Chương 3

Bà nội cắn răng bán đi con trâu già cày ruộng duy nhất trong nhà.

Ngày tượng Kỳ Lân được đúc xong thân vàng, bố tôi kỳ diệu thay đã tỉnh lại. Ông không bị biến thành người thực vật, cũng không ngớ ngẩn, chỉ là bị thọt một chân.

Và đám tóc trắng trên đầu tôi cũng lại hóa thành đen.

Sau khi bố bình an xuất viện, bà nội tìm đủ mọi cách để tống khứ tôi đi.

Nhưng tiếng xấu của tôi đồn xa, chẳng nhà nào dám nhận.

Bà nội bèn cõng tôi đi thật xa.

Vứt ở bãi tha ma.

Ném xuống mương nước.

Giả vờ "vô tình" bỏ quên tôi ở bến xe...

Nhưng dù bà có mang đi xa đến đâu, sáng sớm hôm sau, tôi vẫn sẽ xuất hiện ngay dưới gốc cây ngô đồng phía Nam miếu Kỳ Lân.

Cứ dằn vặt như thế gần ba năm trời, vẫn không tài nào tống tôi đi được.

Một ngày trước sinh nhật sáu tuổi, trên trán tôi lại mọc ra tóc trắng.

Lần này, đám tóc trắng lại nhiều gấp đôi lần trước.

Cả nhà nhìn đám tóc trắng trên đầu tôi, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi tột độ.

Bà nội lại tìm đến bà mụ.

Bà mụ chỉ lắc đầu quầy quậy, nói lần này thì thật sự vô phương cứu chữa rồi.

Bà nội rầu rĩ quay về, bế thốc tôi lên đi thẳng ra sau núi. Bà trói tôi vào gốc cây ngô đồng, rồi chất một đống củi dưới chân tôi châm lửa.

Bà gào lên với tôi như một người điên: "Đồng Đồng, mày chết đi! Mày chết thì cả nhà tao mới sống được!"

"Ngoan ngoãn nghe lời, mày chết đi! Chết đi!"

Bà vừa gào thét, vừa ném thêm củi vào đống lửa.

Bỗng nhiên, từ mặt đất nổi lên một cơn lốc xoáy, cuốn theo những lưỡi lửa nhảy múa điên cuồng.

Lửa không bốc lên cao thiêu tôi, mà lại lan ra, bén vào đám lá khô xung quanh. Chỉ trong chớp mắt, lửa đã cháy lan ra khắp nơi.

dân thôn hối hả chạy đến cứu hỏa, nhưng ngọn lửa ấy dập thế nào cũng không tắt.

Trận hỏa hoạn sáu năm về trước dường như đang tái hiện.

Giữa biển lửa ngút trời ấy, một bà lão mặc áo vải đen sải bước đi tới, tiện tay ném một lá bùa vàng vào trong đống lửa. Ngọn lửa đang cháy hừng hực bỗng chốc tắt ngấm.

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Bà lão quay sang nhìn bà nội tôi, giọng nói đầy nội lực vang lên: "Đứa bé nhà bà, tôi lấy."

Bà nội vội vàng tháo tôi xuống khỏi cây ngô đồng, đẩy mạnh tôi về phía chân bà lão, nôn nóng nói: "Bà lấy đi! Một xu tôi cũng không lấy! Mau mang nó đi cho khuất mắt tôi!"

Bà lão lại chẳng hề vội vã, từ trong chiếc túi vải đen mang theo người lấy ra một tờ phiếu cầm đồ cũ kỹ ngả vàng, nói với bà nội tôi: "Hôm nay nhà họ Khương cầm chết (*) Khương Vãn Đồng vào tiệm cầm đồ nhà tôi, lấy phiếu cầm đồ này làm bằng chứng, một kiểu hai bản, ký tên đóng dấu là xong. Một khi đã cầm cố, thân thích cắt đứt, sẽ không còn qua lại, có làm được không?"

(*死当: không chuộc, tương đương bán đứt. Vì sao tui không dịch là bán đứt thì mấy chap về sau sẽ rõ nha mấy chế.)

Bà nội tôi gật đầu lia lịa, kéo tay tôi viết ba chữ "Khương Vãn Đồng" vào chỗ ký tên trên phiếu. Sau đó rạch ngón tay tôi, ấn dấu tay bằng máu lên cái tên đó.

Bà lão lấy ra một con dấu cá nhân, ấn mạnh lên tên tôi.

Con dấu đó không phải là dấu của tiệm cầm đồ.

Cũng không khắc hai chữ "Cầm Chết".

Mà là tên của một người đàn ông, Liễu Quân Diễm.