Đầu óc tôi lúc đó kêu lên ong ong, hai chân không tự chủ được mà cứ thế lùi dần về phía sau. Sau vài bước, tôi quay ngoắt người, dồn hết sức bình sinh chạy thục mạng về hướng tiệm cầm đồ.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc vừa quay đi, tiếng vó ngựa lại vang lên dồn dập.
Cộp... cộp... cộp...
Chẳng biết từ lúc nào, con chiến mã ấy đã lù lù xuất hiện ngay sau lưng tôi.
Trên lưng ngựa, Triệu Tử Tầm một tay đặt lên chuôi đao bên hông, từ trên cao nhìn xuống tôi đầy lạnh lẽo.
Dưới bóng râm của vành mũ quân phục rộng vành, gương mặt anh ta vẫn chìm trong u tối, không sao nhìn rõ.
Nhưng luồng lệ khí và sát khí nồng nặc toát ra từ người anh ta khiến kẻ khác chẳng dám nhìn thẳng.
Và ngay sau con chiến mã ấy, kinh hoàng thay, là một cỗ quan tài đỏ rực đang được kéo lê trên mặt đất.
Nó giống hệt tám cỗ quan tài đang nổi bập bềnh trên mặt sông phía Tây kia!
Dưới cái nhìn trân trân của tôi, Triệu Tử Tầm thúc mạnh vào bụng ngựa. Con chiến mã hí vang một tiếng xé trời, rồi tung vó lao thẳng về phía tôi.
Khoảng cách chỉ còn mươi bước chân, tôi tiến không được mà lùi cũng chẳng xong. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, con ngựa đã lao đến sát mặt tôi.
Triệu Tử Tầm gầm nhẹ một tiếng rồi ghì chặt cương. Con chiến mã chồm hai chân trước lên cao, hai chân sau đạp mạnh xuống đất, cả thân hình to lớn bay vọt lên lướt qua đỉnh đầu tôi một cách ngoạn mục.
Ngay khi vó ngựa vững vàng chạm đất, trên đầu tôi bỗng vang lên tiếng xích sắt va vào nhau "loảng xoảng" chói tai. Cỗ quan tài đỏ rực kia đã đổ ụp xuống ngay trước mắt.
Nắp quan tài bất ngờ bật mở, tựa như một con mãnh thú há to cái miệng đỏ ngòm muốn nuốt chửng lấy tôi.
Ngay khoảnh khắc cỗ quan tài đỏ định ụp xuống, miếng vảy treo trên cổ tôi bỗng rực sáng. Từng lớp vảy bạc chồng chất lên nhau, tạo thành một tấm khiên hình vòm nghênh chiến đâm thẳng vào cỗ quan tài.
Bùm!
Xích sắt đứt tung, cỗ quan tài đỏ rơi rầm xuống đất.
Tấm khiên vảy bạc cũng vỡ tan tành. Tôi bị lực chấn động hất văng xuống đất, cổ họng trào lên vị tanh ngọt của máu. Khi cúi đầu nhìn xuống, tôi bàng hoàng thấy miếng vảy đuôi mà Liễu Quân Diễm tặng... đã nát vụn rồi...
Nó đã cứu tôi hai mạng, nhưng đêm nay, nó đã vĩnh viễn tan biến...
Lòng tôi đau thắt lại.
Thế nhưng, tôi chưa kịp hoàn hồn thì tiếng vó ngựa phía sau lại một lần nữa vang lên.
Tôi loạng choạng định đứng dậy, nhưng cú va chạm lúc nãy quá nặng khiến chân tay tôi bủn rủn. Chưa kịp đứng vững, từng sợi xích sắt như những con rắn độc thò lưỡi đỏ "vυ"t vυ"t" lao về phía tôi, trong nháy mắt đã quấn chặt lấy hai chân.
Những sợi xích đó đến từ tám cỗ quan tài đỏ đang trôi trên sông.
Theo tiếng xích sắt khua "loảng xoảng", tôi bị kéo ngã sóng soài.
Cả cơ thể tôi bị lôi xềnh xệch trên mặt đất, hướng thẳng về phía dòng sông tối tăm phía Tây.
Bên tai tôi vang lên những tiếng cười lảnh lót nhưng đầy oán khí của những cô gái trẻ: "Tiểu Cửu, đến đây chơi với chúng tôi đi..."
"Cô là người thứ chín, người thứ chín..."
"Dưới đáy nước lạnh lắm, Tiểu Cửu mau đến đây với chúng tôi..."
Dưới màn đêm, trên mặt sông lấp loáng sóng nước, tám cô gái trẻ mặc áo cưới đỏ rực đang ngồi trên những cỗ quan tài. Trong đôi mắt trắng dã vô hồn, những dòng máu tươi tuôn ra, chảy dọc theo gò má trông vô cùng thê lương.
Xung quanh quan tài quấn đầy xích sắt và ngay trên người các cô ấy cũng bị những sợi xích ấy trói buộc chằng chịt.
Khoảnh khắc tôi bị kéo đến sát bờ sông, cả tám cô gái đồng loạt siết chặt sợi xích trong tay, dùng hết sức bình sinh lôi tôi về phía họ.
Tám cỗ quan tài, tám hướng khác nhau.
Họ định phanh thây tôi ra làm tám mảnh sao!
Điều khiến tôi tuyệt vọng hơn cả là trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc này, tôi lại chẳng thể làm được gì.
Tôi quá đỗi bình thường.
Dù có theo bà học được chút da lông về phong thủy âm dương, đủ để làm mấy chuyện ma chay lặt vặt, nhưng khi thực sự đối mặt với những sức mạnh siêu nhiên tàn bạo này, tôi chẳng khác nào miếng thịt trên thớt, mặc người định đoạt.
Kể từ khoảnh khắc tròn mười tám tuổi, tôi giống như một miếng mồi thơm phức mà bất cứ thứ gì cũng muốn tới cắn một miếng.
Sợi xích sắt căng ra như sắp đứt, tôi nghiến chặt răng chịu đựng.
Ngay lúc đó, một tia chớp rạch ngang bầu trời.
Dưới ánh chớp trắng xóa, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ gương mặt của Triệu Tử Tầm.
Đó là một khuôn mặt anh tuấn với đôi lông mày rậm, mắt to, sống mũi cao thẳng và đường xương quai hàm sắc nét. Trông anh ta chỉ mới ngoài đôi mươi nhưng khí chất đã toát lên vẻ dày dạn sương gió của một vị tướng lĩnh uy phong.
Thế nhưng, trên gương mặt ấy, ngay giữa ấn đường lại bị đóng đinh một cây đinh quan tài lạnh lẽo.
Cây đinh loang lổ vết màu, không rõ là gỉ sét hay là vết máu khô từ ngàn xưa.
Khi ánh chớp bùng lên, anh ta dường như cảm nhận được điều gì đó, ánh mắt sắc lẹm lập tức quay về hướng tiệm cầm đồ.
Từ bên trong tiệm, một chiếc đuôi trắng lớn như miệng thùng phi mang theo luồng âm phong lạnh buốt, "vυ"t" một tiếng quét ngang mặt sông.
Chiếc đuôi ấy phủ đầy vảy bạc lấp lánh, giống hệt như miếng vảy tôi từng đeo trên cổ.
Cái đuôi trắng quét lật các cỗ quan tài đỏ, lao thẳng về phía tôi.
Ngay khoảnh khắc nó quấn lấy eo tôi, Triệu Tử Tầm đã tuốt thanh đao dài ra khỏi vỏ, vung một đao chém xuống cái đuôi trắng.
Cái đuôi trắng cuộn lấy tôi, xoay người quật mạnh vào chân ngựa.
Triệu Tử Tầm chém hụt, định vung đao thứ hai thì một tiếng sét nổ vang rền vang vọng khắp trời đất.
Tiếp đó, từng đạo sấm sét tựa như mạng nhện bao phủ lấy chiếc đuôi trắng.
Cái đuôi trắng buộc phải buông tôi ra để né tránh, nhưng vẫn bị sấm sét đánh trúng, máu tươi chảy ròng ròng qua từng kẽ vảy.
Vừa bị buông ra, xích sắt lại một lần nữa quấn lấy tôi.
Lần này, xích sắt có mục tiêu rõ rệt, lôi tuột tôi xuống nước.
Triệu Tử Tầm không ham chiến, anh ta nghiêng người chộp lấy sợi xích của cỗ quan tài dưới đất, dùng sức vung mạnh. Cỗ quan tài bay bổng lên không trung, rồi ụp thẳng xuống vị trí tôi vừa chìm dưới nước.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, cái đuôi trắng lại một lần nữa quấn lấy eo tôi, đầu đuôi đánh nát vụn cỗ quan tài đỏ.
Nhưng còn chưa kịp kéo tôi lên bờ, tiếng sấm lại vang lên lần nữa.
Tôi cảm nhận được cái đuôi trắng khựng lại một chút, nhưng anh không buông tôi ra mà nâng tôi đứng vững trong nước. Đầu đuôi khẽ rạch một đường nhỏ trên ấn đường của tôi, chấm lấy máu, rồi không ngừng vẽ thứ gì đó lên vùng xương bả vai sau lưng tôi.
Ngay khi nét vẽ cuối cùng kết thúc, từ mặt sông phía xa, một cột nước khổng lồ vọt thẳng lên trời tựa như một thanh lợi kiếm xé toạc màn sấm sét, đánh chìm toàn bộ tám cỗ quan tài đỏ xuống đáy sâu...
Dưới sức mạnh kinh thiên động địa ấy, Triệu Tử Tầm đã sớm biến mất không tăm tích.
Biến cố xảy ra chỉ trong chớp mắt. Đến khi bụi trần lắng xuống, tôi đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước, còn chiếc đuôi trắng kia đang rũ rượi bên bờ sông, máu tươi nhuộm đỏ cả một khoảng nước lớn.
Tôi nén đau đớn khắp toàn thân, gắng sức bơi về phía chiếc đuôi trắng.
Từ xa, tiếng động cơ ô tô gầm rú truyền đến, chẳng mấy chốc đã dừng ngay trước mặt.
Lúc Lê Thanh Anh nhảy xuống xe, chiếc đuôi trắng đã thu lại vào trong tiệm cầm đồ.
Chỉ còn lại một vũng máu đỏ thắm loang lổ trên mặt đường.
Lê Thanh Anh kéo tôi từ dưới sông lên, xốc tôi lên lưng rồi từng bước nặng nề đi về phía tiệm.
Khi áp mặt vào vai cô ấy, tôi ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc.
Không phải máu của tôi, mà là của Lê Thanh Anh.
Trên vai phải chiếc áo da của chị bị một loại do vật sắc bén chém rách một đường dài ghê người, vết thương vẫn còn rất mới.
Tôi vùng vẫy muốn xuống: "Chị Thanh Anh, chị bị thương rồi."
Cô ấy bảo đi ba ngày, sao đột ngột lại quay về?
Lại còn mang theo thương tích nặng nề thế này nữa.
Lê Thanh Anh không buông tôi ra: "Nằm yên đi, chị chưa chết được đâu."
Tôi sợ chạm vào vết thương của cô ấy nên đành nằm im không dám nhúc nhích.
Lê Thanh Anh cõng tôi đến cửa tiệm. Khi cô ấy đặt tôi xuống, tôi vừa ngước mắt lên đã thấy Liễu Quân Diễm đang đứng lặng trong tiệm.
Sắc mặt anh trắng bệch, vẫn khoác trên mình bộ mãng bào màu đen uy nghiêm.
Đôi bàn tay giấu trong tay áo rộng khẽ run rẩy, máu tươi pha lẫn với nước sông theo vạt áo "tí tách, tí tách" nhỏ xuống sàn nhà không ngừng...