Chương 19

Cung mà không có tên thì làm sao bắn?

Chắc là dùng để sưu tầm chăng?

Tôi ngầm hiểu ý, bèn nói: "Xem ra cây cung này rất quan trọng với Hồ Quân."

"Cực kỳ quan trọng." Hồ Quân trịnh trọng đáp: "Đó là pháp khí bản mệnh của một cố nhân. Ta vẫn luôn hy vọng đợi đến khi tương ngộ, ta có thể tự tay trao trả cây cung này cho nàng ấy."

Tôi không kìm được lời cảm thán: "Hồ Quân thật là người trọng tình trọng nghĩa."

"Hừ."

Lê Thanh Anh đứng bên cạnh, bỗng hừ lạnh một tiếng, giọng điệu chẳng mấy thiện cảm: "Đến pháp khí bản mệnh còn làm mất được, Hồ Quân à, xem ra cỏ trên mộ vị cố nhân kia của ngài chắc đã cao quá đầu người rồi nhỉ?"

Lời lẽ đầy gai góc, chẳng nể nang chút nào.

Tôi chỉ hận không thể giơ tay bịt ngay miệng cô ấy lại.

Vậy mà Hồ Quân không hề tức giận, ngược lại còn mỉm cười, ôn tồn bảo: "Thanh Anh, đã lâu không gặp."

Lê Thanh Anh đảo mắt ngán ngẩm: "Không gặp là tốt nhất, gặp ngài y như rằng chẳng có chuyện gì tốt đẹp."

Dứt lời, cô ấy kéo tôi đi thẳng.

Lê Thanh Anh là con nhà võ, tay cô ấy khỏe vô cùng. Tôi vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được, đành phải ngoái đầu nhìn Hồ Quân với ánh mắt đầy hối lỗi.

Hồ Quân mỉm cười vẫy tay chào tôi, ánh mắt dõi theo cho đến khi chúng tôi đi được một đoạn khá xa.

Trong lòng tôi tuy có chút không vui, nhưng phần nhiều là tò mò: "Chị Thanh Anh, chị là chỗ quen biết cũ với Hồ Quân sao?"

"Oan gia ngõ hẹp thì có." Lê Thanh Anh buông tôi ra, giọng đầy cảnh báo: "Tiểu Cửu, sau này bớt qua lại với tên đó đi."

Tôi khó hiểu: "Tại sao chứ? Hồ Quân từng giúp em mà."

"Chút ân huệ cỏn con ấy cũng chỉ dỗ được mấy cô bé chưa trải sự đời như em thôi." Lê Thanh Anh liếc xéo tôi một cái, chép miệng: "Cẩn thận có ngày hắn bán em đi, em còn ngồi đó cười đếm tiền hộ hắn đấy."

Nhìn thái độ của Lê Thanh Anh không giống như đang nói đùa, trong lòng tôi cứ thấp thỏm mãi. Chắc không đến mức ấy chứ?

Chân tôi vừa chậm lại một nhịp, cô ấy đã đi được một quãng xa.

Chợ Quỷ vàng thau lẫn lộn, hai bên đường không chỉ có các cửa tiệm cố định mà còn vô số những sạp hàng rong của đám tiểu thương bày bán ngay sát lề, tiếng rao mời chào râm ran không dứt.

Lần đầu tiên tôi đến Chợ Quỷ, lạ nước lạ cái, rất dễ bị lạc.

Tôi vội chạy bước nhỏ đuổi theo Lê Thanh Anh, kéo tay áo cô ấy hỏi: "Chị Thanh Anh, pháp khí bản mệnh là cái gì vậy?"

Lê Thanh Anh không trả lời, nhưng bước chân bỗng dừng lại. Đôi mắt cô ấy dán chặt vào một sạp hàng trải dưới đất ở phía Đông.

Tôi dựa theo ánh mắt cô ấy nhìn sang, thấy một tấm vải vàng trải dưới đất, bên trên bày biện vài món đồ kỳ lạ.

Hai cái móng lừa đen, một con gà trống ngũ sắc đã hong khô và một tấm da hổ lớn.

Bên cạnh tấm da hổ còn có một thứ vừa thô vừa dài... là pín hổ. (*)

(*虎鞭: tức dươиɠ ѵậŧ của hổ, được xem là vật cực dương trong Đông y và huyền học.)

Người bán hàng là một gã đàn ông gầy đét, da đen nhẻm, để chỏm râu dê, mặc áo vải xanh, đi giày vải đen. Nhìn qua gân cốt rất rắn rỏi, nhưng phong thái lại chẳng giống thợ săn chút nào.

Vừa nhìn tôi đã ưng ngay cái pín hổ kia. Dù xét về hình dáng hay màu sắc, đó đều là vật thuần dương thượng hạng.

Chẳng cần nói cũng biết, Lê Thanh Anh cũng đã để mắt tới nó.

Cô ấy bước tới hỏi giá, tôi cũng vội vàng lon ton theo sau.

Gã đàn ông gầy gò vuốt chỏm râu dê, thong thả nói: "Đồ của tôi không bán, chỉ đổi."

Xem ra đây chính là kiểu giao dịch "vật đổi vật" đặc trưng của Chợ Quỷ.

Lê Thanh Anh sờ soạng khắp người, móc ra một viên đá mã não to cỡ trứng chim bồ câu, đưa cho gã đàn ông, hỏi: "Thế này đủ không?"

Gã đàn ông cầm viên mã não, lật qua lật lại ngắm nghía một hồi lâu, vẻ mặt dường như chẳng mấy hài lòng.

Lê Thanh Anh quay sang nhìn tôi, rõ ràng là cô ấy chẳng còn món đồ nào giá trị để mang ra đổi nữa.

Tôi lần đầu đi Chợ Quỷ, chuẩn bị cũng chẳng chu đáo.

Trên người ngoài tiền mặt ra, thì chỉ còn lại mỗi cây bút máy của Tôn Lai Đinh.

Tôi lấy cây bút máy ra, đưa cho gã đàn ông, ướm hỏi: "Cái này được không?"

Tôi vốn chẳng ôm quá nhiều hy vọng, nào ngờ mắt gã đàn ông vụt sáng lên. Gã cầm lấy cây bút máy, mân mê kỹ lưỡng, vẻ mặt thích thú không nỡ rời tay.

Kết quả, gã không chỉ đổi cho tôi cái pín hổ, mà còn hào phóng tặng kèm thêm hai cái móng lừa đen.

Cổng Chợ Quỷ chỉ mở đúng ba canh giờ, hai chị em tôi cũng chẳng dám la cà lêu lổng, sợ lỡ mất giờ lành, mua đủ đồ rồi liền quay trở về.

Trên đường về, Lê Thanh Anh dường như nặng trĩu tâm sự. Cô ấy đưa tôi đến cửa tiệm cầm đồ nhưng không xuống xe, chỉ nói vọng ra: "Tiểu Cửu, chị có chút việc riêng cần xử lý, ba ngày sau sẽ quay lại."

Cô ấy là người hỗ trợ mà Liễu Quân Diễm tìm cho tôi, là cộng sự của tôi, nhưng dĩ nhiên cô ấy cũng có tự do của riêng mình.

Tôi gật đầu, dặn dò cô ấy đi sớm về sớm, chú ý an toàn.

Tiễn Lê Thanh Anh xong, tôi gói ghém hai cái móng lừa đen cẩn thận bằng giấy dầu vàng rồi cất vào trong rương.

Móng lừa đen có tác dụng trừ tà trấn sát, ngày xưa bà tôi hay dùng mỗi khi xem sự cho người ta.

Tôi kế thừa y bát của bà, nên đối với những món đồ nghề này luôn hết sức trân trọng.

Cất xong móng lừa, tôi đi lên chính đường, kính cẩn đặt cái pín hổ lên bàn thờ trước quan tài đen để cúng tế.

Loay hoay một hồi, đồng hồ đã điểm hơn hai giờ sáng. Lúc tôi ra phía trước định đóng cửa tiệm đi ngủ, bỗng cảm thấy có điều gì đó sai sai.

Mặt đường dường như nổi gió, nhưng ngọn gió ấy chỉ xoay vòng ở phía Tây, thấp thoáng trong gió nghe như có tiếng thì thầm to nhỏ.

Tôi theo phản xạ nhoài người nhìn về phía Tây, thấy nơi góc phố nhập nhoạng bóng tối dường như có mấy người đang đứng, ai nấy đều vươn dài cổ nhìn chằm chằm vào chiếc đèn l*иg cung đình sáu cạnh treo dưới mái hiên tiệm cầm đồ.

Nhờ ánh đèn đường, rõ ràng tôi có thể nhìn thấy rõ mồn một cái thùng rác bên kia đường, nhưng lạ thay, tôi cố cách nào cũng không nhìn rõ mặt mũi đám người kia.

Gió thổi tung mái tóc, tôi lúc này mới kinh ngạc phát hiện, những sợi tóc vốn đã đen trở lại sau đêm động phòng, chẳng biết từ lúc nào lại lốm đốm xuất hiện vài sợi bạc.

Tim tôi khẽ thót một cái, bỗng nhiên nhận ra một sự thật.

Trước đây, tôi vốn dĩ không nhìn thấy được những thứ như ma quỷ.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy chúng là sau khi Liễu Quân Diễm chạm vào người tôi.

Tôi nheo mắt nhìn lại đám bóng đen phía Tây, hình như chúng lại càng mờ nhạt hơn rồi.

Tôi vội vàng đóng sập cửa lại, trong lòng thấp thỏm không yên.

Nếu tôi không còn khả năng nhìn thấy những thứ đó nữa, thì việc kinh doanh cầm âm của tiệm cầm đồ e là phải dẹp tiệm sớm.

Nằm trên giường, tôi suy nghĩ miên man đủ thứ chuyện, nhưng nghĩ mãi cũng chẳng ra đâu vào đâu. Cơ thể mệt mỏi rã rời, tôi cứ thế mơ màng thϊếp đi lúc nào không hay.

Chẳng biết đã ngủ được bao lâu, đệm giường bên cạnh bỗng lún mạnh xuống. Ngay sau đó, một cánh tay rắn rỏi luồn qua nâng eo tôi lên, kéo cả người tôi lọt thỏm vào vòm ngực rộng lớn, vững chãi.

Tôi giật mình hoảng hốt.

Nhưng giây tiếp theo, mùi hương trầm mộc quen thuộc bao trùm lấy khứu giác, tôi lập tức thả lỏng, khẽ rên một tiếng nũng nịu: "Thất gia, em buồn ngủ..."

Hơi thở nóng rực phả vào vành tai tôi, giọng người đàn ông khàn đi một cách bất thường: "Tiểu Cửu, ngoan, gọi tên ta."

Tôi cố gắng nhướng mi mắt, nhưng cơn buồn ngủ kéo đến nặng trĩu, không sao mở nổi, đành nói qua loa cho xong chuyện: "Liễu Quân Diễm, em muốn đi ngủ."

Dứt lời, đôi môi tôi đã bị ai kia chiếm lấy, dây dưa không dứt.

Liễu Quân Diễm hôm nay không biết bị làm sao nhiệt tình một cách lạ thường, cả người toát ra vẻ quyến rũ khó tả thành lời.

Từng dòng khí nóng rực len lỏi chạy dọc khắp tứ chi, gân cốt toàn thân tôi như được giãn ra, thư thái vô cùng. Đây chắc hẳn là sự tẩm bổ của công đức và chân khí nhỉ?

Đến khi trời sáng rõ, tôi nằm gọn trong lòng Liễu Quân Diễm, cơn buồn ngủ đã tan biến từ lâu.

Mái tóc ướt đẫm mồ hôi giờ đây đã trở nên đen nhánh, bóng mượt, mấy sợi tóc bạc đêm qua đã biến mất không còn tăm tích.

Những ngón tay thon dài của Liễu Quân Diễm lơ đãng cuốn lấy lọn tóc tôi, anh ghé tai tôi thì thầm, giọng trầm thấp: "Tiểu Cửu, là ai bày cho nàng cúng cái thứ đó thế hả?"