Chương 25

Khi nhìn thấy con dao đó, tôi sững người lại một lúc.

Con dao chỉ nhỏ bằng bàn tay, lưỡi dao vừa sắc vừa mỏng, chuôi làm bằng gỗ, phía trên điêu khắc hình một đầu quỷ dữ tợn. Thế nhưng, phía dưới đầu quỷ, ngay trên lưỡi dao lại khắc một đồ hình Bát quái.

Thứ này hiện nay trên thị trường gần như không thể thấy được, tôi mới chỉ được chiêm ngưỡng một lần duy nhất trong bảo tàng tỉnh.

Đó là một loại quỷ đầu dao thu nhỏ.

Nó còn có một cái tên khác vang dội hơn là Lưỡi dao lăng trì.

Đúng như tên gọi, đây là con dao chuyên dùng để thi hành án lăng trì đối với phạm nhân thời xưa.

Mà lúc này đây, trên lưỡi dao, máu đang không ngừng rỉ ra, tí tách, tí tách rơi xuống.

"Đau... tôi đau quá... giúp tôi với..."

Người đàn bà thút thít khóc lóc, cầu xin, giọng điệu rất khác với sự điên cuồng, gào thét của những vong hồn thông thường.

Dường như cô ta đang sợ hãi điều gì đó nên không dám khóc quá to.

Lòng tôi khẽ động, vừa định tiến lên để xem xét kỹ hơn lưỡi dao lăng trì kia, thì từ phía sau bỗng vọt ra một bóng dáng dẻo dai. Tiếng roi dài xé toạc không khí, quất "vun vυ"t" về phía người đàn bà kia.

Động tác của Lê Thanh Anh vô cùng nhanh nhẹn, chỉ trong chớp mắt đã che chắn cho tôi ở phía sau.

Bóng hình người đàn bà nơi cửa đã biến mất không dấu vết.

Cùng với sự rời đi của cô ta, những vệt máu trên mặt đất cũng tan biến sạch sành sanh.

Mọi chuyện vừa xảy ra cứ như một ảo giác.

Lê Thanh Anh quay đầu lại, lo lắng hỏi: "Tiểu Cửu, em không sao chứ?"

"Em không sao." Tôi thở dài bất lực: "Nhưng chị vừa dọa vị khách của em chạy mất rồi."

Lê Thanh Anh nhíu chặt đôi mày: "Khách?"

Tôi gật đầu: "Phải, cô ta đến để cầm dao."

"Cầm dao?" Sắc mặt Lê Thanh Anh thật khó diễn tả: "Cái thứ vừa rồi người ngợm đẫm máu, chẳng còn lấy một miếng da thịt lành lặn kia, mà em không sợ à?"

Tôi chỉ tay vào mắt mình: "Em nhìn thấy được những thứ này đều là nhờ Thất gia. Mà Thất gia muốn tu luyện thì cần có công đức hỗ trợ, cách để em tích lũy công đức chính là kinh doanh tiệm cầm đồ này cho tốt. Vừa rồi... chị đã phá hỏng một mối làm ăn của em."

Nghe thấy việc kinh doanh tiệm cầm đồ có liên quan mật thiết đến sự tu tập của Liễu Quân Diễm, Lê Thanh Anh lập tức hối hận: "Vậy để chị đi xách người về?"

Lời nói vừa dứt, bóng dáng cô ấy đã mất hút vào bóng đêm.

Tôi đứng vào trong quầy, hồi tưởng lại trạng thái của người đàn bà lúc nãy.

Rõ ràng, việc cô ta mang con dao này đến cầm là muốn tôi giúp tìm ra nguyên nhân cái chết.

Dù đã chết và có lẽ đã chết từ rất lâu rồi, nhưng nhìn trạng thái hiện tại, chắc chắn cô ta vẫn đang bị thứ gì đó đe dọa, giam cầm, nên mới cần tôi chìa tay giúp đỡ.

Lúc này tôi đang cực kỳ cần tích lũy công đức, bất kỳ mối làm ăn nào tìm đến cửa, tôi đều sẽ đối đãi thận trọng.

Chẳng bao lâu sau, Lê Thanh Anh đã quay trở lại.

Vẻ mặt cô ấy có chút kỳ quái, cầm roi đứng ở cửa, không biết đang suy tính điều gì.

Tôi hỏi: "Không đuổi kịp sao?"

Lê Thanh Anh lắc đầu.

Tôi lại hỏi: "Hay là do lúc nãy chị dọa người ta quá, nên giờ người ta không chịu cầm dao nữa?"

Lê Thanh Anh vẫn lắc đầu: "Đuổi kịp rồi, nhưng... cô ta chạy về hướng nhà trưởng trấn."

Lần này đến lượt tôi biến sắc: "Nhà trưởng trấn?"

"Phải." Lê Thanh Anh nói: "Chị tận mắt nhìn thấy cô ta bị một luồng sức mạnh hút vào trong nhà trưởng trấn, rồi không thấy ra nữa. Tiểu Cửu, người đàn bà đó có lẽ là người của nhà trưởng trấn."

Tôi đồng tình: "Cũng có khả năng là đã chết trong nhà trưởng trấn."

"Cái kiểu chết đó... chậc chậc."

Lê Thanh Anh tặc lưỡi, liên tục lắc đầu.

Lăng trì – kiểu chết này thuộc hàng cực hình tàn khốc nhất thời cổ đại, ai mà ngờ được đến tận ngày nay vẫn còn có người bị lăng trì đến chết?

Hơn nữa lại còn xảy ra ngay tại cái trấn nhỏ này của chúng tôi.

Dù thế nào đi nữa, chuyện này chắc chắn không thể tách rời khỏi nhà trưởng trấn.

Nửa đêm về sáng, tôi và Lê Thanh Anh đều không dám ngủ, cứ ở lì trong Nam thư phòng vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa tán chuyện.

Nhưng không còn vị khách nào tìm đến cửa nữa.

Sáng sớm hôm sau khi tôi thức dậy, Lê Thanh Anh đã không có mặt ở tiệm cầm đồ.

Trong nồi có cháo đang ninh, thơm phức, trên bếp còn bày sẵn hai món dưa muối nhỏ.

Phải công nhận rằng từ khi Lê Thanh Anh đến đây, tôi cảm giác như được quay về cái thời bà còn sống, cô ấy luôn chăm sóc tôi rất chu đáo.

Chẳng bao lâu sau bữa sáng, Lê Thanh Anh đã vội vã trở về.

Cô ấy đặt một chiếc bình sứ nhỏ màu nâu trước mặt tôi. Tôi hỏi: "Đây là gì vậy?"

"Nước mắt bò." Lê Thanh Anh đáp: "Bôi thứ này lên mắt, em sẽ nhìn thấy được những thứ mình muốn thấy."

Hóa ra sáng sớm tinh mơ cô ấy đi là để lo việc này.

Đây quả thực là món đồ tốt, tôi vội cất kỹ rồi hỏi: "Chị Thanh Anh, chị nghĩ người đàn bà đó sẽ còn quay lại sao?"

"Không biết." Lê Thanh Anh nói: "Tóm lại là cứ chuẩn bị trước cho chắc ăn. Có điều, nếu cô ta thực sự quay lại, em có giúp không?"

Sau khi lờ mờ đoán được lai lịch của người đàn bà đó, Lê Thanh Anh bắt đầu có chút e ngại.

Dù sao đám chồn vàng đứng sau nhà trưởng trấn cũng chẳng dễ đối phó chút nào.

"Giúp chứ." Tôi khẳng định chắc nịch: "Tiệm cầm đồ có quy tắc, cầm âm đến tất có điều cầu xin, không được từ chối. Hơn nữa, biết đâu lần theo đầu mối từ cô ta, chúng ta lại tra ra được thêm nhiều chuyện khác?"

Lê Thanh Anh trầm ngâm một lát rồi nói: "Quy tắc là chết, người là sống, chúng ta cũng phải biết tùy cơ ứng biến chứ?"

Tôi suy nghĩ một hồi rồi ậm ừ: "Em sẽ làm việc trong khả năng của mình."

Tối hôm đó, tôi không đóng cửa tiệm cầm đồ.

Lê Thanh Anh ở bên cạnh cùng tôi chờ đợi.

Vừa qua mười một giờ, bên ngoài đã có động tĩnh.

Tôi ngước mắt nhìn, chỉ thấy một cái bóng mờ ảo, bèn vội vàng lấy nước mắt bò ra bôi lên mắt.

Người nọ nhìn thấy Lê Thanh Anh, theo bản năng lùi lại phía sau.

Lê Thanh Anh lạnh giọng: "Có việc thì vào đây nói."

Vừa nói, cô ấy vừa đứng dạt sang một bên.

Sau khi bôi nước mắt bò, mắt tôi nhức nhối một trận, ngay sau đó nhìn ra ngoài, tôi thấy một người đàn bà không có da, toàn thân máu me đầm đìa đứng ngay dưới bậc thềm trước cửa.

Đôi mắt của cô ta cũng đã bị khoét mất, chỉ còn lại hai hốc mắt đen ngóm, trống rỗng.

Cô ta vẫn cầm con dao lăng trì kia, dáng vẻ lấm lét đi vào trong tiệm cầm đồ.

Theo từng cử động của cô ta, máu tươi tí tách rơi xuống, thỉnh thoảng còn lẫn cả những mẩu thịt vụn.

Tuy nhiên, số máu thịt đó không phải là thực thể, chúng rơi xuống sàn rồi di động theo bước chân người đàn bà, không hề để lại dấu vết gì.

Khi người đàn bà đã vào hẳn bên trong, Lê Thanh Anh từ phía cửa lớn vòng ra, khoanh tay tựa vào khung cửa nhỏ của Nam thư phòng nhìn ra phố, mắt canh chừng bên ngoài: "Có chuyện gì thì nói mau đi, đã làm ma rồi mà còn nhát thế. Yên tâm, tôi canh cửa cho."

Người đàn bà dường như sững lại, toàn thân run rẩy.

Cô ta giống như một con chim sợ cành cong, không chịu nổi dù chỉ là một chút chấn động nhỏ nhất.

Tôi không dám chậm trễ, trực tiếp hỏi thẳng: "Cô muốn cầm con dao này phải không?"

Người đàn bà gật đầu, theo động tác đó, một mảng máu thịt lớn lại rơi rụng xuống: "Cầm... cầm dao."

Tôi hỏi: "Con dao này là hung khí gϊếŧ chết cô đúng không? Cô cầm con dao này là muốn tôi báo thù giúp cô sao?"

Người đàn bà vẫn gật đầu, nhưng trong miệng vẫn chỉ lầm bầm đúng mấy chữ đó: "Cầm dao..."

Tôi hỏi đi hỏi lại mấy lần, cô ta đều đáp như vậy.

Tôi lập tức nhận ra, con dao quỷ đầu đao đã lăng trì cô ta chính là chấp niệm của cô ta. Vì chấp niệm quá sâu nặng nên cô ta mới gượng gạo thốt ra được hai chữ "cầm dao".

Ngoài ra, cô ta không nói thêm được gì nữa.

Tôi chỉ còn cách dùng phương pháp loại trừ: "Có phải trưởng trấn Hoàng Hữu Tài đã gϊếŧ cô không?"

Người đàn bà lắc đầu.

"Vậy là con trai ông ta, Hoàng Gia Bảo?"

Người đàn bà vẫn lắc đầu.

Đúng lúc này, cô ta bỗng trở nên vô cùng lo âu, bồn chồn, liên tục quay đầu nhìn ra ngoài, dường như bên ngoài có một luồng sức mạnh vô hình nào đó đang đe dọa cô ta.

Thế nhưng Lê Thanh Anh vẫn luôn canh giữ ở cửa, nếu có nguy hiểm, cô ấy chắc chắn sẽ nhận ra ngay lập tức.

Chính ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt tôi bỗng khựng lại, dán chặt vào đôi bàn chân của người đàn bà nọ.

Dù đôi bàn chân đó cũng là một mảng máu thịt nhầy nhụa, nhưng tôi vẫn có thể nhận ra rõ ràng, đó là một đôi... gót sen ba tấc...