Chương 16

Ánh mắt tôi dò xét nhìn chằm chằm Đậu Kim Tỏa, trong lòng đã sáng tỏ. Đậu Kim Tỏa đâu phải đang cầm thư, gã đang muốn giữ mạng thì có!

Một trăm năm trước, lá thư này đã bị Đậu An "cầm chết" vào đây.

Nhà họ Đậu nhờ thế mà được bình an vô sự suốt trăm năm.

Một trăm năm sau, Đậu Kim Tỏa lại muốn "cầm chết" lá thư này vào tiệm một lần nữa, để tiệm cầm đồ gánh thay tai kiếp cho nhà họ Đậu!

Mặc dù tôi biết rõ chuyện đêm qua sẽ không lặp lại nữa, nhưng Đậu Kim Tỏa thì không.

Gã sợ.

Gã nhìn tôi đầy vẻ nịnh nọt, nói: “Tôi biết thế này là làm khó cô, nhưng trước mắt chỉ có tiệm cầm đồ nhà mình mới trấn áp được lá thư này thôi. Cầu xin chưởng quầy Tiểu Cửu phát tâm làm phúc, cứu tôi một mạng.”

Tôi ngẫm nghĩ một lát, cầm lá thư lật qua lật lại trên tay, nói: “Nếu đã biết quy tắc của tiệm tôi, thì anh cũng nên hiểu, lá thư này quá tà môn. Tôi muốn nhận thì phải biết rõ câu chuyện đằng sau nó, có thế mới tiện cho việc trấn áp về sau.”

“Phải rồi, phải rồi.”

Đậu Kim Tỏa liên tục gật đầu, gã dáo dác nhìn quanh, xác định không có ai mới hạ thấp giọng: “Lá thư này là của một cô gái tên Phó Uyển viết cho vị hôn phu vào trăm năm trước, nhưng đúng hôm gửi thư thì xảy ra chút sự cố.”

Tôi hỏi: “Sự cố gì?”

“Là... là cái nghiệp do tổ tiên nhà tôi gây ra.” Đậu Kim Tỏa khó nhọc nói: “Hôm cô ấy đi gửi thư, đã bị... bị cụ cố nhà tôi làm nhục.”

Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng tim tôi vẫn thắt lại một nhịp đau đớn.

Đậu Kim Tỏa lén nhìn tôi, mặt cắt không còn giọt máu: “Sau khi Phó Uyển chết, lá thư này bỗng nhiên xuất hiện tại nhà họ Đậu. Ngay đêm hôm đó, cụ tổ tôi bị gϊếŧ. Cụ tổ bị chính cây đinh quan tài trong tiệm nhà mình găm vào ấn đường mà chết.”

“Cụ tổ còn chưa qua hết ngày thứ 7, lá thư này lại xuất hiện. Đêm đó, con trai cụ tổ cũng bị gϊếŧ. Cứ thế, nhà họ Đậu liên tiếp chết bốn người, tư thế chết y hệt nhau. Mãi cho đến khi được cao nhân chỉ điểm, bảo ông cố tôi đem lá thư này đến cầm chết tại tiệm cầm đồ của cô, mọi chuyện mới hoàn toàn êm xuôi.”

Hóa ra sự tình năm xưa là như vậy.

Tay tôi cầm lá thư bất giác siết chặt, khớp xương trắng bệch.

Nhưng tôi vẫn phải kìm nén cơn giận để tiếp tục moi tin: “Xem ra lá thư này chính là chấp niệm của Phó Uyển, chỉ có xoa dịu được chấp niệm của cô ấy thì mới thực sự kết thúc được chuyện này.”

Nghe tôi nói vậy, Đậu Kim Tỏa suýt thì khóc, lắc đầu quầy quậy: “Hôi gia trọng thương, ba tôi cũng chết rồi, không còn ai lo được việc này nữa đâu, không còn ai...”

Thấy tinh thần gã sắp sụp đổ, tôi vội vàng lái câu chuyện quay lại: “Lá thư này Phó Uyển viết cho vị hôn phu, có lẽ tìm được người hôn phu đó hoặc cùng lắm là hậu duệ của ông ta, cũng có thể hóa giải chấp niệm cho Phó Uyển.”

Đậu Kim Tỏa vẫn lắc đầu: “Nếu dễ dàng như thế thì Hôi gia đã sớm dàn xếp ổn thỏa rồi.”

Tôi khó hiểu: “Tại sao? Vị hôn phu này tên gì? Không tìm được sao?”

“Không phải không tìm thấy, mà là... là không thể tìm.” Đậu Kim Tỏa run rẩy nói: “Chưởng quầy Tiểu Cửu, tôi thực sự là hết cách rồi.”

Tôi lập tức sa sầm mặt mày, đẩy lá thư trả về: “Nếu anh đã không muốn nói, vậy lá thư này tôi không nhận được.”

Đậu Kim Tỏa là người sống, cuộc giao dịch này thuộc về “cầm sống”.

cầm sống, tôi hoàn toàn có quyền từ chối.

Đậu Kim Tỏa hoảng loạn, hai tay đè lên lá thư đẩy mạnh về phía tôi, cả người run lên cầm cập: “Chưởng quầy Tiểu Cửu, thật sự không phải tôi cố ý giấu giếm, mà là ẩn tình bên trong ba tôi chưa từng kể với tôi. Tôi chỉ biết, người hôn phu kia có lẽ... có lẽ đang ở chỗ Liễu Nhị gia.”

“Liễu Nhị gia?” Tôi kinh ngạc: “Ông ta là ai?”

Liễu Quân Diễm là Liễu Thất gia, anh và vị Liễu Nhị gia này... liệu có quan hệ gì không?

Đậu Kim Tỏa không trả lời câu hỏi đó, chỉ lén đưa mắt liếc về phía sau tiệm cầm đồ đầy ẩn ý.

Tim tôi thót lại một cái. Xem ra là thực sự có quan hệ rồi.

Tôi biết miệng mồm Đậu Kim Tỏa chẳng còn moi được tin tức gì giá trị nữa, bèn giả vờ thở dài, làm ra vẻ vô cùng khó xử nhận lại lá thư, nói: “Thôi được rồi, tiệm cầm đồ vừa khai trương lại, cũng đều là hàng xóm láng giềng cả, tôi cũng không tiện bác bỏ mặt mũi của anh. Lá thư này, tôi nhận.”

Tôi lấy phiếu cầm đồ, mài mực, cẩn thận điền thông tin.

Phiếu cầm đồ chia làm hai bản, Đậu Kim Tỏa ký tên ấn tay, tôi đóng dấu ấn triện của tiệm, rồi giao một bản cùng với một xu cho Đậu Kim Tỏa.

Đậu Kim Tỏa cảm tạ rối rít, cất kỹ phiếu cầm đồ rồi vội vã rời đi.

Tôi cất lá thư vào hồ sơ, khóa kỹ ngăn kéo, đứng dưới mái hiên nhìn chiếc đèn l*иg cung đình sáu cạnh phía Tây buông tiếng thở dài.

Số kiếp Phó Uyển thật quá bi thảm.

Lại nghĩ đến vị Liễu Nhị gia kia...

Đợi tìm được cô gái mà Liễu Quân Diễm bảo tôi đi tìm, biết đâu cô ấy sẽ rõ tình hình của Liễu Nhị gia.

Nghĩ vậy nên sáng sớm hôm sau, tôi cưỡi con xe máy điện nhỏ của mình, men theo bờ sông phía Tây chạy thẳng một mạch, quả nhiên tìm thấy khu chợ hải sản lớn ngay nơi giáp ranh với biển.

Khu chợ này nằm ngay ngã ba sông biển, hải sản thứ gì cũng có, lại vô cùng tươi ngon.

Nhưng khổ nỗi chợ quá lớn, sạp hàng nhiều vô kể, cứ đi hỏi từng người thế này thì biết đến đời nào mới xong.

Người ta lại tưởng tôi bị điên mất.

May mắn là nghề buôn bán hải sản thường là đàn ông hoặc vợ chồng cùng làm, trong khi đối tượng tôi cần tìm lại là phụ nữ độc thân.

Thế nên tôi chỉ nhắm vào những sạp hàng có phụ nữ đứng một mình để tới hỏi: “Xin hỏi, ở đây có bán cá chép đỏ gãy sừng không?”

Không nằm ngoài dự đoán, chạy đôn chạy đáo hơn nửa ngày trời, phụ nữ có nốt ruồi son trên mũi thì gặp được hai người, nhưng cá chép đỏ gãy sừng thì chẳng thấy đâu. Họ đều không phải người tôi cần tìm.

Hay là hôm nay cô ấy không dọn hàng? Hay hướng tìm kiếm của tôi bị sai?

Mà chính Liễu Quân Diễm cũng không chắc có tìm được người phụ nữ đó hay không, biết đâu cô ấy vốn chẳng ở cái chợ hải sản này?

Tình huống xấu hơn nữa, cô ấy còn sống hay không cũng là một ẩn số.

Tìm cô ấy... chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Nhiệt huyết hừng hực lúc đi, đến giờ phút này đã nguội lạnh hoàn toàn.

Đợi đến khi rà soát xong sạp hàng mục tiêu cuối cùng, tôi đứng thẫn thờ ở đó, nhất thời không biết tiếp theo nên làm thế nào.

Đúng lúc này, từ một sạp hàng nhỏ trong góc khuất phía bên phải, bỗng vang lên giọng nói của một người phụ nữ: “Cá chép đỏ gãy sừng, tôi có.”

Tôi giật mình quay phắt về hướng đó.

Sạp hàng rất nhỏ, trong bể kính chỉ nuôi lèo tèo vài con cá, lại còn trông ngắc ngoải, chẳng giống dáng vẻ buôn bán chút nào.

Khoảng trống bên trong sạp đặt một chiếc ghế mây, trên ghế có một người phụ nữ đang nằm, đôi chân thon dài vắt chéo, hai tay hờ hững đặt trước ngực, một chiếc mũ tai bèo úp lên mặt trông như đang ngủ.

Liệu có phải là cô ấy không?

Tim tôi bỗng đập loạn nhịp.

Tôi vội vàng bước tới, mở lời: “Xin hỏi, chỗ cô thực sự có cá chép đỏ gãy sừng sao?”

Dứt lời, người phụ nữ bật dậy khỏi ghế nằm, chiếc mũ tai bèo rơi xuống đất để lộ ra dung nhan kiều diễm.

Gương mặt trái xoan, mắt hạnh, môi mọng, mái tóc đen nhánh được búi tùy ý bằng một cây trâm gỗ đỏ sau đầu, vừa phóng khoáng lại vừa hút mắt.

Trên sống mũi cao thanh tú, nổi bật một nốt ruồi son đỏ tươi, chấm phá thêm cho gương mặt có phần ngây thơ của cô ấy một nét yêu mị lạ lùng...