qua bà dùng máu đầu ngón tay cháu làm vật dẫn, huyết tế hắc quan xé mở một khe hở trên phong ấn của cỗ quan tài đen. Thất Gia từ bi, đã dùng công đức để cứu mạng cháu. Cháu phải khắc cốt ghi tâm ân tình này của Thất Gia, biết không?"

Tôi gật đầu lia lịa: "Tiểu Cửu biết ạ."

"Mệnh cách của cháu là đại hung, cứ ba năm lại có một kiếp nạn, chỉ có Thất Gia chịu cứu cháu thì cháu mới sống tiếp được." Bà Ngu nghiêm giọng dặn dò: "Sau này cứ cách ba năm, vào đúng ngày sinh nhật, bất kể cháu đang ở đâu, đang làm gì, cũng bắt buộc phải trở về trước mười hai giờ đêm, thắp cho Thất Gia ba nén hương vàng, nhỏ máu ngón tay vào quan tài đen để cầu xin Thất Gia che chở. Đã nhớ kỹ chưa?"

Tôi lại gật đầu: "Cháu nhớ kỹ rồi ạ."

Bà Ngu ôm tôi lẩm bẩm: "Tiểu Cửu nhà ta nhất định sẽ lớn lên bình an, sống lâu trăm tuổi."

Từng lời bà dặn, tôi đều lắng nghe cẩn thận, khắc sâu vào trong tim.

Cứ mỗi ba năm, vào trước ngày sinh nhật, trên đầu tôi vẫn sẽ mọc ra tóc trắng.

Và khi tôi dâng hương xong, nhỏ máu vào quan tài đen, một lá bùa trên quan tài sẽ tự động bong ra.

Bà Ngu đốt lá bùa đó thành tro, hòa vào nước cho tôi uống.

Uống nước bùa xong ngủ một giấc, tóc tôi lại đen nhánh trở lại.

Tôi không còn sợ cỗ quan tài đen ấy nữa, vì tôi biết, nằm trong đó là một người đàn ông tên Liễu Quân Diễm, người mà bà Ngu tôn kính gọi là Thất Gia.

Ngài ấy là ân nhân của tôi.

Chỉ có một lòng thờ phụng Ngài, tôi mới giữ được cái mạng nhỏ này!

Cuộc sống của tôi dường như cứ thế đi vào quỹ đạo. Năm 18 tuổi, tôi thuận lợi thi đỗ vào trường đại học mơ ước.

Tân sinh viên nhập học bận rộn tối mặt tối mũi, nào là thích nghi môi trường mới, kết bạn mới, rồi đủ loại hoạt động chào đón...

Mãi đến khi cô bạn cùng phòng phát hiện ra tóc tôi có từng lọn trắng xóa, cười hỏi trêu có phải tôi lén đi nhuộm highlight sau lưng mọi người không, tôi mới giật mình nhớ ra, sinh nhật mình lại đến rồi.

May mà trường học chỉ cách tiệm cầm đồ hơn hai tiếng đi xe, lúc đó mới hơn hai giờ chiều, hoàn toàn vẫn còn kịp.

Tôi vội vàng thu dọn đồ đạc, bắt xe về nhà.

Trước tiên đi xe khách đến bến xe huyện, vừa ra khỏi bến tôi liền bắt một chiếc xe đi nhờ để về trấn.

Khi ngồi trên xe, tôi liên tục gọi điện cho bà Ngu.

Vào ngày quan trọng như hôm nay, mọi năm bà chắc chắn sẽ gọi điện giục tôi về từ sáng sớm, nhưng hôm nay lại im bặt.

Điện thoại tôi gọi đi cũng không có ai nghe máy.

Chẳng lẽ bà xảy ra chuyện gì rồi?

Tim tôi đập thình thịch, linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành.

Vô tình liếc mắt nhìn đồng hồ trên điện thoại, người tôi bỗng cứng đờ.

Từ huyện thành về trấn Ngũ Phúc bình thường chỉ mất khoảng hai mươi phút, vậy mà chiếc xe này đã chạy gần bốn mươi phút rồi vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Một dự cảm bất an ập đến bủa vây, tôi từ từ ngẩng đầu nhìn về phía tài xế.

Cái nhìn này suýt nữa khiến tôi hét toáng lên.

Gã tài xế trung niên vốn dĩ trông thật thà phúc hậu, không biết từ lúc nào đã biến thành một con chồn vàng khổng lồ!

Ngay khi tôi nhìn nó, đôi mắt ti hí như hạt đậu đầy vẻ tinh ranh của nó cũng đang nhìn chằm chằm tôi qua gương chiếu hậu, khóe miệng toác ra một nụ cười tà ác.

Tôi dựng tóc gáy, vươn tay định mở cửa xe, tính đường nhảy xuống ngay lập tức.

Nhưng đúng lúc đó, trong xe không biết từ đâu bỗng chốc chui ra hơn chục con chồn vàng vây kín lấy tôi. Con nào con nấy nhe nanh nhọn hoắt, nhìn tôi thèm thuồng nhỏ dãi như đang nhìn một món ăn ngon lành béo bở.

Tôi vớ lấy cái túi xách bên cạnh quật túi bụi vào lũ chồn, nhưng lại bị một con cắn phập vào cổ tay, máu tươi lập tức trào ra.

Tôi ra sức vung tay, nhưng làm cách nào cũng không hất nó ra được.

Trong lúc hỗn loạn, trán tôi bị va đập rách toạc, máu tươi chảy ròng ròng xuống sống mũi, hai mắt tôi trong khoảnh khắc nóng rực như bốc lửa.

Từng sợi tóc chuyển sang màu trắng nhanh đến rợn người, cảm giác như có thứ gì đó ẩn hiện giữa ấn đường lại một lần nữa ập đến...

Ngay khi tôi tưởng rằng hôm nay mình sẽ phải bỏ mạng trong miệng lũ chồn vàng này, thì chiếc xe bỗng nhiên dừng khựng lại.

Tiếp đó, một giọng nam trầm ấm, dịu dàng vang lên: "A Ly, là nàng sao?"

Cùng với giọng nói ấy, tôi chỉ nghe thấy những tiếng "vυ"t, vυ"t" xé gió, lũ chồn trong xe bỗng nhiên từng con, từng con ngã lăn ra chết...

Cửa xe được kéo ra, tôi vừa ngước mắt lên, liền chạm phải một đôi mắt đào hoa đẹp đến mức câu hồn đoạt phách.

Đó là một người đàn ông trẻ tuổi mặc bộ cẩm bào màu trắng ánh xanh, tay phe phẩy chiếc quạt xếp. Mái tóc dài được buộc lại đội mũ quan, mày cong như trăng non, đôi mắt đào hoa hơi xếch lên ở đuôi, đẹp đến mức khó mà diễn tả… vừa tuấn tú, lại vừa mê hoặc.

Tôi mở miệng định gọi "Thất Gia".

Nhưng lời chưa kịp thốt ra đã bị tôi nuốt ngược trở lại.

Không, hắn không phải Thất Gia.

Tuy năm xưa tôi không nhìn rõ mặt Thất Gia, nhưng luồng khí tức sắc lạnh, uy nghiêm tỏa ra từ người Thất Gia hoàn toàn khác biệt với người đàn ông ôn nhu như ngọc trước mắt này.

Hắn... rốt cuộc là ai?