Chương 26

Người phụ nữ trước mắt này lại có đôi bàn chân bó!

Nếu trí nhớ tôi không lầm, cái hủ tục bó chân tàn nhẫn ấy đã bị bãi bỏ từ năm 1912 rồi. Điều này đồng nghĩa với việc, ngày sinh của cô ta phải truy ngược về trước thời Dân Quốc. Vậy nên, kẻ đã lăng trì cô ta chắc chắn không thể là trưởng trấn hay con trai ông ta được.

Người phụ nữ bỗng quay ngoắt người, cầm dao bước thẳng ra ngoài.

Cô ta như thể đang chịu sự chi phối của một tiếng gọi nào đó, thời gian được phép hiện diện chẳng còn bao lăm. Đêm qua Lê Thanh Anh cũng bảo, cô ta bị một thế lực vô hình hút ngược về nhà trưởng trấn.

Thấy cô ta lại sắp bỏ đi, giao dịch thì chưa hoàn thành, tôi cũng chưa moi được thông tin gì, trong lòng liền nóng như lửa đốt. Đến Lê Thanh Anh cũng chẳng cản nổi cô ta.

Trong lúc cuống quýt, tôi chợt nghĩ ra điều gì, buột miệng hỏi với theo: “Này, cô có biết Triệu Tử Tầm không?”

Triệu Tử Tầm cũng là người thời Dân Quốc.

Nhưng chưa kịp đợi người phụ nữ trả lời, thân hình cô ta đã chao đảo dữ dội, rồi ngay khoảnh khắc tiếp theo liền tan biến ngay trước cửa tiệm cầm đồ.

Lê Thanh Anh quay lại nhìn tôi: “Cô ta bị hút về rồi.”

Hai đứa trố mắt nhìn nhau, tự dưng thấy lòng hụt hẫng lạ lùng.

Đêm ấy lại trôi qua trong sóng yên biển lặng.

Hôm sau, tôi nhận được một mối làm ăn. Không phải chuyện cầm âm, mà là mối hàng vàng mã của tiệm tang lễ.

Phía bắc thị trấn có một thôn vừa có cụ già qua đời, đặt tôi vài món đồ mã. Sáng sớm tinh mơ tôi đã đóng gói xong xuôi, chất lên xe ba gác điện để đi giao.

Mấy việc cỏn con này, hồi bà Ngu còn sống vẫn thường hay làm, đều là chỗ khách quen cả.

Lê Thanh Anh không yên tâm về tôi, cứ nằng nặc đòi đi theo.

Cái xe ba gác điện vốn đã nhỏ, giờ chất đầy người giấy ngựa giấy, lại thêm một cái biệt thự giấy, chật ních không còn chỗ trống. Tôi và Lê Thanh Anh phải chen chúc nhau ở ghế lái, ra khỏi trấn rồi hướng về phía thôn quê, đường xóc nảy tưng tưng, suýt chút nữa thì cả người lẫn xe lao tòm xuống ruộng lúa.

May mà chỉ kinh hãi một phen, không có nguy hiểm thật sự.

Đến nhà gia chủ, người ta xúm vào phụ dỡ đồ mã xuống. Lúc đứng ở cửa thanh toán, tôi cảm giác có một ánh nhìn cứ chằm chằm xoáy vào mình.

Quay đầu nhìn về hướng ánh mắt đó, tôi thấy một lão đạo sĩ mặc đạo bào, đội mũ đạo sĩ, để chỏm râu dê, tay cầm phất trần đang đăm chiêu nhìn tôi. Cái bộ dạng ấy... y hệt mấy tay thầy cúng lừa đảo.

Tôi thu lại ánh mắt, trèo lên xe. Chưa kịp nổ máy, lão đạo sĩ đã sấn sổ bước tới chắn ngay đầu xe.

Lê Thanh Anh lập tức đề phòng.

Lão đạo sĩ vuốt chỏm râu dê, nhìn chằm chằm vào ấn đường của tôi một lúc lâu rồi phán: “Cô gái, Tiểu đạo thấy ấn đường cô biến sắc đen, mấy ngày nay có phải bị thứ dơ bẩn quấn lấy không?”

Lê Thanh Anh trợn trắng mắt: “Tôi thấy ông mới giống thứ dơ bẩn ấy, tránh ra!”

Lão đạo sĩ không giận, liếc sang Lê Thanh Anh, buông một câu: “Gãy sừng khó vượt Vũ Môn, tiếc thay.”

Cả tôi và Lê Thanh Anh điếng người, khựng lại ngay tức khắc.

Nhớ lại lúc tôi đi tìm Lê Thanh Anh, Liễu Quân Diễm chỉ dặn tôi hỏi một câu: "Có bán cá chép đỏ gãy sừng không?"

Sau khi tìm được Lê Thanh Anh, tôi cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, chỉ biết cô ấy là người mà Liễu Quân Diễm bảo tôi có thể tuyệt đối tin tưởng.

Giờ ngẫm lại, chẳng lẽ chân thân của Lê Thanh Anh chính là con cá chép đỏ gãy sừng đó sao? Lão đạo sĩ này rốt cuộc lai lịch thế nào mà chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu sự tình?

Lê Thanh Anh mấp máy môi, rốt cuộc cũng chẳng thốt nên lời, nhưng khí thế rõ ràng đã yếu đi hẳn.

Lão đạo sĩ quay sang nhìn tôi lần nữa: “Tiểu đạo pháp hiệu Tuệ Tuyền, là quán chủ của đạo quán Thanh Tuyền trên núi Thanh Tuyền. Cô và Tiểu đạo gặp nhau ở đây âu cũng là cái duyên, sau này nếu có việc cần, tiểu hữu có thể lên đạo quán tìm tiểu đạo.”

Nói rồi, lão móc trong túi ra một tấm danh thϊếp đưa tới.

Đúng là thời đại công nghệ, thầy chùa thầy cúng cũng tân tiến gớm!

Vì phép lịch sự, tôi đưa tay ra nhận. Nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay tôi chạm vào góc tấm danh thϊếp, Tuệ Tuyền chộp lấy tay tôi, lật mạnh một cái, lòng bàn tay tôi lập tức phơi bày trước mặt mọi người.

Tôi giật bắn mình, hét lên một tiếng.

Lê Thanh Anh vung tay định đấm lão đạo sĩ, lão nghiêng người né đòn nhưng tay vẫn giữ chặt lấy tay tôi không buông, miệng chép chép liên hồi: “Lạ, lạ thật! Quái lạ!”

Tôi ném cho Lê Thanh Anh một ánh mắt trấn an, rồi quay sang hỏi: “Lạ ở chỗ nào?”

Tuệ Tuyền nhíu mày nói: “Vừa rồi đứng xa quan sát tướng mạo cô, Tiểu đạo thấy giữa ấn đường cô vương vấn luồng hắc khí, dường như bị thứ không sạch sẽ quấn thân. Nhưng ẩn dưới lớp hắc khí đó lại thấp thoáng hai luồng sáng một đỏ một vàng, đây là biểu hiện của thể Thuần Dương, hơn nữa trong mệnh cô hẳn có quý nhân phù trợ.”

Nói đến đây, Tuệ Tuyền khựng lại, dường như vẫn chưa cam tâm, ngón tay cứ vạch đi vạch lại trên đường chỉ tay phải của tôi, một lúc lâu sau mới lẩm bẩm:”Không thể nào, Tiểu đạo không thể nhìn nhầm được. Cô lý ra phải là thể Thuần Dương, nhưng cớ sao tướng tay này xem ra... lại là biểu hiện của thể Thuần Âm?”

Thể Thuần Âm?

Đúng rồi. Trưởng trấn chẳng đã nói sao, trấn Ngũ Phúc cứ ba mươi năm lại phải hiến tế linh hồn một người mang thể Thuần Âm để trấn áp lời nguyền. Tôi cũng chính vì cái lý do này mà bị bọn chúng nhắm tới.

Nhưng sao lão đạo sĩ lại bảo tôi là thể Thuần Dương?

Một người có thể cùng lúc sở hữu hai loại mệnh cách Thuần Dương và Thuần Âm sao?

Lúc tôi suy nghĩ miên man, lão đạo sĩ cuối cùng cũng buông tay tôi ra, nhưng vẻ mặt vẫn chưa hết hồ nghi: “Cô gái, nếu không phiền, cô có thể cho Tiểu đạo biết bát tự sinh thần, Tiểu đạo bấm quẻ giúp cô…”

“Không được.”

Tôi chẳng đợi lão nói hết câu, dứt khoát từ chối thẳng thừng.

Đùa à, nếu lão chỉ là người thường thì tôi còn chẳng đề phòng đến thế. Đằng này lão chỉ liếc mắt đã nhìn thấu chân thân của Lê Thanh Anh, người như vậy rõ ràng đạo hạnh không vừa. Lão mà có tâm hại tôi, chỉ cần nắm được bát tự là đủ hành tôi sống dở chết dở.

Dù tôi cũng tò mò về mệnh cách của mình, nhưng tò mò hại chết mèo.

Tôi rồ ga xe ba gác, Lê Thanh Anh nhảy phắt lên xe, chiếc xe chở hai chúng tôi lao đi, bỏ lại đám bụi mù mịt phía sau.

Trên đường về, tôi lái xe mà hồn xiêu phách lạc, trong đầu cứ luẩn quẩn những lời lão đạo sĩ nói, bèn quay sang hỏi: “Chị Thanh Anh, lão đạo sĩ bảo em bị thứ dơ bẩn quấn thân, có phải là người đàn bà hai đêm trước không?”

Lê Thanh Anh vừa giúp tôi giữ tay lái cho vững, vừa đáp: “Chắc là vậy rồi.”

“Bây giờ ngẫm lại, thời điểm người đàn bà đó xuất hiện quả thực có chút kỳ lạ.” Tôi suy luận tỉ mỉ: “Cô ta đột ngột hiện ra trước cửa tiệm cầm âm, nhưng việc đi hay ở lại không do cô ta tự chủ, chứng tỏ cô ta đang chịu sự kìm kẹp nào đó từ nhà trưởng trấn. Nhà trưởng trấn thờ Hoàng Tiên (chồn tinh), nên thứ trấn áp cô ta rất có thể liên quan đến Hoàng Tiên. Mà hôm đó em đến nhà ông ta, suýt chút nữa thì bị đóng đinh chết trong cỗ quan tài đỏ trên gác mái…”

“Đúng, quan tài đỏ.”

Tôi phấn khích đập tay một cái, quên béng mất mình đang lái xe.

Lê Thanh Anh vội vàng chộp lấy ghi đông xe ba gác, giọng trêu chọc: “Cô nương của tôi ơi, làm ơn để ý chút đi!”

Tôi chột dạ gãi đầu, giao hẳn tay lái cho Lê Thanh Anh rồi mới tiếp tục: “Chị Thanh Anh, em nhớ ra rồi. Hôm đó ở nhà trưởng trấn, Hoàng Gia Bảo suýt đóng quan đinh vào ấn đường em. Em tránh được nhưng vẫn bị xước da, máu chảy ra, thấm vào trong quan tài đỏ.”

Lê Thanh Anh lập tức hiểu ra vấn đề: “Ý em là, chính máu từ ấn đường của em đã mở ra một kẽ hở trong phong ấn của người đàn bà đó, tạo cơ hội cho cô ta bám theo em?”

Tôi gật đầu lia lịa: “Phải, nghĩ táo bạo hơn chút nữa thì em đoán rằng, giữa người đàn bà đó và cỗ quan tài đỏ kia chắc chắn có mối liên hệ mật thiết. Cỗ quan tài đó đỏ quá, đỏ như ngâm trong máu. Lúc nằm trong đó, em đã thấy có gì đó sai sai rồi. Nhưng tình thế khi ấy nguy cấp quá, mười hai phần tinh thần đều dồn hết vào bố con lão trưởng trấn nên em lơ là cỗ quan tài.”

Bây giờ ngẫm kỹ lại, mới phát hiện bên trong cỗ quan tài đỏ ấy không hề cứng nhắc như gỗ đá, mà ngược lại... cứ như thể được lót một lớp da người...