Lúc bà làm lễ, tôi lăng xăng phụ giúp. Xong việc, bà bốc cho tôi một nắm kẹo làm phần thưởng.
Tôi đang bóc kẹo thì một giọng nói ngọt ngào bỗng vang lên: "Chị Đồng Đồng."
Đồng Đồng...
Đã ba năm rồi, kể từ ngày rời khỏi thôn Đạp Phụng, đây là lần đầu tiên có người gọi cái tên cúng cơm này của tôi.
Bà Ngu và cả cái trấn Ngũ Phúc này đều chỉ gọi tôi là Tiểu Cửu.
Tôi quay đầu lại, thấy một bé gái chừng hai tuổi, tết hai bím tóc sừng dê đang mở to đôi mắt tròn xoe nhìn tôi.
"Chị Đồng Đồng, em cũng muốn ăn kẹo."
Cô bé chập chững bước tới, ngẩng khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu lên cười với tôi.
Tôi nhìn thấy cách đó không xa, mẹ tôi đang bế một đứa trẻ quấn trong tã, nấp sau cánh cửa lén lút nhìn trộm tôi.
Hóa ra sau khi tôi rời khỏi thôn Đạp Phụng, hương hỏa của cái thôn này thực sự đã được nối lại.
Tôi cũng đã có em trai, em gái.
Tôi mỉm cười với cô bé, lấy ra hai viên kẹo đặt vào tay em gái, rồi quay người đi tìm bà Ngu.
Nếu không có tôi mà mọi người sống tốt hơn, vậy thì tốt rồi.
Tôi có bà Ngu, tôi cũng sống rất tốt.
Chuyện nhà trưởng thôn được giải quyết êm thấm. Bà Ngu gói ghém xong bát cơm sống, đang định dắt tôi về thì một bà cụ lao xổ tới, túm chặt lấy cổ áo tôi, quất thẳng một roi vào chân tôi.
"Cái đồ sao chổi, mày còn vác mặt về đây làm gì!"
"Mày về là nhà họ Khương lại có người chết, mày không biết sao?"
"Cút! Mày cút ngay cho tao!"
"Không, mày chết đi! Mày chết quách đi cho tao!"
Cây roi cành liễu to bằng ngón tay út quất tới tấp vào người tôi đau điếng. Bà nội tôi nghiến răng nghiến lợi gào thét, hận không thể đánh chết tôi ngay tại chỗ.
Tôi đau đớn trào nước mắt, vừa tránh né vừa khóc nức nở.
Trong lúc hoảng loạn, tôi nhìn thấy mẹ tôi một tay bế em trai, một tay che chở cho em gái, ánh mắt bà nhìn tôi, chút tình mẫu tử hay sự áy náy sót lại cuối cùng cũng đã tan biến sạch trơn.
Hai đứa nhỏ mặt mày đều đỏ bừng bất thường, rõ ràng là đang sốt cao.
Bà nội ném mạnh một viên kẹo vào mặt tôi.
Tôi nhìn viên kẹo rơi dưới đất, toàn thân đau nhức đến mức lảo đảo muốn ngã.
Hóa ra, chỉ vì tôi cho em gái hai viên kẹo mà chúng nó bị sốt cao sao?
Vì tôi cho em hai viên kẹo nên tôi đáng phải chết, đúng không?
Trước khi ngất đi, chiếc roi cành liễu vẫn không ngừng quất xuống người tôi túi bụi.
Ngay đêm hôm đó tôi lên cơn sốt cao hừng hực. Đi bệnh viện, dùng mẹo dân gian, uống nước bùa, làm đủ cách mà vẫn không thuyên giảm.
Mắt thấy tôi sốt đến mức bắt đầu nói nhảm, bà Ngu hết cách, đành cắn răng bế tôi vào gian chính, quỳ sụp xuống trước cỗ quan tài đen.
"Thất Gia, cầu xin Ngài cứu lấy Tiểu Cửu."
"Tiểu Cửu không giống người khác, con bé... con bé là người của Ngài."
"Phiếu cầm đồ vẫn đang nằm dưới quan tài của Ngài, bà già này không dám gạt Ngài đâu."
"Cầu xin Ngài!"