Cánh cổng sân đóng sầm lại một tiếng kinh hoàng.
Trưởng trấn cùng mấy gã đàn ông từng bước, từng bước ép tôi lùi vào gian nhà chính.
Con trai trưởng trấn nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt, trong đáy mắt hắn tràn ngập sự hưng phấn điên loạn, bàn tay cầm chiếc đinh quan tài run lên bần bật.
Trưởng trấn chỉ tay lên gác xép: "Tiểu Cửu, cháu nhìn xem đó là cái gì?"
Trên gác xép lù lù một cỗ quan tài đỏ, bên trên quấn chằng chịt những sợi xích sắt.
"Trấn Ngũ Phúc là một vùng đất bị nguyền rủa, cứ ba mươi năm lại cần một người có thể thuần âm để trấn áp lời nguyền. Đến lượt cháu đã là người thứ chín rồi."
Trưởng trấn chắp tay sau lưng, nheo mắt nhìn cỗ quan tài đỏ, lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình: "Số chín là biến số, có biến đổi mới có kết thúc. Tiểu Cửu, cháu là mắt xích rất quan trọng."
"Đêm mùng một tháng tám cháu đã thoát được một kiếp, mấy đêm trước lại may mắn sống sót. Tiểu Cửu à, quá tam ba bận, lần này là tự cháu dẫn xác đến cửa thì đừng trách ta không nương tay."
Dứt lời, ông ta bất ngờ vươn tay, thô bạo túm lấy tóc tôi, dùng hết sức bình sinh lôi xềnh xệch tôi về phía gác xép.
Tôi vùng vẫy kịch liệt, nhưng mấy gã đàn ông kia lập tức ùa tới, nhấc bổng tôi lên không trung.
Gác xép không cao, chẳng mấy chốc tôi đã bị lôi lên.
Bọn họ ấn chặt tôi vào trong cỗ quan tài đỏ. Con trai trưởng trấn ngồi xổm bên cạnh thành quan tài, gí mũi nhọn của chiếc đinh sắt lạnh toát vào ngay giữa mi tâm tôi.
Trong mắt hăn lóe lên tia nhìn khát máu: "Tiểu Cửu, đừng sợ, tay nghề tôi tốt lắm, sẽ không làm cô đau quá đâu."
Nói rồi, hắn giương cao cây búa trên tay...
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, bên ngoài bỗng vang lên tiếng roi quất xé gió, kèm theo tiếng cánh cổng sân đổ rầm xuống đất.
Có người chạy ra xem xét tình hình, trưởng trấn ở trong này cuống cuồng gào lên: "Gia Bảo, nhanh lên, đóng đinh xuống!"
Nhưng ông ta quên mất một điều, mấy gã đàn ông vừa đè tôi ban nãy đã chạy cả ra ngoài rồi.
Tôi dồn sức tung một cú đá trời giáng vào cổ tay con trai trưởng trấn, cây búa văng xuống đất leng keng.
Tuy vậy, mũi đinh quan tài vẫn kịp đâm vào mi tâm tôi, rỉ máu.
Tôi chẳng màng đau đớn, lật người định trèo ra khỏi quan tài đỏ, trưởng trấn thấy thế liền luống cuống lao tới định đè tôi xuống.
Trong cảnh hỗn loạn, một đường roi dài gắn tua đỏ từ phía sau vun vυ"t bay tới, uốn một vòng cung đẹp mắt, siết chặt lấy cổ trưởng trấn.
Còn tôi, lúc này đã nhặt được cây búa lên, gí ngược cây đinh quan tài còn dính máu của mình vào ngay mi tâm của con trai trưởng trấn.
Tất cả đã nằm trong tầm kiểm soát.
Tôi quay đầu lại, cười đắc ý với Lê Thanh Anh: "Chị Thanh Anh, chị đến vừa khéo lắm."
Mảnh giấy tôi để lại cho chị ấy viết rằng: [Sau nửa tiếng nữa, nếu em chưa bước ra khỏi nhà trưởng trấn, hãy xông vào trong.]
Lê Thanh Anh lườm tôi cháy mắt: "Thật sự đợi đủ nửa tiếng thì xác em lạnh ngắt rồi."
Tôi cười ha hả, rồi quay sang trừng mắt nhìn trưởng trấn, tay ấn mạnh cây đinh xuống một chút. Con trai ông ta lập tức kêu oai oái vì đau, tôi lạnh lùng đe dọa: "Không muốn nhà này tuyệt tự thì liệu hồn mà trả lời câu hỏi của tôi cho tử tế!"
Trưởng trấn vẫn còn do dự.
Ông ta cứ liên tục liếc mắt về phía gian nhà phía Đông, dường như trong đó có giấu người nào đó.
Tôi mất kiên nhẫn, dứt khoát vung búa lên.
Cùng lúc đó, Lê Thanh Anh cũng siết chặt vòng roi hơn nữa.
Trưởng trấn đau đớn, hoảng loạn van xin: "Ta nói, ta nói hết, đừng làm hại Gia Bảo nhà ta! Dù là cái hòm thư rách nát kia, hay tám cỗ quan tài đỏ dưới sông Châu Bàn, tất cả đều là để xoa dịu cơn giận năm xưa của Ngũ tiên... Á..."
Lời của trưởng trấn còn chưa dứt, mười mấy con chồn vàng bất thình lình từ gian nhà phía Đông phóng vọt ra. Con đầu đàn nhảy bổ lên cao, vung móng vuốt cào thẳng vào mặt trưởng trấn.
Biến cố xảy ra quá nhanh, Lê Thanh Anh phản ứng cực lẹ, một tay lôi tuột tôi về phía cô ấy, vừa che chắn cho tôi lùi ra ngoài, vừa vung roi quất tới tấp vào đám chồn vàng đang lao tới.
Lũ chồn hung hãn ép sát từng bước, con này bị quất trúng văng ra thì con khác lập tức thế chỗ.
Lê Thanh Anh mở đường máu đưa tôi thoát khỏi cổng sân, hai chị em ba chân bốn cẳng chạy thục mạng về phía tiệm cầm đồ.
Đám chồn vàng đuổi theo bén gót, mãi cho đến khi chúng tôi lao vào hiên nhà của tiệm cầm đồ, chúng mới chịu dừng lại. Từng con một ngồi xổm bên kia đường, đôi mắt nhỏ tí như hạt đậu đen láy ánh lên vẻ tinh ranh và không cam lòng, nhìn chằm chằm vào tiệm cầm đồ.
Về đến tiệm, tôi thở hồng hộc, Lê Thanh Anh tay vẫn lăm lăm cây roi đứng chắn ở cửa.
Không biết qua bao lâu, đám chồn vàng kia như nhận được mệnh lệnh nào đó, bỗng nhiên tản đi hết.
Lê Thanh Anh quay đầu lại, thảng thốt kêu lên một tiếng rồi đưa tay sờ vào cổ tôi.
Cô ấy vừa chạm vào, tôi mới cảm thấy đau, đau đến mức rít lên từng cơn.
Cổ tôi đã bị móng vuốt của lũ chồn cào rách.
Lê Thanh Anh vội vàng đi lấy thuốc xử lý vết thương cho tôi, nhưng trong đầu tôi lúc này chỉ toàn hình ảnh của những chuyện vừa xảy ra.
Suýt chút nữa, chỉ một chút xíu nữa thôi!
Nếu đám chồn vàng kia không bất ngờ xuất hiện, tôi đã có thể moi được chút thông tin quý giá từ miệng trưởng trấn rồi.
Đáng tiếc là công dã tràng.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không phải là hoàn toàn trắng tay. Ít nhất bây giờ tôi có thể khẳng định chắc nịch rằng, cái gọi là lời nguyền của trấn Ngũ Phúc e rằng chỉ là chuyện hoang đường.
Cái mác "lời nguyền trấn Ngũ Phúc" được dựng lên, có lẽ chỉ để che đậy những bí mật khác động trời hơn.
Và dù bí mật đó là gì, nó chắc chắn có liên quan đến Ngũ tiên... hay nói đúng hơn là đám súc sinh đó!
Đứng sau nhà họ Đậu là Hôi tiên (Chuột), còn đứng sau nhà trưởng trấn là Hoàng tiên (Chồn).
Nhà trưởng trấn họ Hoàng.
Phải rồi, sao tôi lại có thể bỏ qua một chi tiết quan trọng đến thế chứ.
Trấn Ngũ Phúc vốn chẳng lớn, cư dân bản địa cũng chỉ có chừng ấy, trong đó dòng họ lớn nhất đứng mũi chịu sào chính là họ Hoàng.
Tiếp đến là nhà họ Bạch ở phía Bắc.
Còn nhà họ Đậu thì lại ít người, nhân đinh thưa thớt.
Tôi lẩm nhẩm tính toán trên đầu ngón tay, nhưng phát hiện ra một điều kỳ lạ. Ở trấn Ngũ Phúc này, tuyệt nhiên không có nhà nào họ Liễu hay họ Hồ cả.
Chuyện này là thế nào?
Hiện giờ nhà họ Đậu chỉ còn lại mỗi Đậu Kim Tỏa, chẳng làm nên trò trống gì.
Mưu đồ của trưởng trấn nhằm vào tôi đã thất bại, trước mắt chỉ còn lại nhà họ Bạch.
Bọn họ đều là châu chấu trên cùng một sợi dây, nhà họ Bạch không thể nào án binh bất động được.
Nhà họ Bạch...
So với trưởng trấn, địa vị của nhà họ Bạch ở trấn Ngũ Phúc cũng cao trọng không kém, bởi dòng họ này đời đời làm nghề y.
Trấn Ngũ Phúc không có bệnh viện lớn, chỉ có một trạm y tế xoàng xĩnh.
Vậy mà nhà họ Bạch lại sở hữu một y quán bề thế ngay trong trấn. Y thuật của bà Bạch rất cao tay, người từ mười phương tám hướng mộ danh tìm đến bà ta chữa bệnh đông nườm nượp.
Trước đây tôi chủ yếu đi học xa nhà, không hiểu mấy chuyện lắt léo bên trong. Giờ ngẫm lại, bà Bạch này mang tiếng là chữa bệnh cứu người, nhưng thực chất có lẽ trong nhà thờ Bạch tiên (Nhím), chuyên xem việc âm thì đúng hơn.
Lê Thanh Anh băng bó xong vết thương, liền giục tôi đi nằm nghỉ.
Trong lòng tôi ngổn ngang trăm mối tơ vò, cũng chẳng còn sức đâu mà cựa quậy.
Cô ấy ngồi canh chừng đến hơn mười giờ đêm, thấy tôi ngáp ngắn ngáp dài mới dém chăn cho tôi, tắt đèn và khóa chặt cửa lớn tiệm cầm đồ rồi trở về phòng mình.
Tôi mơ màng vừa chợp mắt được một lúc thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa.
Cốc... cốc... cốc... cốc cốc...
Ba dài hai ngắn. Âm thanh không lớn nhưng cứ vang lên đều đặn, nhịp nhàng từng đợt một.
Bà tôi từng dặn, nửa đêm canh ba mà nghe tiếng gõ cửa dồn dập như đòi mạng thì đa phần là người, còn cái kiểu gõ thong thả, có quy luật ba dài hai ngắn thế này, đích thị là thứ không sạch sẽ.
Chẳng lẽ có khách đến cầm âm?
Cầm âm đến cửa, tất có điều cầu xin, không được phép chối từ.
Nghĩ vậy, tôi lồm cồm bò dậy đi mở cửa.
Nhưng tôi vẫn cẩn trọng, giữ lại một chút đề phòng. Khoảnh khắc vừa kéo cánh cửa nhỏ thông ra mặt phố của Nam thư phòng, tôi lập tức bật lùi lại, nhảy ra xa cánh cửa cả mét.
Tí tách... tí tách...
Ngoài cửa lù lù một bóng người... à không, một cái bóng...
Không phải người đó chỉ có cái bóng, mà là tôi nhìn không rõ.
Liễu Quân Diễm bị trời phạt, trọng thương đang bế quan tu dưỡng. Tôi chịu ảnh hưởng từ anh nên đôi mắt dường như lại trở nên mờ mịt, không nhìn rõ được những thứ cõi âm đó nữa.
Tuy không nhìn rõ hình dáng người nọ, nhưng tôi có thể thấy rõ trên mặt đất, dựa theo tiếng tí tách kia, từng vũng máu tươi đang không ngừng tràn vào bên trong bậc cửa tiệm cầm đồ.
Người nọ vươn về phía tôi một cánh tay, trong tay nắm chặt một con dao nhỏ máu ròng ròng, cất giọng khàn đặc, khó nghe như tiếng kim loại cọ vào nhau, là giọng của một người phụ nữ: "Cầm... cầm dao..."