Đẩy cánh cửa lớn của gian chính ra, đập ngay vào mắt là một cỗ quan tài đen sì to lớn nằm chình ình giữa nhà dọa tôi sợ khϊếp vía, vội nấp ngay sau lưng bà.
Bà vỗ vỗ tay tôi trấn an: "Tiểu Cửu đừng sợ, nào, lại đây dâng hương."
Bà đốt ba nén hương vàng đặt vào tay tôi, đẩy nhẹ tôi bước lên phía trước, vái lạy cỗ quan tài đen kia.
Cắm ba nén hương vào bát gạo sống đặt trước đầu quan tài xong, tôi quay người ôm chặt lấy chân bà, rụt rè len lén quan sát bài trí trong gian chính.
Ngoài cỗ quan tài đen án ngữ giữa nhà, trong góc phía Tây còn dựng một chiếc kiệu đỏ thẫm, trên đỉnh kiệu cắm một lá cờ ngũ sắc.
Cửa phòng hai bên đông tây đều khóa kỹ, cả gian chính toát lên vẻ lạnh lẽo, âm u rợn người.
Dâng hương xong, bà Ngu lấy từ trong ngực áo ra tờ phiếu cầm đồ có ấn dấu tay máu của tôi, nhét xuống dưới đáy quan tài đen, rồi lại bóc từ trên quan tài xuống một lá bùa vàng, lúc ấy mới dắt tôi đi ra ngoài.
Bà dẫn tôi đi qua phòng phụ phía Tây ngó xuống hậu viện một cái.
Hậu viện bỏ trống, cộng thêm lâu năm không tu sửa, vài gian nhà đã trở nên dột nát điêu tàn.
Chúng tôi quay trở lại gian nhà ngang phía trước, bà đốt lá bùa vàng kia thành tro, hòa vào nước bắt tôi uống hết.
Uống bát nước bùa xong, cơn buồn ngủ lập tức ập đến, tôi thϊếp đi li bì.
Khi tỉnh dậy đã là sáng hôm sau, tôi thấy người khoan khoái nhẹ nhõm và mừng rỡ phát hiện đám tóc trắng trên đầu đã biến mất không còn dấu vết.
Bà Ngu đối với tôi rất tốt, bà cho tôi đi học.
Tan học về, bà dạy tôi đυ.c giấy tiền, gấp thoi vàng, làm hình nhân thế mạng, vẽ bùa chú...
Rõ ràng là một tiệm cầm đồ, nhưng lại bị bà kinh doanh chẳng khác nào một tiệm bán đồ tang lễ.
Mỗi khi đi ra ngoài xem việc cho người ta bà đều dắt tôi theo, những gì có thể dạy, bà đều tận tình chỉ bảo.
Mỗi lần ra ngoài xem việc xong, bà đều mang từ nhà gia chủ về một thứ.
Khi thì bát cơm sống, khi thì nắm đất đầu mộ, lúc lại là chiếc đinh đóng quan tài...
Bất kể mang thứ gì về, không ngoại lệ, tất cả đều được dâng cúng trước cỗ quan tài đen trong gian chính.
Điều khiến tôi kinh ngạc hơn cả là những thứ này sau khi cúng một thời gian đều biến mất tăm.
Cảm giác như... như thể đã bị cỗ quan tài đen kia nuốt chửng vậy.
Tôi rất sợ cỗ quan tài ấy, cứ nơm nớp lo sợ một ngày nào đó nắp quan tài sẽ bật mở, một con quái vật sẽ chui ra nuốt chửng lấy mình, nên nếu không bắt buộc thì tôi chẳng bao giờ bén mảng đến chính viện.
Mãi cho đến năm tôi chín tuổi.
Năm ấy, bà Ngu nhận một mối làm đám ma, dẫn tôi quay trở lại thôn Đạp Phụng.
Nhà trưởng thôn Đạp Phụng có người chết, đến giờ đưa tang mà quan tài không sao nhấc lên nổi, mời bao nhiêu thầy về xem cũng không được, cuối cùng phải lặn lội tìm đến bà Ngu.