Điều khiến Tôn Lai Đinh kinh hãi hơn cả là, từ khi cây bút máy ấy xuất hiện trong cặp sách, đêm nào cô bé cũng vô thức thức dậy, cầm bút viết kín những tờ trạng lên cuốn vở.
Nội dung đơn kiện, tất thảy đều là bà nội kiện cô bé tội trộm năm mươi đồng.
"Chị ơi, em sợ lắm." Giọng Tôn Lai Đinh run rẩy: "Em đã cầm bút ra mộ bà nội để sám hối, cầu xin bà tha cho em, nhưng chẳng có tác dụng gì. Em chôn cây bút xuống nấm mồ của bà, nhưng cứ ngủ một giấc dậy, nó lại nằm gọn trong cặp sách của em. Em cũng từng thử đốt đi, nhưng lửa không cháy, ném xuống sông, nó lại tự tìm đường quay về..."
Cô bé nấc nghẹn: "Em thực sự hết cách rồi. Mấy hôm trước em lên trấn tìm ba mẹ, nói dối là trường cần mua tài liệu học tập để xin năm mươi đồng, liền bị ba mẹ mắng nhiếc một trận tơi bời. Em cầm tiền ra mộ đốt cho bà, nhưng vô ích, bà vẫn tiếp tục đòi tiền em."
Hóa ra đầu đuôi câu chuyện là như vậy.
Thật khó tưởng tượng một đứa trẻ nhỏ như thế này đã phải đơn độc đối mặt với nỗi sợ hãi ấy, suốt hơn một tháng qua không biết đã sống trong dày vò thế nào. Hèn chi cô bé trông tiều tụy đến vậy.
Tôi lại hỏi: "Vậy sao em tìm được đến tiệm cầm đồ nhà chị?"
Dẫu sao tiệm cầm đồ cũng vừa mới mở cửa trở lại, cái nghề này đã lụi tàn từ lâu, người bình thường chẳng mấy ai tìm đến cửa.
Tôn Lai Đinh đáp: "Hôm trước lúc đi tìm ba mẹ, em có ngang qua đây, thấy một anh lớn vào tiệm cầm một tờ giấy. Em trộm nghĩ, giấy còn cầm được thì bút máy chắc cũng cầm được. Chị ơi, em biết yêu cầu này hơi quá đáng, nhưng em vừa xin ba mẹ năm mươi đồng rồi, không còn mặt mũi nào xin thêm nữa. Chị cho em thế chấp cây bút này ở đây, coi như cầm lấy năm mươi đồng để em đốt cho bà thêm lần nữa xem sao. Đợi khi nào gom đủ tiền, em sẽ đến chuộc lại."
Nghe những lời gan ruột của Tôn Lai Đinh, tim tôi như thắt lại.
Thời đại nào rồi mà vẫn còn những bậc ba mẹ khắc nghiệt với chính con đẻ của mình đến thế! Tuy tuổi thơ của tôi cũng lắm gian truân, nhưng những năm tháng sống cùng bà ngoại, bà đã nuôi nấng tôi rất tốt. So với Tôn Lai Đinh, tôi thực sự hạnh phúc hơn nhiều.
Nghĩ đến đây, tôi bỗng thấy nhớ bà Ngu da diết.
Tôi đưa tay ôm nhẹ Tôn Lai Đinh, nói: "Đinh Đinh, cây bút này chị có thể nhận. Xét theo một ý nghĩa nào đó, nó thuộc về vật mang âm khí, có lẽ đối với em là rắc rối, nhưng với tiệm cầm đồ nhà chị, nó lại là một món hàng tốt."
Tôi ngẫm nghĩ một chút, rồi xòe năm ngón tay: "Chị đưa em năm ngàn, coi như mua đứt cây bút này, em thấy có được không?"
"Năm... năm ngàn?" Tôn Lai Đinh không dám tin, xua tay lia lịa: "Chị ơi, chị đừng thương hại em, nó không đáng giá nhiều tiền thế đâu."
Tôi kiên quyết: "Đinh Đinh à, tiệm cầm đồ mở cửa làm ăn, chị là người kinh doanh, mà người kinh doanh thì không bao giờ làm chuyện lỗ vốn. Tin chị đi, chị nói nó đáng giá nghĩa là nó đáng giá."
Cây bút này quả thực là vật tích tụ âm khí, thu nhận vào thì sau này có thể dùng để thờ cúng cho những thứ dơ bẩn trong chính đường. Còn việc nó có thực sự trị giá năm ngàn hay không, tôi cũng chẳng rõ.
Bà đã sớm dành dụm cho tôi một khoản tiền để lo chuyện học hành. Giờ tôi tạm thời chưa thể quay lại trường, trích ra năm ngàn đưa cho Tôn Lai Đinh cũng coi như giúp cô bé cải thiện chút ít cuộc sống. Ít nhất cũng đảm bảo sau này đến kỳ kinh nguyệt, cô bé có tiền mua gói băng vệ sinh chứ nhỉ?
Nghĩ vậy, tôi thấy khoản tiền này bỏ ra cũng xứng đáng.
"Đinh Đinh, nghề cầm đồ có quy tắc của nghề cầm đồ." Tôi tiếp lời: "Cầm cố chia làm hai loại: "cầm chết" và "cầm sống". Cầm chết nghĩa là cầm bán đứt, tiền trao cháo múc, không được chuộc lại. Còn cầm sống là chúng ta thỏa thuận một thời hạn và số tiền chuộc. Trong thời hạn đó, em mang tiền đến chuộc vật về. Em chọn cách nào?"
Tôn Lai Đinh không chút do dự: "Em chọn cầm chết."
Tôi gật đầu, lấy ra tờ phiếu cầm đồ cuối cùng, mài mực, tỉ mỉ điền thông tin. Phiếu cầm đồ được lập làm hai bản, sau khi để Tôn Lai Đinh ký tên và ấn vân tay, tôi đóng dấu triện lớn của tiệm lên trên.
Xong xuôi, tôi đưa một bản phiếu cùng năm ngàn đồng cho Tôn Lai Đinh. Cô bé cầm phiếu và tiền, đôi tay cứ run lên bần bật, đôi mắt khóc đỏ hoe, miệng rối rít cảm ơn.
"Đinh Đinh, số tiền này em tự mình cất kỹ, đừng để ai biết. Hãy dùng nó thật hợp lý, cố gắng học hành cho giỏi, chị mong em sau này sẽ sống ngày càng tốt hơn."
Tôn Lai Đinh gật đầu lia lịa: "Vâng, em nhất định sẽ làm được ạ."
Nhưng cô bé không cầm tiền đi ngay, mà ngập ngừng hỏi: "Chị ơi, liệu sáng mai cây bút này có lại xuất hiện trong cặp sách của em không?"
Nỗi lo của cô bé không phải là không có lý. Nhưng bà tôi am hiểu thuật âm dương, phong thủy, tôi từ nhỏ mưa dầm thấm đất cũng học được chút bản lĩnh. Sở dĩ tôi dám nhận cây bút này là vì tôi biết cách hóa giải chấp niệm của bà nội cô bé.
"Đinh Đinh này, bà nội bám theo em là vì bà có chấp niệm cực lớn với năm mươi đồng kia. Em muốn trả tiền để kết thúc chuyện này, ý tưởng thì đúng, nhưng phương pháp lại sai rồi."
Tôn Lai Đinh ngơ ngác: "Vậy em phải làm sao ạ?"
"Tiền em đốt cho bà là loại tiền tệ lưu hành ở dương gian, bà nội em ở dưới âm phủ không dùng được." Tôi giải thích: "Muốn bình ổn oán khí của bà, em phải dâng cúng những vật phẩm của người âm. Chỉ cần bà hài lòng, oán khí tự khắc sẽ tan biến."
Đôi mắt Tôn Lai Đinh vụt sáng lên, cô bé vội hỏi: "Chị ơi, chị bày cho em với."
Tôi suy tính một lát rồi liệt kê cho cô bé một danh sách: "Em đi chuẩn bị gà, vịt, cá, thịt đầu heo mỗi thứ một phần, hương nến, tiền giấy, vàng mã các loại thì mua nhiều một chút, trong tiệm nhà chị cũng có bán. Đêm nay, em mang những thứ này ra mộ bà nội bày cúng. Nếu bà nhận, bà sẽ không tìm em nữa. Còn nếu bà không nhận, em quay lại đây, chị sẽ tính cách khác."
Tôn Lai Đinh ghi nhớ từng lời, vội vàng chạy đi lo liệu.
Tôi làm thủ tục nhập kho cho cây bút máy, rồi đánh một giấc ngon lành.
Trưa hôm sau, Tôn Lai Đinh quay lại.
Khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò rạng rỡ niềm vui. Cô bé kể tối qua đã làm y như lời tôi dặn, đêm về mơ thấy bà nội ngồi trước mộ, một tay đếm tiền, một tay ăn uống thỏa thuê, dáng vẻ vô cùng mãn nguyện, bà thực sự đã tha cho cô bé rồi.
Cây bút máy cũng không còn xuất hiện trong cặp sách nữa.
Tôn Lai Đinh ngàn lần cảm ơn rồi mới chịu rời đi. Tiễn cô bé xong, vừa quay đầu lại, tôi đã thấy bên trong chiếc đèn l*иg cung đình sáu cạnh treo dưới mái hiên phía Tây, cạnh đốm lửa ma trơi xanh lè u tịch bỗng xuất hiện thêm một đốm sáng vàng tựa hạt đậu, cháy mãi không tan.
Lòng tôi khẽ động, chẳng lẽ đây chính là công đức? Tôi giúp Tôn Lai Đinh nên đã tích được công đức rồi sao?
Trong lòng khấp khởi mừng thầm, tôi vớ lấy cây sào tre định khều chiếc đèn l*иg xuống để mang vào thờ trong chính đường. Liễu Quân Diễm đang cần công đức.
Thế nhưng sào tre còn chưa chạm tới đèn l*иg, sau lưng đã vang lên tiếng quát trầm thấp: "Đừng động vào nó!"
Tôi giật mình kinh hãi, vội thu sào lại, quay đầu nhìn thì thấy Lê Thanh Anh. Cô ấy mặc bộ đồ da đen, vai đeo ba lô đen, hai tay đút túi quần, dáng vẻ cực kỳ "ngầu" đứng dưới bậc thềm.
Tôi mừng rỡ: "Chị Thanh Anh, cuối cùng chị cũng đến rồi."
Lê Thanh Anh gật đầu.
Tôi cất sào tre, vừa đón cô ấy vào cửa vừa hỏi: "Chị Thanh Anh, tại sao không được chạm vào chiếc đèn l*иg đó?"
"Chị cũng không rõ." Lê Thanh Anh đáp: "Nhưng chiếc đèn cổ xưa như vậy, bên trong lại chứa đựng công đức và âm phách, nếu người thường có thể tùy tiện chạm vào, em nghĩ nó còn treo yên ổn ở đó được sao?"
Ngẫm ra cũng thấy có lý.
"Thất gia đâu?" Lê Thanh Anh hỏi.
Tôi dẫn cô ấy ra phía sau, mở cửa chính đường.
Không cần tôi nói, Lê Thanh Anh cũng biết Liễu Quân Diễm đang nằm trong cỗ quan tài đen kia. Cô ấy bước tới thắp ba nén hương vàng, rồi bất ngờ quỳ sụp xuống trước quan tài đen, dập đầu ba cái "cốp, cốp, cốp" rõ to: "Thất gia, Thanh Anh đã đến. Ngài cứ yên tâm, tôi sẽ bảo vệ Tiểu Cửu chu toàn."
Cắm hương vào lư xong, cô ấy quay sang hỏi tôi: "Chị ở đâu?"
Tôi vội lấy chìa khóa, dẫn chị ra ngoài, chỉ tay về phía dãy nhà ngang phía Đông Tây: "Mấy phòng này chị cứ chọn thoải mái, phòng nào cũng được."
Lê Thanh Anh chọn gian đầu tiên của dãy nhà phía Đông. Đó là một gian phòng kép, chia làm hai ngăn trong ngoài, diện tích khá rộng rãi. Tôi xắn tay áo phụ cô ấy dọn dẹp.
Vừa làm, tôi vừa kể cho cô ấy nghe chuyện ngày Rằm sắp tới sẽ đi chợ Quỷ. Lê Thanh Anh rõ ràng biết về nơi này, cô ấy nói: "Chợ Quỷ đúng không giờ đêm sẽ mở cổng lớn. Chị sẽ đưa em vào. Trong đó có Ngân hàng Phong Đô, có thể đổi tiền Phong Đô tệ. Em có đồ tốt gì cũng có thể mang theo, chợ Quỷ cho phép trao đổi vật ngang giá."
Tôi ghi nhớ từng lời cô ấy nói.
Sáng sớm ngày Rằm, tôi chọn hai món đồ thuần âm trên kệ bày đồ cổ, đem thờ cúng trong chính đường. Sau đó tôi ra ngân hàng rút một khoản tiền mặt để đổi tiền mua phiếu cầm đồ.
Tối đến, trước giờ xuất phát, ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại mang theo cả cây bút máy mà Tôn Lai Đinh đã cầm cố, nghĩ bụng biết đâu vào chợ Quỷ lại đổi được món đồ chơi hay ho nào đó.
Mọi thứ đã chuẩn bị đâu vào đấy. Đêm xuống, Lê Thanh Anh lái xe đưa tôi đến trước một ngôi miếu Thổ Địa nằm sau chợ hải sản. Ở đó lác đác đã có vài người đứng đợi.
Đúng không giờ, ngôi miếu Thổ Địa nhỏ bé bỗng chốc trở nên uy nghiêm sừng sững, cảnh tượng xung quanh cũng biến đổi hoàn toàn. Cánh cửa miếu chuyển sang màu đỏ âm u, bao trùm trong một làn sương mù dày đặc.
Lê Thanh Anh nắm chặt tay tôi, kéo tôi bước một chân qua cửa.
Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc tôi trống rỗng, tựa như rơi vào cõi mộng. Giây sau, chúng tôi đã đứng giữa chợ Quỷ.
Chợ Quỷ rộng mênh mông, khắp nơi một màu xám xịt. Những tòa kiến trúc với hình thù kỳ dị nằm ngổn ngang hai bên đường. Dòng người nườm nượp trên phố... những kẻ mang hình dáng kỳ quái... và cũng chẳng phải tất cả đều là người.
Lê Thanh Anh dẫn tôi đi thẳng đến Ngân hàng Phong Đô, xếp hàng đổi tiền Phong Đô, rồi qua một quầy khác mua phiếu cầm đồ.
Nhân viên ngồi trong quầy cười hì hì nhìn tôi, cảm thán: "Bao nhiêu năm rồi mới lại thấy có người đến mua phiếu cầm đồ. Tiểu cô nương, ráng làm cho tốt nhé."
Tôi cũng mỉm cười đáp lại một tiếng "Vâng".
Vừa bước ra khỏi Ngân hàng Phong Đô, chưa kịp đứng vững thì nghe tiếng ai đó gọi từ phía đối diện: "Tiểu Cửu, đúng là cô rồi."
Tôi ngước mắt nhìn lên, bắt gặp ngay một đôi mắt hoa đào tuyệt đẹp. Là Hồ Quân!
Hồ Quân bước vài bước đã tới nơi, cười hỏi: "Tiểu Cửu đến mua đồ à?"
"Mua ít phiếu cầm đồ." Tôi hỏi lại: "Hồ Quân cũng đi mua sắm sao?"
Hồ Quân gật đầu: "Ta vẫn luôn tìm kiếm một món đồ, tháng nào cũng ghé chợ Quỷ cầu may."
Tôi tò mò: "Hồ Quân tìm thứ gì vậy?"
"Một cây cung." Hồ Quân nhìn tôi đầy thâm ý, đáp: "Một cây cung không có tên."