Câu nói ấy vừa buông, cả đám đông sững sờ, chết lặng.
Năm xưa, chính miệng bà nội tuyên bố trước mặt bàn dân thiên hạ khi đem cầm chết mạng sống của tôi cho tiệm cầm đồ trấn Ngũ Phúc. Từ nay về sau, tôi và nhà họ Khương ân đoạn nghĩa tuyệt, chẳng còn chút máu mủ ruột rà.
Sự thật trần trụi đầm đìa máu và nước mắt ấy, nay được tôi thốt ra nhẹ tênh như gió thoảng mây bay, lại tựa hồ một cái tát nảy lửa giáng thẳng vào mặt bà nội.
Một tiếng "Bà Khương" vang lên, nghe sao mà xa cách, sao mà tuyệt tình đến thế.
Bà nội run rẩy chỉ tay vào mặt tôi, giận đến mức toàn thân rung lên bần bật, nhưng tuyệt nhiên không thốt nổi nửa lời.
Lòng người vốn là như thế.
Người vứt bỏ tôi là bà ta.
Người đánh đập tôi là bà ta.
Kẻ đem tôi đi cầm cố, chẳng màng sống chết, cũng chính là bà ta.
Bà ta có thể thỏa sức chửi rủa, hắt hủi tôi, nhưng lại chẳng thể chấp nhận việc tôi là người chủ động vạch rõ ranh giới ấy.
Nhưng mà... tôi rốt cuộc vẫn sống sót, vẫn kiên cường lớn lên.
Liễu Quân Diễm đứng bên cạnh, khẽ xoa đầu tôi như muốn vỗ về an ủi. Tôi ngước lên cười với anh, ý bảo mình vẫn ổn.
Liễu Quân Diễm nắm chặt tay tôi, dắt tôi băng qua đám đông, hướng về phía núi Kỳ Lân sau thôn.
Dân thôn cứ thế lầm lũi bám theo sau lưng. Thế nhưng, khi chúng tôi vừa lên núi chưa được bao lâu, một lớp sương mù dày đặc bỗng dưng nổi lên, nuốt chửng bóng dáng họ trong chớp mắt.
Bàn tay Liễu Quân Diễm vẫn siết chặt lấy tay tôi, không hề buông lơi.
Tôi hỏi: "Có phải dân thôn không nhìn thấy anh không?"
Liễu Quân Diễm gật đầu: "Phải."
Tôi lại hỏi: "Lớp sương mù phía sau là do anh làm ra à?"
"Đúng vậy." Anh thừa nhận dứt khoát: "Ta không muốn bọn họ quấy rầy thế giới riêng của hai ta."
Tai tôi nóng bừng, đỏ lựng như sắp nhỏ máu.
Người đàn ông này... sao mà sến súa, quấn quýt quá thể.
Rõ ràng đêm mùng một tháng Tám, lần đầu tiên anh thực sự xuất hiện trước mặt tôi, mở miệng ra là châm chọc mỉa mai. Thái độ của anh thay đổi từ bao giờ vậy nhỉ?
Hình như là từ lúc anh chạm vào lưng tôi, rồi quả quyết rằng tôi là "Tiểu Hỏa Ly".
Tôi thật sự là Tiểu Hỏa Ly sao?
Nếu không phải, rủi một mai Tiểu Hỏa Ly thật sự quay về, liệu thái độ của Liễu Quân Diễm đối với tôi có khác đi không?
Đến lúc ấy, tôi biết phải đứng ở đâu?
Không, Tiểu Cửu à, mày không được tham lam.
Mày vốn dĩ chẳng có gì trong tay, ngay cả cái mạng nhỏ này cũng là nhặt được, tất cả những gì có được hôm nay đều là sự cố ngoài ý muốn.
Hãy tận hưởng hiện tại thôi.
Tương lai ra sao, cứ phó mặc cho thời gian trả lời.
Trong lúc mải miết suy nghĩ lung tung, chúng tôi đã đến trước miếu Kỳ Lân.
Miếu Kỳ Lân là nơi cầu tự của thôn Đạp Phượng.
Kỳ Lân cõng trăm con, dưới chân đạp kim phượng.
Trong miếu thờ tượng thần Kỳ Lân cõng trăm con, dưới chân đạp kim phượng. Nghe đồn rằng tất cả trẻ con trong thôn Đạp Phượng đều là do cầu xin từ miếu này mà có, bao gồm cả tôi.
Chỉ có điều, đúng vào ngày tôi chào đời, miếu Kỳ Lân gặp hỏa hoạn lớn, thiêu rụi cả một vùng núi, tượng thần Kỳ Lân nứt toác khắp mình mẩy.
Tôi đứng lặng trước cổng miếu một hồi lâu.
Miếu Kỳ Lân ngày nay hương khói nghi ngút, tượng thần đã được tô vàng, tỏa ra hào quang lấp lánh.
Nhưng không biết có phải do hoa mắt hay không, đứng từ xa nhìn vào, tôi cứ thấy xung quanh bức tượng Kỳ Lân cao lớn kia thấp thoáng những luồng hắc khí lởn vởn?
"Có muốn vào thắp nén nhang, vái lạy một chút không?" Liễu Quân Diễm hỏi.
Tôi lắc đầu: "Thôi, không thắp thì hơn."
Chẳng may vì tôi vào thắp nhang mà làm đứt đoạn hương hỏa của thôn Đạp Phượng thì khổ.
Tôi quay người đi về phía nam miếu Kỳ Lân, nơi đó sừng sững một cây ngô đồng cành lá xum xuê.
Tôi cung kính vái lạy cây ngô đồng.
Ngày bé, mấy lần tôi thập tử nhất sinh đều có liên quan đến cây ngô đồng này. Trong thâm tâm tôi, nó nghiễm nhiên đã trở thành cây may mắn, là thần hộ mệnh của riêng tôi.
Đợi tôi vái xong, Liễu Quân Diễm mới hỏi: "Em thích cây ngô đồng này lắm hả?"
Tôi khẽ "ừm" một tiếng: "Cái tên của em cũng là nhờ cái cây này mà ra đấy."
Liễu Quân Diễm dường như chẳng hề ngạc nhiên, anh nói: "Nên thế."
Tôi nghi hoặc nhìn anh, anh cũng chăm chú nhìn lại tôi. Một lúc sau, anh mới cất lời: "Tiểu Cửu, bây giờ ta sẽ dạy nàng một bộ thủ quyết, nàng phải dụng tâm ghi nhớ."
Mắt tôi sáng rực lên: "Thất gia, ngài định truyền dạy bản lĩnh cho em sao?"
Liễu Quân Diễm không kìm được bèn nhéo mũi tôi, cười bảo: "Đừng gọi Thất gia nữa, gọi tên, hoặc gọi anh Thất đều được."
Tôi nào có mặt mũi mà gọi anh là anh Thất chứ!
Nhưng có vẻ anh không thích bị gọi là Thất gia, đã chỉnh tôi mấy lần rồi.
Liễu Quân Diễm thu lại nụ cười, nghiêm túc dạy tôi bộ thủ quyết.
Hai tay chắp lại trước ngực, ngón trỏ và ngón giữa dựng thẳng thành kiếm chỉ đối nhau, nhanh chóng tách ra rồi xoay theo chiều kim đồng hồ, sau đó hợp kiếm chỉ lại nhắm thẳng về phía trước, miệng quát lớn: "Phượng Ngô, quy thể!"
Bộ thủ quyết này rất dễ nhớ, nhưng đòi hỏi lực bộc phát mạnh, chỉ cần lơ là một chút là rất dễ trẹo cổ tay. Tôi phải thử liên tục mấy lần mới quen tay.
Sau đó, Liễu Quân Diễm bảo: "Được rồi, Tiểu Cửu, bây giờ nàng đứng đối diện với cây ngô đồng, bắt quyết lại lần nữa xem."
Tôi ngoan ngoãn làm theo.
Lần thứ nhất, im lìm không động tĩnh.
Lần thứ hai, lần thứ ba...
Làm đứt quãng không dưới mười lần, vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra.
Lòng tôi bắt đầu thầm lo ngại, theo bản năng quay sang nhìn Liễu Quân Diễm. Anh đang đưa tay xoa cằm, vẻ mặt đầy suy tư.
Một lúc sau, anh bước tới, đặt bàn tay lớn lên vùng xương bả vai sau lưng tôi. Ngay lập tức, tôi cảm nhận được một luồng nhiệt nóng hổi rót vào cơ thể, lan tỏa khắp tứ chi bát mạch.
Liễu Quân Diễm lại truyền chân khí cho tôi rồi.
"Thử lại đi." Anh khích lệ.
Tôi không biết anh đang kỳ vọng điều gì khi tôi bắt cái quyết này, nhưng tôi không muốn làm anh thất vọng. Tôi dồn hết tâm sức, nghiêm túc bắt quyết thêm lần nữa.
Lần này, ngay khi câu quát "Phượng Ngô, quy thể" vừa dứt, một luồng gió nóng từ dưới đất bốc lên ngùn ngụt, thổi lá ngô đồng reo lên xào xạc.
Tôi cảm giác giữa mình và cây ngô đồng bỗng dưng xuất hiện một lực hút mạnh mẽ vô hình. Từ giữa thân cây ngô đồng, thấp thoáng ánh lửa bùng phát.
Ánh lửa ấy dần dần ngưng tụ, cuối cùng lại kết thành hình dáng một cây cung đang rực cháy.
Khi tôi vừa thu thế tay, cây cung ấy bất ngờ lao vυ"t ra từ thân cây, và chỉ trong tích tắc sau đó, nó lao thẳng về phía tôi.
Một lực va chạm cực mạnh ập vào người, cơ thể tôi trong nháy mắt như bốc cháy, đặc biệt là vùng mi tâm và đôi mắt nóng rát dữ dội.
Tôi đứng chết trân tại chỗ, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Bên tai, giọng nói đầy phấn khích của Liễu Quân Diễm lại vang lên: "Tiểu Cửu, bắt quyết lần nữa, niệm “Phượng Ngô, xuất” rồi thu thế!"
Dù cả người khó chịu vô cùng, tôi vẫn nghe lời làm theo.
Làm đi làm lại hết lần này đến lần khác.
Mãi đến lần thứ bảy, khi tôi vừa niệm "Phượng Ngô, xuất", cơ thể bỗng chao đảo mạnh, cây cung kia phóng vυ"t ra khỏi người tôi, lơ lửng giữa không trung.
Toàn thân cây cung được bao bọc bởi ngọn lửa đỏ rực, sáng lòa.
Chưa đợi tôi kịp định thần, Liễu Quân Diễm đã kéo tuột tôi vào lòng.
Anh cúi xuống hôn lên trán tôi, lên khóe mắt tôi... và cuối cùng chiếm lấy đôi môi tôi mà dây dưa triền miên, dường như hôn bao nhiêu cũng không thấy đủ.
Tôi suýt thì ngạt thở vì nụ hôn của anh, hai tay đấm thùm thụp đẩy ra, Liễu Quân Diễm mới chịu buông tha.
Tôi đưa tay xoa xoa đôi má nóng bừng đỏ lựng, cố trấn tĩnh lại rồi chỉ tay vào cây cung, hỏi: "Nó... lúc nãy nó chui vào người em thật hả?"
Cảm giác ấy quả thực quá đỗi kỳ diệu.
Tuy khó chịu, nhưng tôi lại cảm thấy giữa mình và nó có một sự tương thích lạ lùng, như thể nó vốn dĩ là một phần xương thịt của tôi vậy.
Câu nói tiếp theo của Liễu Quân Diễm càng khiến tôi kinh hãi tột độ: "Đúng vậy, nó chính là pháp khí bản mệnh của nàng, tên gọi Phượng Ngô!"