Chương 2

Mẹ tôi lê lết tấm thân suy kiệt đuổi theo phía sau. Khi bà khó nhọc lên đến sau núi, thì đã thấy ông nội vung tay, không chút do dự ném thẳng tôi vào biển lửa.

"Thứ sao chổi, chết sớm siêu sinh sớm!"

Trận hỏa hoạn ấy cháy từ tờ mờ sáng đến tận chập tối. Mẹ tôi khóc ngất đi mấy lần. Cả ngọn núi sau thôn bị thiêu rụi trơ trọi, tượng thần Kỳ Lân cũng nứt toác chằng chịt.

Vậy mà kỳ lạ thay, duy chỉ có phía Nam miếu Kỳ Lân, một cây ngô đồng cao lớn vẫn xanh tốt um tùm, đến nửa chiếc lá cũng không bị lửa bén tới.

Và nằm dưới gốc ngô đồng ấy, chính là tôi, đang nằm mυ"ŧ ngón tay ngon lành.

Ánh ráng chiều vụn vỡ xuyên qua kẽ lá ngô đồng rọi lên người tôi. Mẹ tôi thất thần thốt lên: "Vãn Đồng, đặt tên con là Khương Vãn Đồng đi."

Mẹ bế tôi về nhà.

Ông nội nhìn tôi như nhìn thấy quỷ, xách tẩu thuốc bỏ đi.

Đêm ấy ông không về.

Sáng sớm hôm sau, những người thợ được thôn mời đến tu sửa tượng Kỳ Lân đã phát hiện ra ông nội dưới gốc cây ngô đồng phía Nam miếu.

Ông đã treo cổ chết trên cành cây ấy.

Nhất thời, lời ra tiếng vào xôn xao khắp chốn.

Kẻ thì bảo tôi là sao chổi, là loài chim Am gϊếŧ người, vừa sinh ra đã khắc chết ông nội.

Người lại bảo tôi là đứa trẻ được Kỳ Lân Thần Quân che chở, nên mới không chết cháy trong biển lửa. Ông nội vì ghét tôi là con gái, muốn gϊếŧ tôi nên đã chọc giận Thần Quân Kỳ Lân mới phải chịu sự trừng phạt như thế.

Chẳng ai biết thực hư thế nào.

Chỉ có điều lạ là, sau cái chết của ông nội, nhúm tóc trắng trên trán tôi cũng biến mất tăm.

Ba năm vội vã trôi qua.

Ngay khi mọi người gần như đã quên bẵng những lời đồn đại năm xưa, thì vào đúng một ngày trước sinh nhật ba tuổi, trên trán tôi lại mọc ra tóc trắng.

Số lượng tóc trắng nhiều gấp đôi lúc mới sinh!

Chiều hôm đó, bà nội tôi mất tích.

Bố tôi tìm khắp thôn, cuối cùng tìm thấy bà dưới gốc ngô đồng phía Nam miếu Kỳ Lân.

Lúc ấy, bà đang tròng dây thừng lên cây định treo cổ, may mà bố tôi kịp thời trói bà lại rồi cõng về.

Chúng tôi vừa mới mừng vì bà nội thoát nạn, thì sáng hôm sau, bố tôi ngã từ trên giàn giáo công trường xuống, gãy một chân, hôn mê bất tỉnh.

Bác sĩ phát thông báo bệnh tình nguy kịch, nói rằng dù có cứu được thì cũng sống thực vật.

Bà nội khóc lóc thảm thiết, chửi rủa tôi là sao chổi, khắc không chết bà thì quay sang khắc bố tôi, rồi lao vào định bóp chết tôi.

Mẹ ôm chặt tôi vào lòng che chở, chỉ biết khóc nấc lên từng hồi mà chẳng thể phản bác được lời nào.

Bởi lẽ, năm xưa bà mụ từng phán, chỉ cần giữ tôi lại, cứ ba năm nhà tôi sẽ có một người phải chết.

Một lời thành sấm.

Bà nội tìm đến bà mụ, van xin bà ấy chỉ cho nhà tôi một con đường sống.

Bà mụ bị bà nội tôi quấy mãi, cuối cùng mới hiến cho một kế: "thôn Đạp Phụng được Thần Quân Kỳ Lân che chở, nếu bà chịu bỏ tiền đúc thân tượng vàng cho Ngài, họa may Ngài sẽ giúp nhà bà qua được kiếp nạn này."

Đúc tượng vàng cho Kỳ Lân, đó là một khoản tiền khổng lồ, nhưng con trai thì đang nằm viện, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc.