Chương 28

Vạt tay áo nước vừa chạm đất liền ảo hóa thành một hư ảnh, giọng hát kịch lảnh lót ngân nga lập tức vang lên.

Khoảnh khắc nhìn rõ hư ảnh ấy, tôi và Lê Thanh Anh trân trân nhìn nhau, ánh mắt cả hai đều lộ rõ vẻ kinh hoàng.

Người phụ nữ đang hát trên sân khấu kia, lại chính là Mai Lâm Sương!

Mai Lâm Sương lúc sinh thời là người của gánh hát sao?

Nếu nơi này từng là nơi làm việc của cô ta, vậy thì việc cô ta dẫn dắt chúng tôi đến đây, chắc chắn là muốn tiết lộ một điều gì đó vô cùng quan trọng.

Ngay lập tức, tôi quyết định sẽ lục soát kỹ khu vực này thêm lần nữa.

Nhưng đúng lúc này, bên ngoài bỗng vọng lại tiếng bước chân. Lê Thanh Anh nhanh tay lẹ mắt kéo tuột tôi nấp ra sau hàng ghế bên cạnh.

Cũng may kẻ đến không đi vào kiểm tra. Hắn cầm một cây gậy, gõ mạnh lên vách tường bên ngoài mấy cái, dường như để trấn áp cái hư ảnh trên sân khấu.

Ngay khi tiếng gõ vang lên, hư ảnh kia cũng tan biến vào hư không.

Sân khấu lại chìm vào bóng tối.

Hóa ra cái đại hội trường này vẫn có người canh gác, và đối phương rõ ràng biết thừa cái sân khấu này không sạch sẽ.

Đợi kẻ kia đi xa, tôi và Lê Thanh Anh không dám nán lại lâu, đành rút lui trước tính sau.



Nửa đêm về sáng, tôi và Lê Thanh Anh nằm chung một giường, nép chặt vào nhau.

“Chị Thanh Anh, chị bảo cái hư ảnh trên sân khấu ấy, có thật là Mai Lâm Sương không?”

“Rất giống, nhưng hồn phách của cô ta chẳng phải đã bị hút về nhà trưởng trấn rồi sao? Sao lại xuất hiện trên sân khấu được?”

“Em nghĩ cái hư ảnh trên sân khấu không phải là Mai Lâm Sương.”

Tôi khẳng định chắc nịch. Lê Thanh Anh khó hiểu hỏi: “Sao em lại nghĩ thế?”

“Trước khi hư ảnh xuất hiện, thứ chúng ta nhìn thấy đầu tiên là vạt tay áo nước đẫm máu.” Tôi phân tích: “Tay áo nước ấy có lẽ là vật lúc sinh thời của cô ta, ngưng tụ một tia chấp niệm nên mới ảo hóa thành hình, chứ không phải bản thể thực sự.”

Lê Thanh Anh ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu tán thành: “Nghe cũng có lý.”

Tôi tiếp tục: “Cho nên, tìm được tay áo nước đó, chắc sẽ hiểu được dụng ý của Mai Lâm Sương. Đại hội trường đó, em vẫn phải đi thêm một chuyến nữa.”

“Để đêm rồi hẵng đi.” Lê Thanh Anh nói: “Ở đó có người canh gác, ban ngày quá lộ liễu, hơn nữa những vật mang tính âm tà ban ngày cũng khó xuất hiện. Đêm nay chị sẽ đi cùng em.”

Mọi chuyện được quyết định như thế.

Mấy ngày liền không ngủ ngon, hôm sau tôi ngủ một mạch đến khi mặt trời lên đến đỉnh đầu. Lê Thanh Anh thì dậy từ sớm, cơm trưa cũng đã nấu xong xuôi.

Ăn xong, tôi kê cái ghế mây nằm ngay ngưỡng cửa, vừa phơi nắng vừa suy tính xem rốt cuộc đồ vật có thể giấu ở chỗ nào trên sân khấu.



Đêm xuống, tôi và Lê Thanh Anh lại lẻn vào đại hội trường, lao thẳng đến chỗ sân khấu.

Lần này chúng tôi cẩn trọng hơn nhiều, đèn pin vặn ở mức sáng thấp nhất, cố gắng không gây ra tiếng động.

Thế nhưng tìm đi tìm lại, lục tung những vị trí khả nghi mà chúng tôi đã bàn bạc trước đó, vẫn chẳng thu hoạch được gì.

Chẳng lẽ tôi đã nghĩ nhiều rồi? Vốn dĩ chẳng có gì cả?

Cứ thế mà về tay không sao?

Trong lòng tôi dấy lên sự không cam tâm. Rốt cuộc chúng tôi đã bỏ sót chỗ nào?

Khi ánh mắt tôi lần nữa dừng lại trên sân khấu, tôi chợt bừng tỉnh, lao vυ"t lên sàn diễn, dùng tay sờ soạng thật kỹ vị trí mà ánh đèn đêm qua đã chiếu vào.

Nếu tay áo nước là vật ký thác chấp niệm của Mai Lâm Sương, thì nơi nó rơi xuống chính là nơi giấu đồ!

Quả nhiên, tay tôi nhanh chóng chạm phải một khe hở nhỏ giữa các tấm ván sàn, tôi lập tức rọi đèn vào đó.

Lê Thanh Anh rút con dao găm phòng thân, dựa theo khe hở nhẹ nhàng nạy lên.

Một tiếng "cạch" trầm đυ.c vang lên, tấm ván gỗ thực sự bị cạy tung lên nguyên vẹn.

Bên dưới tấm ván, một chiếc hộp chữ nhật nhỏ nằm lặng lẽ.

Tôi nhấc chiếc hộp lên, mở ra, đập vào mắt chính là vạt tay áo nước đẫm máu kia.

Tay áo nước được cuộn tròn lại, bên trong dường như còn bọc một vật gì đó.

Tôi cẩn thận mở lớp vải ra, để lộ ra bên trong là một cuốn sổ tay cũ kỹ, rách nát... và cháy dở.

Cuốn sổ này hẳn đã từng bị ném vào lửa, quá nửa đã thành tro bụi. Trên trang bìa tàn khuyết còn sót lại, lờ mờ nhận ra hai chữ viết bằng bút lông nét bút cứng cáp… Trấn Chí.

Trấn chí nôm na là sách ghi chép về địa lý, phong tục tập quán, lịch sử hình thành và phát triển của một vùng đất.

Ngày trước, mỗi thôn, trấn hay huyện đều có người chuyên trách việc biên soạn những tài liệu này. Nhưng thường thì trấn chí được đóng thành sách, lưu trữ trong kho lưu trữ đều là bản in ấn đàng hoàng. Còn cuốn tôi đang cầm trên tay, tuy rách nát nhưng có thể thấy rõ là bản viết tay, định dạng và nội dung cũng chẳng theo quy chuẩn nào.

Tôi lật nhanh vài trang, rất nhanh đã xác định được đây có lẽ là cuốn trấn chí do một cá nhân nào đó ở trấn Ngũ Phúc thời Dân Quốc tự mình ghi chép lại. Có thể xem nó như một cuốn dã sử của trấn Ngũ Phúc.

Tiếc thay phần lớn nội dung đã bị lửa thiêu rụi, phần nhỏ còn sót lại chữ nghĩa cũng mờ nhòe, thông tin đọc được cực kỳ hạn chế.

Nhưng khi lật nhanh đến trang cuối cùng còn đọc được chữ, cả người tôi chết lặng.

Trên trang giấy ấy, tôi nhìn thấy một cái tên quen thuộc - Triệu Tử Tầm!

Hóa ra Mai Lâm Sương dẫn dắt tôi đến đây là để cho tôi biết những chuyện liên quan đến Triệu Tử Tầm?

Bởi lẽ, trước đó tôi từng hỏi cô ta có quen Triệu Tử Tầm không.

Và đây là câu trả lời của cô ta.

Trang cuối cùng ấy, những dòng viết về Triệu Tử Tầm rất ít, nhưng nội dung lại kinh hoàng tột độ.

[Hôm nay tôi lại thấy Triệu Tử Tầm trong con ngõ nhỏ, giữa ấn đường hắn thế mà lại găm một cây đinh đóng quan tài.]

[Chẳng phải quân đội của Đại soái nửa tháng nữa mới đến trấn Ngũ Phúc sao? Triệu Tử Tầm trở về từ lúc nào? Tại sao lại biến thành bộ dạng này?]

[Xem ra bầu trời trấn Ngũ Phúc sắp đổi màu rồi.]

Chỉ vài dòng ngắn ngủi, nhưng lượng thông tin chứa đựng lại khổng lồ.

“Kẻ nào ở đó!”

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên tiếng quát của một người đàn ông. Tôi lập tức đóng nắp hộp, ôm chặt vào lòng.

Lê Thanh Anh đã vung roi lao vυ"t ra ngoài, đánh ngất người đàn ông chỉ trong chớp mắt.

Tôi rảo bước định cùng Lê Thanh Anh rời đi.

Nhưng ngay sau đó, bóng tối bỗng nhao nhao lao ra hàng chục con chồn vàng và chuột cống khổng lồ, vây kín lấy tôi và Lê Thanh Anh, điên cuồng lao vào cắn xé.

Lê Thanh Anh vừa che chở cho tôi né trái tránh phải, tiếng roi da quất vào không khí chan chát.

Khó khăn lắm tôi mới lùi được ra đến lề đường, thì bất thình lình từ bên hông, một con chồn vàng to như mèo nhà lao tới, ngoạm phập một cái vào cánh tay phải của tôi.

Con chồn này to bất thường, răng vừa nhọn vừa dài, đôi mắt đỏ ngầu rực sáng trong đêm tối.

Tôi đau điếng hét lên, dốc sức vung mạnh cánh tay, định hất văng nó xuống.

Nhưng trong lúc giằng co, tôi kinh hoàng phát hiện ra con chồn này có gì đó sai sai.

Thân thể nó lạnh ngắt, cứng đờ, khi tôi vung tay, người nó lắc lư theo một biên độ cực kỳ quái dị.

Đây là xác của một con chồn vàng.

Nhưng nó không chỉ biết cử động, tấn công chuẩn xác vào tôi, mà trong mắt còn ánh lên huyết quang.

Nếu tôi đoán không lầm, đây không phải là chồn thường, mà là Thi Sát! (*)

(*尸煞: Trong văn hóa tâm linh Trung Hoa, "Thi Sát" là xác chết đã thành tinh hoặc bị quỷ nhập, nguy hiểm hơn cương thi bình thường.)

Tôi quờ quạng trên người, vớ được một lá bùa, tàn nhẫn vỗ mạnh lên đầu con quái vật.

Con chồn kêu "chít" một tiếng chói tai, cuối cùng cũng chịu nhả ra.

Lê Thanh Anh cũng vừa hay mở được đường máu, kéo tôi chạy thục mạng về hướng tiệm cầm đồ.

Nhưng ngay đêm hôm đó, tôi vẫn lên cơn sốt cao li bì.

Trong cơn mê man, hình như tôi thấy Liễu Quân Diễm hiện ra, ngồi ngay bên mép giường tôi.

Anh ngồi rất lâu, rất lâu, cuối cùng khẽ thở dài gọi Lê Thanh Anh lại, nhét thứ gì đó vào tay cô ấy, giọng trầm thấp: “Thanh Anh, giúp ta đi một chuyến đến Lăng Hải Long Cung, nhớ là phải bí mật…”