Chương 29

Độc tính từ cái Thi Sát chồn vàng kia quá mạnh, răng nanh của nó suýt chút nữa đã xuyên thủng cánh tay tôi. Sát khí thấm vào huyết quản, việc thanh lọc độc tố cần có thời gian.

Tôi sốt li bì, cả cơ thể nóng hầm hập như một lò lửa đang hừng hực cháy. Ấn đường đau, mắt đau, đặc biệt là phần xương bả vai sau lưng như muốn nứt toác ra, cơn đau buốt thấu tận xương tủy.

Tôi đau đến mức không ngừng rêи ɾỉ. Liễu Quân Diễm dường như biết rõ chỗ nào tôi đau nhất, bàn tay to lớn của anh cứ áp chặt vào xương bả vai tôi, truyền vào một luồng chân khí rồi nhẹ nhàng xoa nắn.

Nước mắt tôi trào ra nơi khóe mắt, Liễu Quân Diễm cúi người hôn đi những giọt lệ ấy. Tôi nghe thấy tiếng anh trầm thấp bên tai: “Tiểu Cửu, kiên cường một chút, cố vượt qua đi. Ta sẽ nghĩ cách khai cốt cho nàng, giúp nàng tìm lại bản mệnh pháp khí của mình.”

Khai cốt? Bản mệnh pháp khí? Tôi... sao?

Lời nói của Liễu Quân Diễm như mang theo ma lực. Hai ngày sau, dưới sự chăm sóc tận tình của anh, cơn sốt cuối cùng cũng lui dần, tôi chìm vào giấc ngủ sâu.

Chẳng biết đã ngủ bao lâu, trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy tiếng trò chuyện khe khẽ ở gian ngoài.

“Thất gia, đồ tôi đã mang về rồi. Nhưng Kiêu gia nói, thứ này tuy có thể giúp ngài nhưng sức phản phệ rất lớn, dặn ngài phải thận trọng khi dùng.”

“Không sao, ta tự có chừng mực.”

“Thất gia…”

“Thanh Anh, Tiểu Cửu cần ta.”

Im lặng một lát, Liễu Quân Diễm lại dặn dò: “Chuyện này đừng nhắc với Tiểu Cửu.”

Tôi không biết mình đang nằm mơ hay thực sự nghe thấy nữa, sức cùng lực kiệt, tôi lại một lần nữa rơi vào giấc nồng.



Khi tỉnh dậy đã là buổi sớm ngày thứ ba.

Vừa mở mắt, tôi đã thấy Liễu Quân Diễm đang ngồi khoanh chân định thần ở phía cuối giường. Gương mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi, cằm lún phún râu quai nón. Anh ngồi rất thẳng, trên cổ họng thanh tú là những đường gân xanh nổi lên rõ rệt.

Tôi nằm im không động đậy, cũng không phát ra tiếng động vì sợ làm phiền anh. Nhưng rất nhanh sau đó, Liễu Quân Diễm dường như cảm nhận được, anh khẽ mở mắt.

Đôi đồng tử màu hổ phách ngay khoảnh khắc chạm vào ánh mắt tôi liền nhuốm màu cười ý: “Tiểu Cửu, nàng tỉnh rồi à?”

Anh vừa nói vừa bước xuống giường, đưa tay đỡ sau lưng giúp tôi ngồi dậy. Anh chạm nhẹ lên trán tôi, rồi kiểm tra vết thương trên cánh tay phải, thấy mọi thứ đã ổn thỏa mới dịu dàng hỏi: “Đói không? Thanh Anh có nấu cháo đấy, ăn một chút nhé?”

Tôi gật đầu, định gượng dậy đi vệ sinh cá nhân, Liễu Quân Diễm liền quay người gọi Lê Thanh Anh vào đỡ tôi.

Khi tôi vừa húp xong bát cháo và đang trò chuyện với Lê Thanh Anh, Liễu Quân Diễm từ phía chính đường bước tới. Tôi có chút ngạc nhiên, bởi lẽ mỗi lần gặp anh đều rất ngắn ngủi. Anh luôn xuất hiện vội vàng, ở bên tôi một lát rồi lại phải trở về trong cỗ quan tài đen.

Vừa nãy tôi cũng mặc định cho rằng anh đã trở về quan tài rồi. Không ngờ anh đi tắm rửa thay đồ, cạo sạch râu, búi lại tóc bằng một chiếc quan ngọc, thay một bộ trường bào tay hẹp màu xanh quạ. Phía trong cửa tay áo thêu họa tiết tường vân, gấu áo là đường vân như ý bằng chỉ vàng, cả người toát ra vẻ thanh khiết và quý khí không sao tả xiết.

Tôi nhìn đến ngẩn ngơ. Một người đàn ông cao sang thế này... thực sự thuộc về tôi sao?

Nhưng Lê Thanh Anh đứng bên cạnh khi nhìn thấy diện mạo này của Liễu Quân Diễm, sắc mặt lại có chút không tốt. Cô ấy ngoảnh mặt đi không nói lời nào, hai tay nắm chặt, dường như đang cố kìm nén điều gì đó.

Liễu Quân Diễm bước tới, mỉm cười hỏi tôi: “Ăn no chưa? Có sức lực chưa?”

Tôi lúc này mới sực tỉnh, gật đầu: “Vâng, em khỏe rồi.”

Liễu Quân Diễm liền đưa tay kéo tôi dậy: “Tiểu Cửu, đi dạo với ta một lát.”

Tôi ngạc nhiên: “Chẳng phải anh không thể rời khỏi tiệm cầm đồ sao?”

Hình ảnh trận trời phạt đêm hôm đó vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí tôi! Liễu Quân Diễm không giải thích, chỉ nói: “Chúng ta có trọn vẹn một ngày, Tiểu Cửu, đừng lãng phí.”

Liễu Quân Diễm dẫn tôi ra cửa. Nhìn anh ngồi vào ghế lái chiếc xe việt dã cực ngầu của Lê Thanh Anh, đầu óc tôi vẫn còn mông lung lắm. Tôi nhớ lại mấy câu trò chuyện nghe loáng thoáng trong cơn mơ, xem ra lúc đó không phải là mộng.

Để đổi lấy một ngày tự do này, Liễu Quân Diễm chắc chắn đã phải trả một cái giá mà tôi không thể tưởng tượng nổi. Tôi định mở miệng hỏi cho ra nhẽ, nhưng nhìn góc nghiêng tập trung lái xe của anh, tôi lại thôi.

Dù hỏi hay không, anh cũng đã đưa ra lựa chọn rồi. Chỉ có một ngày vô cùng trân quý này, tôi không muốn lãng phí thời gian vào những cuộc tranh luận vô ích.

Chỉ là trong lòng càng thêm xót xa cho người đàn ông này. Anh tốt quá, tốt đến mức đôi khi tôi cảm thấy không chân thực.

Dưới cái nhìn nóng bỏng của tôi, Liễu Quân Diễm bỗng nhếch môi cười: “Không ngờ Tiểu Cửu lại thèm muốn nhan sắc của ta đến thế.”

Mặt tôi đỏ bừng tận mang tai, vội đánh trống lảng: “Em chỉ không ngờ là anh biết lái xe thôi.”

Vừa nói xong tôi thầm nghĩ, trông anh lái còn điêu luyện lắm.

“Cái này không khó.” Liễu Quân Diễm nói: “Đợi Tiểu Cửu lấy được bằng lái, ta sẽ tặng nàng một chiếc xe.”

Tôi nửa đùa nửa thật: “Được thôi, nhưng mắt nhìn của em khắt khe lắm đấy, sợ anh mua không nổi thôi.”

Liễu Quân Diễm cười khẽ: “Yên tâm, nuôi nổi nàng mà.”

Tôi nhất thời lúng túng, quay mặt về phía cửa sổ xe, không dám nhìn anh nữa. Nhưng khóe môi vẫn không kìm được mà khẽ cong lên.

Suốt quãng đường, Liễu Quân Diễm chuyên tâm lái xe, thi thoảng mới nói với tôi vài câu bâng quơ. Tôi cũng mới ốm dậy, thể lực chưa hồi phục hẳn, chẳng biết từ lúc nào đã tựa vào ghế ngủ thϊếp đi.

Đến khi xe bắt đầu xóc nảy, tôi bừng tỉnh giấc, phát hiện xe đã đi vào đường núi từ lúc nào. Tôi dụi mắt nhìn kỹ cảnh tượng bên ngoài, không dám tin vào mắt mình: “Đây... đây là con đường dẫn vào thôn Đạp Phượng phải không?”

Liễu Quân Diễm gật đầu: “Ừ, đúng vậy.”

Tim tôi đập thình thịch liên hồi. Thôn Đạp Phượng có thể nói là một cơn ác mộng khác của tôi. Thuở nhỏ bị vứt bỏ bao nhiêu lần, thậm chí bị bán đứt vào tiệm cầm đồ, ký ức của tôi thực ra không quá sâu đậm.

Nhưng trận đòn roi năm chín tuổi của bà nội, sự thù địch của mẹ và sự nhu nhược của ba đã để lại vết thương lòng sâu sắc. Đứa trẻ chín tuổi đã bắt đầu biết nhớ chuyện rồi.

Càng gần đến thôn Đạp Phượng, tôi càng căng thẳng, vô thức ngồi thẳng lưng lên. Liễu Quân Diễm một tay giữ vô lăng, một tay vỗ nhẹ lên vai tôi: “Tiểu Cửu, đừng sợ. Thôn Đạp Phượng không phải ác mộng, đó là nơi nàng bắt đầu, hãy dũng cảm đối diện với nó.”

Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu vô cùng. Xe dừng ở đầu thôn, tôi và Liễu Quân Diễm xuống xe đi bộ vào.

Quả nhiên, vừa vào thôn không lâu, bà nội tôi chẳng biết nhận tin từ đâu đã lăm lăm cành liễu trên tay hùng hổ xông tới. Bà ta dường như không nhìn thấy Liễu Quân Diễm, chỉ tay vào mặt tôi chửi rủa: “Đồ sao chổi, sao mày lại vác mặt về đây! Lành sẹo quên đau rồi phải không. Cút! Cút khỏi thôn Đạp Phượng ngay!”

Nhìn thấy cành liễu kia sắp sửa quất xuống người mình, tôi đưa tay lên nắm chặt lấy nó.

Tôi đã mười tám tuổi rồi, cao một mét sáu mươi bảy, cao hơn bà nội một cái đầu. Bà ta giờ đã có tuổi, khí thế dù hung hăng đến đâu thì cũng đã là buổi hoàng hôn của cuộc đời.

Bà ta nhảy dựng lên định tát vào mặt tôi, tôi dùng lực đẩy một cái, bà ta đứng không vững, lảo đảo lùi về phía sau. Đám dân thôn nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy bà ta. Bà ta trợn mắt, hung ác lườm tôi cháy mặt.

Tôi chỉ nhún vai, cố giữ cho mình bình tĩnh nhất có thể: “Bà Khương này, tôi là Tiểu Cửu của tiệm cầm đồ trấn Ngũ Phúc, chẳng họ hàng thân thích gì với nhà họ Khương các người. Tôi đến thôn Đạp Phượng có việc, thì liên quan gì đến bà?”