Chương 23

Nghe Lê Thanh Anh nói vậy, tôi thấy tốt nhất tạm thời đừng đυ.ng vào món quỷ khí này thì hơn.

Đường còn dài, ngày còn rộng.

Trải qua biến cố đêm hôm đó, thái độ của Lê Thanh Anh đối với tôi rõ ràng đã thay đổi, tôi và cô ấy cũng trở nên thân thiết hơn nhiều.

Trong lúc ăn sáng, tôi thuận miệng hỏi: “Chị Thanh Anh này, chân thân của Liễu Quân Diễm... hình như không phải là rắn đâu nhỉ?”

Cái đuôi trắng của Liễu Quân Diễm quá dài, lại quá lớn, đặc biệt là lớp vảy giáp trên đó, mãng xà thông thường sao có thể so bì được.

Từ đêm đó đến giờ, câu hỏi này cứ lởn vởn mãi trong lòng tôi.

Đôi đũa trên tay Lê Thanh Anh khựng lại, cô ấy hỏi ngược: “Ai nói với em chân thân của Thất gia là rắn?”

“Hả? Không phải sao?” Tôi ngạc nhiên: “Mọi người đều gọi anh ấy là Thất gia, Liễu Thất gia mà.”

Ánh mắt Lê Thanh Anh càng trở nên kỳ quái: “Không phải Liễu Thất gia, là Long Thất gia.”

Cạch.

Lần này đến lượt tôi kinh ngạc làm rơi cả đũa xuống bàn.

Lê Thanh Anh cúi đầu tiếp tục húp cháo, rõ ràng là không muốn nói thêm về chủ đề này.

Nhưng đời nào tôi chịu tha cho cô ấy, tôi kéo ghế xích lại gần, ôm lấy cánh tay cô ấy nịnh nọt: “Chị Thanh Anh, chị kể cho em nghe chuyện về Thất gia nhà chị đi, em biết về anh ấy ít quá.”

Lê Thanh Anh ngẫm nghĩ một chút rồi thở dài: “Về thân thế của Thất gia, lẽ ra chị không được phép bàn tán sau lưng, nhưng Tiểu Cửu à, em thì khác, em là... người của Thất gia.”

Ơ... mặt tôi đỏ bừng lên tận mang tai.

Lê Thanh Anh chỉ tay về hướng Tây, nói: “Con sông Châu Bàn ở phía Tây trấn Ngũ Phúc này là chi lưu của Lăng Hải. Mà Thất gia nhà chúng ta chính là con trai độc nhất của em gái Long Vương Lăng Hải, ba ruột không rõ là ai.”

Tôi lập tức ngồi thẳng dậy, dỏng tai lên nghe.

“Long Vương Lăng Hải có hai người em trai và một cô em gái. Cô em út này rất được sủng ái, thiên phú tu luyện cũng cực cao, nhưng trong một lần độ kiếp lại bị trọng thương, mất tích suốt mười năm trời. Mười năm sau trở về thì dẫn theo Thất gia. “Thất” là thứ hạng của ngài ấy trong đám con cháu đông đúc của gia tộc rồng Lăng Hải, thế nên lẽ ra phải tôn xưng ngài là Long Thất gia. Nhưng vì lý do không rõ ba ruột là ai nên ngài luôn bị tộc rồng Lăng Hải bài xích, cho nên...”

Cho nên rất ít người biết anh là Long Thất gia. Lại vì anh mang họ Liễu nên mọi người mới gọi là Liễu Thất gia.

Tôi vội hỏi: “Thế tộc rồng Lăng Hải mang họ gì?”

Lê Thanh Anh đáp: “Họ Ngao.”

“Vậy tại sao Liễu Quân Diễm lại họ Liễu?”

Lê Thanh Anh lắc đầu: “Cái này chị cũng không rõ, có lẽ là theo họ ba chăng, thiên hạ này người họ Liễu nhiều vô kể.”

Tôi truy vấn tiếp: “Chị Thanh Anh, vậy chị có biết Liễu Nhị gia không?”

Lê Thanh Anh ngơ ngác: “Đó là ai?”

Khi cô ấy trả lời, tôi nhìn chằm chằm vào mặt cô ấy, quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất. Cô ấy thực sự không biết.

Vốn tôi cứ tưởng Liễu Nhị gia này là anh hai của Liễu Quân Diễm hay đại loại thế, giờ xem ra tôi đoán sai rồi.

Trong lòng tôi thầm tính toán.

Đêm mùng một tháng Tám, năm cỗ kiệu hoa đến đón tôi.

Ngoài Liễu Quân Diễm ra, bốn cỗ kiệu còn lại lần lượt là Hồ, Hoàng, Bạch, Khôi – tứ đại động vật tiên (Hồ ly, Chồn, Nhím, Chuột). Thế nên tôi cứ đinh ninh rằng Liễu Quân Diễm thuộc về dòng Liễu tiên (Rắn) trong Ngũ đại tiên.

Nhưng sau đó mọi việc diễn biến ngày càng lệch khỏi quỹ đạo, Liễu Quân Diễm và mấy nhà kia rõ ràng không cùng một giuộc. Lúc ấy, tôi lại nghe Đậu Kim Tỏa nhắc đến cái tên Liễu Nhị gia, nên theo lẽ thường tình, tôi xếp Liễu Nhị gia vào vị trí Liễu tiên trong Ngũ đại tiên.

Thành ra thân phận của Liễu Quân Diễm lại trở thành một bí ẩn.

Mãi đến hôm nay tôi mới vỡ lẽ, hóa ra anh xuất thân từ tộc rồng Lăng Hải.

Nghĩ đến đây, tôi tiếp tục hỏi: “Chị Thanh Anh, thế sao Liễu Quân Diễm lại đến trấn Ngũ Phúc, rồi sao lại bị giam hãm trong tiệm cầm đồ này?”

“Ngài ấy bị hãm hại.” Lê Thanh Anh nghiến răng: “Lúc đó ngài ấy đang chuẩn bị bước vào giai đoạn hóa rồng, chuyện phi thăng đã chắc như đinh đóng cột. Vậy mà lại giống như mẹ ngài ấy năm xưa, bỗng nhiên bặt vô âm tín. Thậm chí trong nội bộ tộc rồng Lăng Hải còn có lời đồn rằng ngài ấy bỏ đi tìm ba...”

Lòng tôi dấy lên nỗi xót xa: “Vậy ai là kẻ hãm hại anh ấy, chị có biết không?”

“Với người như Thất gia, chuyện phi thăng độ kiếp là đại sự, rất nhiều người biết nhưng địa điểm và giờ giấc chính xác thì lại là tuyệt mật.” Lê Thanh Anh nói: “Theo chị được biết, Thất gia chỉ tiết lộ bí mật này cho duy nhất một người. Ngoài kẻ đó ra, chị không nghĩ được ai khác có thể hại ngài ấy.”

Tôi siết chặt nắm tay: “Là ai?”

Lê Thanh Anh xúc động, hốc mắt đỏ hoe, cô ấy hận thù thốt lên: “Kẻ đó em cũng quen đấy.”

Tôi cũng quen?

Trong đầu tôi lóe lên một cái tên: “Hồ Quân?”

Lê Thanh Anh im lặng, nhưng không phủ nhận, điều đó chứng tỏ chính là Hồ Quân.

Hèn chi Lê Thanh Anh lại thù địch với Hồ Quân đến thế.

Nhưng Liễu Quân Diễm lại bảo Lê Thanh Anh hiểu lầm Hồ Quân.

Chuyện năm xưa rốt cuộc đầu đuôi ra sao?

Là Lê Thanh Anh hiểu lầm, hay là Hồ Quân giấu mình quá kỹ khiến Liễu Quân Diễm đến giờ vẫn chưa phát hiện ra bộ mặt thật?

Tôi vốn định moi chút thông tin hữu ích về trấn Ngũ Phúc từ Lê Thanh Anh, giờ xem ra cô ấy biết cũng chẳng nhiều hơn tôi là bao.

Ngược lại, chuyện này càng khiến tôi thương cảm cho Liễu Quân Diễm hơn.

“Tiểu Cửu.” Lê Thanh Anh bỗng nắm chặt lấy tay tôi, giọng nghiêm trọng: “Thất gia nhìn bề ngoài thì phong quang lẫm liệt, nhưng thực chất ngài ấy đã chịu rất nhiều khổ cực. Xưa nay những gì ngài ấy mất đi luôn nhiều hơn những gì nhận được. Đừng phản bội ngài ấy, nếu không... chị sẽ tự tay gϊếŧ em!”

Lê Thanh Anh nhìn tôi chòng chọc, ánh mắt vừa phức tạp vừa sắc lẹm.

Cô ấy không hề nói đùa.

Tôi gật đầu: “Chị Thanh Anh, em sẽ không làm thế đâu.”

Tôi có thể phản bội bất cứ ai, nhưng vĩnh viễn không bao giờ phản bội Liễu Quân Diễm.

Tôi nhờ có anh mới sống được đến ngày hôm nay mà!

Ăn sáng xong, tôi ngồi trước cửa tiệm cầm đồ, mắt đăm đăm nhìn về phía sông Châu Bàn ở hướng Tây.

Tôi quá bị động, quá uất ức rồi.

Con người sống cần có chút khí phách, không lý nào cứ ngồi im chịu trận mãi.

Tôi quay vào tiệm lấy một cái bao tải, nhặt nhạnh đống mảnh vụn của cái hòm thư nát bươm bỏ vào, để lại cho Lê Thanh Anh một mảnh giấy nhắn, rồi xách bao tải lao thẳng đến nhà trưởng trấn.

Lúc tôi bước qua cổng, trưởng trấn đang chuẩn bị đi ra. Thấy tôi, ông ta khựng lại một chút rồi cười hỏi: “Tiểu Cửu, tìm ta có việc gì à?”

Tôi dốc ngược bao tải, đổ ụp đống thứ bên trong ra "ào" một cái.

Xác cái hòm thư vỡ nát nằm chỏng chơ một đống giữa sân nhà trưởng trấn.

Sắc mặt trưởng trấn lập tức biến đổi.

Con trai trưởng trấn nghe tiếng động liền chạy từ nhà chính ra. Trưởng trấn liếc mắt ra hiệu, hắn liền lùi lại.

Tôi giơ hai ngón tay về phía trưởng trấn: “Ông trưởng trấn, hôm nay cháu đến đây chỉ hỏi hai câu. Một, câu chuyện đằng sau cái hòm thư rách này. Hai, tám cỗ quan tài đỏ dưới sông Châu Bàn kia...”

Nếu đã là chuyện của trấn Ngũ Phúc mà Lê Thanh Anh không rõ, thì tôi chỉ còn cách tìm người trong cuộc mà hỏi.

Nhưng muốn cạy miệng đám người này đâu có dễ.

Bọn họ đều cùng một giuộc với nhau, mà trong mắt họ, tôi đáng lẽ đã phải chết từ đêm mùng một tháng tám rồi!

Muốn xé toạc tấm màn bí mật này để sự thật dần lộ diện, tôi buộc phải liều mạng một phen.

Trưởng trấn nhìn tôi chằm chằm, một lúc lâu sau, ông ta bỗng bật cười: “Tiểu Cửu à, cháu còn non nớt lắm. Ta vốn định đợi thêm chút nữa để cháu ra đi thanh thản, nhưng xem ra không đợi được nữa rồi.”

Lời ông ta vừa dứt, từ ngoài cổng mấy gã đàn ông xông vào lập tức vây chặt lấy tôi.

Con trai trưởng trấn cũng từ trong buồng bước ra, hắn đứng ngay ngưỡng cửa chính, một tay lăm lăm cái búa, tay kia... nắm chặt một cây đinh quan tài dài ngoằng...