Chỉ cần một ánh mắt, tôi đã xác định cô ấy chính là người tôi cần tìm!
Tôi vừa định bước tới trình bày mục đích, thì khoảnh khắc tiếp theo, cô ấy đã di chuyển tức thời đến trước mặt tôi, đưa tay ra, những ngón tay hơi chai sần móc lấy mặt dây chuyền vảy rồng trên cổ tôi.
Đôi mắt hạnh của cô ấy co rút lại đột ngột, chất vấn: “Vảy đuôi của Thất gia tại sao lại ở chỗ cô?”
Đôi mắt hạnh rõ ràng xinh đẹp là thế, nhưng giờ đây lại ánh lên hàn quang, sắc lạnh như lưỡi dao, dường như chỉ một giây sau là muốn lột da xẻ thịt tôi.
Cảm giác áp bức vô cùng nặng nề.
“Là anh ấy đưa cho tôi dùng để hộ thân.” Tôi vừa nói, vừa lấy tấm lệnh bài ra, đưa cho cô ấy: “Cũng là anh ấy bảo tôi đến tìm cô.”
Người phụ nữ nhận lấy lệnh bài, lật đi lật lại xem xét cẩn thận, rõ ràng là rất xúc động.
Nhưng cảm xúc đến nhanh thì cũng thu lại càng nhanh: “Cô là người thế nào của Thất gia?”
À này...
Tôi cân nhắc rồi đáp: “Anh ấy là ân nhân của tôi.”
“Tôi biết rồi.” Người phụ nữ không hỏi thêm nhiều: “Để lại địa chỉ của cô, tôi xử lý xong việc đang làm sẽ đến tìm cô.”
Tôi để lại địa chỉ tiệm cầm đồ, rồi hỏi: “Vậy tôi nên xưng hô với cô thế nào?”
“Lê Thanh Anh.” Cô ấy hỏi ngược lại: “Còn cô?”
Tôi chìa tay ra: “Cứ gọi tôi là Tiểu Cửu, chị Thanh Anh, tiệm cầm đồ trấn Ngũ Phúc chào mừng chị gia nhập.”
Lê Thanh Anh "ừm" một tiếng, đưa tay khẽ bắt tay tôi rồi lập tức xoay người đi về phía sạp hàng lấy vài món đồ, rồi đi thẳng. Bỏ lại mình tôi đứng trong gió mà ngơ ngác.
Quả là một bà chị ngầu đét mà.
Ban đầu tôi còn bao nhiêu chuyện muốn nói với cô ấy, giờ thì nghẹn lại hết trong họng.
Tuy nhiên, vì tìm được người một cách suôn sẻ, tâm trạng tôi vẫn tốt lên. Tôi cưỡi chiếc xe máy điện nhỏ, vừa đi vừa nghêu ngao hát về tiệm cầm đồ.
Mấy ngày tiếp theo, tiệm cầm đồ không có bất cứ mối làm ăn nào gõ cửa.
Hễ rảnh rỗi, tôi lại không tránh khỏi nhớ đến trường học, nhớ các bạn.
Nhưng trong lòng tôi cũng hiểu rõ, đã bước chân vào con đường này, việc quay lại trường học e là khó.
Tôi gọi điện thoại cho thầy cố vấn, nói rằng gia đình xảy ra chút biến cố, cần tạm thời xin nghỉ học một thời gian.
Thầy cố vấn hỏi han kỹ càng tình hình của tôi. Tôi chỉ lựa chọn những thông tin không quá nghiêm trọng để kể, thầy an ủi tôi, bảo sẽ giúp tôi làm báo cáo lên trên, tôi nói lời cảm ơn.
Thoáng cái đã đến ngày mùng mười, nhưng chị Thanh Anh vẫn chưa đến tiệm cầm đồ tìm tôi.
Rằm này chợ Quỷ sẽ mở cửa, tôi không biết nên chuẩn bị những gì, trong lòng có chút nóng ruột.
Tôi phân vân không biết có nên chạy ra chợ hải sản một chuyến nữa hay không, nhưng lại nghĩ, cái sạp hàng của chị Thanh Anh rõ ràng không phải nơi kinh doanh đàng hoàng, có lẽ việc cô ấy ở lại đó cũng là để chờ đợi tin tức của Liễu Quân Diễm.
Chị Thanh Anh và Liễu Quân Diễm trước đây... rốt cuộc có mối quan hệ gì?
Tôi buồn chán ngồi trong quầy, một tay chống cằm suy nghĩ miên man, thì thấy dưới bậc thềm phía Tây tiệm cầm đồ có một cô bé chừng mười hai, mười ba tuổi đang thập thò, ngó nghiêng nhìn tôi.
Đây không phải lần đầu tiên tôi thấy cô bé. Hai ba hôm nay, ngày nào cô bé cũng đến.
Hình như có chuyện muốn tìm tôi, nhưng lại có vẻ sợ hãi.
Khi cô bé lại một lần nữa thò đầu nhìn về phía tôi, tôi vẫy tay gọi: “Em gái nhỏ, đừng sợ, có chuyện gì thì vào đây nói với chị.”
Cô bé ngây người một lát, cắn cắn môi, lấy hết can đảm bước vào.
Trông cô bé thật gầy gò, sắc mặt rất tệ, tuổi còn nhỏ mà quầng thâm dưới mắt còn nặng hơn cả nhân viên văn phòng.
Cô bé đi đến trước quầy, cúi gằm mặt, xoắn chặt ngón tay mà không mở lời.
Trực giác mách bảo tôi rằng cô bé có lẽ đang gặp khó khăn gì đó, tôi bèn kiên nhẫn hỏi: “Em gái nhỏ, em tên gì? Tìm chị có chuyện gì à?”
“Em tên Tôn Lai Đinh.” Cô bé rụt rè nói: “Chị ơi, chị... chỗ chị có thu mua bút máy không ạ?”
Tôn Lai Đinh?
(*孙来丁: tên mang ý cầu con trai.)
Nghe cái tên này, tim tôi thắt lại một cái. Lòng tôi bỗng càng thêm đồng cảm, thương xót cho cô bé.
Tôi tiếp tục hỏi: “Là loại bút máy như thế nào? Em lấy ra cho chị xem được không?”
Tôn Lai Đinh lấy từ trong người ra một chiếc khăn vải xanh, đặt lên quầy rồi mở ra. Bên trong là một chiếc bút máy tạp nham, không rõ hiệu.
Cây bút máy đã cũ và rất bình thường, nhưng vừa lấy ra, tôi đã thấy một luồng khí đen đậm đặc quấn quanh nó. Sắc mặt tôi lập tức trở nên nghiêm trọng: “Em gái nhỏ, cây bút máy này em lấy từ đâu ra?”
“Là của bà nội em, nhưng bà đã mất hơn một năm rồi ạ.”
Khi nói những lời này, ánh mắt Tôn Lai Đinh đầy hoảng sợ, toàn thân run rẩy, nước mắt rơi lã chã trông vô cùng bất lực.
Tôi vội vàng đứng dậy, kéo tay cô bé vào trong quầy ngồi cạnh tôi: “Đinh Đinh, đừng khóc, từ từ kể cho chị nghe. Chị phải biết rõ lai lịch cây bút máy này mới quyết định có thu nhận hay không.”
Tôi rót cho cô bé một chén trà nóng.
Tôn Lai Đinh ôm chén trà bằng hai tay, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc, rồi mới kể rành mạch: “Ông nội em mất sớm, bà nội một tay nuôi lớn năm người con, cuộc sống rất khổ sở. Bà lớn tuổi, hình như đầu óc cũng không còn được minh mẫn nữa. Mỗi năm vào hai mùa xuân thu, khi lúa gặt xong, các bác và ba em sẽ theo thỏa thuận mang lương thực đến phòng bà. Nhưng vừa mới đưa đến cửa trước, bà đã liên hệ người thu mua lương thực bán hết sạch.”
“Bán xong, bà lại chạy khắp thôn nói năm đứa con trai bất hiếu, không cho bà lương thực, muốn bỏ đói bà đến chết. Bà còn dọa viết đơn kiện lên ủy ban xã, nhờ chính quyền can thiệp.”
Nghe đến đây, tôi khẽ nhíu mày. Bà nội này quả thật hơi kỳ lạ.
“Những năm đầu, bà nội không biết lấy đâu ra cây bút máy này, dùng tiền dụ dỗ các anh họ nhà các bác giúp bà viết đơn kiện. Sau này các anh đều lên thành phố đi học hết, bà nội cũng bị mù, ở lại thôn sống cùng em.”
Tôi thắc mắc: “Sống cùng em là sao? Ba mẹ em đâu?”
“Họ đi làm công nhân ở nhà máy phía Nam trấn Ngũ Phúc.” Tôn Lai Đinh buồn bã nói: “Mẹ em khi sinh em bị băng huyết, tổn thương cơ thể nên mãi không thể có thêm em trai. Họ phải kiếm tiền chữa bệnh, em ở thôn vừa đi học, vừa tiện thể chăm sóc bà nội.”
Tôi không khỏi thở dài xót xa. Một đứa trẻ mới mười mấy tuổi đầu, một mình chăm sóc người bà vừa mù vừa điên loạn, thật là quá khó cho cô bé.
“Bà nội không nhìn thấy nữa, nhưng mỗi năm bán lương thực bà cũng tích cóp được một ít tiền. Bà bảo em giúp bà viết đơn kiện, viết một tờ thì bà cho một đồng. Bà cầm những lá đơn em viết đi khắp nơi kiện cáo. Mỗi tháng em kiếm được vài đồng mua giấy bút, cứ thế trôi qua hơn hai năm. Nếu không phải vì em tham lam, thì cứ như vậy cũng tốt rồi. Tất cả là tại em, tại em...”
Tôn Lai Đinh lại khóc nấc lên, móng tay bấm sâu vào da thịt, nghẹn ngào nói: “Năm ngoái vừa qua Tết, ba mẹ em lại đi làm công nhân, quên không để lại tiền sinh hoạt cho em. Em đến tháng, không có tiền mua băng vệ sinh. Vừa lúc bà nội lại bảo em viết đơn kiện, viết xong một tờ, bà lấy ví ra bảo em tự lấy một đồng.”
“Em... lúc đó đầu óc nóng ran nên làm liều. Em biết bà nội không nhìn thấy, nên... nên rút một tờ năm mươi đồng. Em nghĩ bà sẽ không phát hiện ra. Nhưng rất nhanh sau đó, bà đến hỏi em có lấy năm mươi đồng của bà không, nếu lấy thì trả lại, bằng không bà sẽ nhờ người viết đơn kiện em.”
“Em một mực chối bay chối biến, nhưng bà nội lại khăng khăng là em đã lấy tờ năm mươi đồng đó. Không biết là do tuổi già sức yếu, hay vì chuyện này khiến bà lao tâm khổ tứ, một tháng sau, bà qua đời trong giấc ngủ. Lúc chôn cất, em tận mắt nhìn thấy ba em đặt cây bút máy này vào trong quan tài, nhưng tháng trước, cây bút máy này lại đột nhiên xuất hiện trong cặp sách của em...”