Chương 15

Mùi gỗ trầm hương quen thuộc bao bọc lấy tôi, khiến trái tim đang hoảng loạn, chới với của tôi trong phút chốc tìm được nơi nương tựa.

Sống mũi tôi bỗng nhiên cay cay, viền mắt cũng theo đó mà ướt nhòe.

Tôi lập tức xoay người, vùi đầu vào lòng người đàn ông. Biết là có chút ủy mị, nhưng khoảnh khắc này tôi thực sự không kìm lòng được nữa: “Thất gia, có phải em đã làm sai rồi không?”

“Hình như em... đã hại chết một người vô tội.”

“Tiểu Cửu, nàng không sai.” Liễu Quân Diễm hơi dùng sức ở tay, ôm chặt tôi vào lòng: “Họ Đậu ở trấn Ngũ Phúc chẳng có ai là vô tội cả.”

Tôi ngước mắt nhìn anh một cách khó hiểu: “Tại sao?”

Liễu Quân Diễm nói: “Những chuyện này dăm ba câu không thể giải thích rõ ràng, sau này nàng sẽ từ từ hiểu ra thôi. Nàng chỉ cần nhớ kỹ, cứ làm theo quy tắc của tiệm cầm đồ là được.”

Tôi gật đầu. Chuyện của Phó Uyển, quả thực tôi đã làm đúng theo quy tắc.

“Tiểu Cửu, mối làm ăn đầu tiên khi mở lại tiệm cầm đồ, nàng đã làm rất tốt.” Liễu Quân Diễm khen ngợi: “Thậm chí nàng còn thông minh hơn ta tưởng, việc dùng cây đinh quan tài đó để tế lễ đã giúp ta bảo toàn được vài năm công đức, nhờ thế mới có đủ sức lực hiện thân gặp nàng một lát.”

Tôi lập tức căng thẳng: “Anh lại sắp phải quay về quan tài đen sao?”

Liễu Quân Diễm "ừ" một tiếng, dường như cũng có chút không nỡ. Anh hé môi định an ủi tôi đôi câu, tôi đã vội vàng nói: “Em biết anh vì giúp em vượt qua kiếp nạn tuổi mười tám mà tiêu hao quá nhiều công đức, ngay sau đó lại phải trấn áp những thứ dơ bẩn trong chính đường nên vất vả lắm rồi. Em sẽ trông coi tiệm cầm đồ thật tốt và đợi anh.”

“Tiểu Cửu, nàng ngoan lắm.”

Liễu Quân Diễm cúi đầu hôn lên trán tôi, mặt tôi lập tức đỏ bừng một mảng.

Tuy tôi đã là người của anh, nhưng trong lòng tôi, đối với anh phần nhiều vẫn là lòng biết ơn.

Những cử chỉ, lời nói thân mật thế này, ít nhiều tôi vẫn chưa hoàn toàn thích ứng kịp.

Nhưng Liễu Quân Diễm thì rõ ràng rất tự nhiên, ngón tay thon dài của anh nắn nhẹ dái tai đỏ lựng như sắp nhỏ máu của tôi mà khẽ cười.

Anh càng cười, mặt tôi càng đỏ, thẹn đến mức chỉ muốn giậm chân.

Tuy nhiên, nhờ màn trêu đùa này mà đám mây u ám trong lòng tôi ban nãy đã tan biến sạch sẽ, cả người cũng thả lỏng hơn.

Thời gian riêng tư dành cho chúng tôi không nhiều, mà tôi lại có quá nhiều điều muốn hỏi.

Tôi đưa tay chỉ vào kệ cổ vật phía sau, hỏi: “Trước đó lúc kiểm kê những vật phẩm cầm cố này, em phát hiện có một số món đã quá hạn cầm rồi, có thể mang ra cúng tế cho anh được không?”

“Được, nhưng không phải cúng tế cho ta.” Liễu Quân Diễm giải thích: “Đa số những vật cầm cố đó đều là vật âm.”

Tôi sực tỉnh: “Vật thuần âm là để cúng tế cho những thứ dơ bẩn kia, còn anh cần vật thuần dương để cúng tế, đúng không?”

“Vật thuần dương rất hiếm.” Liễu Quân Diễm nói: “Nhưng chỉ cần nàng kinh doanh tiệm cầm đồ cho tốt, tích lũy công đức, đó chính là sự cúng tế tốt nhất dành cho ta.”

Nhắc đến công đức, mười hai năm qua, tôi nợ Liễu Quân Diễm quá nhiều.

Nếu đã nói kinh doanh tốt tiệm cầm đồ là có thể trả công đức cho anh, thì tôi cam tâm tình nguyện.

Chỉ khi anh tốt, anh đủ mạnh mẽ, tôi mới có thể sống.

Tôi đưa mắt nhìn quanh tiệm, thầm hạ quyết tâm, dù khó khăn trắc trở thế nào, gánh nặng tiệm cầm đồ này, tôi xin nhận!

Ngay sau đó tôi lại nhớ đến chiếc đèn l*иg cung đình sáu cạnh dưới hành lang, bèn kể lại chuyện Phó Uyển dùng hồn hiến tế cho Liễu Quân Diễm nghe: “Theo quy tắc, Phó Uyển hiến tế linh hồn thì em phải giúp cô ấy tìm ra nguyên nhân cái chết, độ hóa oan hồn cô ấy, nhưng em thật sự không biết phải bắt đầu tra từ đâu.”

“Oán niệm của Phó Uyển bắt nguồn từ lá thư kia, manh mối ắt nằm trong chính lá thư đó.” Liễu Quân Diễm nói: “Tiểu Cửu đừng vội, chuyện của Phó Uyển có thể từ từ tra, nhưng tiếp theo có hai việc nàng phải tranh thủ làm ngay.”

Tôi tò mò: “Việc gì vậy?”

“Việc thứ nhất…” Liễu Quân Diễm nghiêm nghị nói: “Các vật dụng trong tiệm, ví dụ như phiếu cầm đồ, cần phải mua từ một nơi gọi là chợ Quỷ. Chợ Quỷ chỉ mở cửa thông với dương gian vào ngày rằm hàng tháng và chỉ mở trong ba tiếng đồng hồ.”

Lời của Liễu Quân Diễm làm tôi nhớ đến xấp phiếu cầm đồ trong ngăn kéo vốn dĩ chỉ còn ba tờ, đêm nay Phó Uyển đã dùng một tờ, vậy là chỉ còn lại hai.

Rõ ràng là không đủ.

Tôi hỏi: “Chợ Quỷ mở lúc mấy giờ? Cổng vào ở đâu? Có dùng chung tiền tệ không?”

“Đây chính là việc thứ hai ta muốn dặn dò nàng.”

Liễu Quân Diễm đặt vào tay tôi một tấm lệnh bài hình chữ nhật.

Lệnh bài có màu đen, mặt trước khắc một chữ “Diễm” theo lối Tiểu Triện, mặt sau là hình đồ đằng đầu rồng, trông vô cùng uy nghiêm.

“Đợi nàng giải quyết xong chuyện trước mắt, hãy cầm tấm lệnh bài này giúp ta đi tìm một người.”

Vẻ mặt Liễu Quân Diễm trở nên ngưng trọng: “Đi dọc theo con sông phía Tây này xuống hạ lưu, nơi giáp ranh với biển có một chợ hải sản rất lớn. Ta muốn nàng vào đó tìm giúp ta một cô gái có nốt ruồi son trên đầu mũi. Đừng làm rầm rộ, khi hỏi thăm chỉ cần nói nàng muốn mua một con cá chép đỏ bị gãy sừng.”

Tôi thắc mắc: “Cá chép mà cũng có sừng sao?”

“Chuyện đó không quan trọng, Tiểu Cửu.” Liễu Quân Diễm nói: “Đã bao năm trôi qua, ta không chắc liệu có còn tìm được cô ấy hay không. Tính khí cô ấy hơi xấu, nhưng bản lĩnh rất cao cường. Nếu tìm được, nàng có thể tin tưởng cô ấy như tin tưởng ta vậy.”

Mắt tôi sáng lên: “Đây là người giúp việc anh tìm cho em, đúng không?”

Liễu Quân Diễm cười, khẽ cạo nhẹ lên mũi tôi: “Tiểu Cửu là thông minh nhất.”

Mặt tôi lại đỏ lên.

“Được rồi, ta phải về đây.” Liễu Quân Diễm xoa đầu tôi: “Đừng sợ, Tiểu Cửu, mọi sự cứ làm theo tâm mình, ta tin vào khả năng của nàng.”

Tôi gật đầu thật mạnh.

Dù tương lai phía trước mịt mờ, bản thân cũng chẳng có chút tự tin nào, nhưng tôi không muốn để Liễu Quân Diễm phải phân tâm.

Bà từng nói, phải ôm chặt lấy chân Thất gia, nhưng bản thân mình cũng phải nỗ lực trưởng thành.

Nếu đã tiếp quản tiệm cầm đồ, tôi không có lý do gì để chùn bước.

Liễu Quân Diễm đã về rồi, trời cũng vừa sáng.

Có người báo cảnh sát, họ đến khám nghiệm hiện trường và xử lý thi thể Đậu Phong.

Tôi cứ ngỡ mình sẽ bị cảnh sát triệu tập để phối hợp điều tra, nhưng tuyệt nhiên không hề có.

Những chuyện xảy ra ở trấn Ngũ Phúc này, dường như ngoại trừ tôi, mọi người đều đã thấy lạ mà không lạ.

Tuy nhiên, xung quanh cái chết của Đậu Phong, láng giềng bàn ra tán vào rất nhiều.

Có người nói, cảnh sát trích xuất camera giám sát trên đường phố trấn Ngũ Phúc, ghi lại cảnh Đậu Phong đêm qua lao ra từ tiệm quan tài nhà họ Đậu, tay lăm lăm một cây đinh quan tài.

Ông ta chạy như điên trên phố, trời mưa đường trơn nên trượt ngã, cây đinh quan tài mới toanh kia trùng hợp thế nào lại găm thẳng vào giữa trán khiến ông ta tử vong tại chỗ.

Lại có người bảo, nhà họ Đậu làm nhiều chuyện thất đức, trêu chọc phải thứ không sạch sẽ nên bị quả báo. Sáng nay có hàng xóm nhìn thấy trong tiệm quan tài nhà họ Đậu có cả đống chuột lông xám chết, con nào con nấy to như mèo nhà, chết trong tư thế thê thảm, vô cùng quỷ dị.

Cũng có người đồn, nhà họ Đậu xảy ra cơ sự này là do một lá thư.

Tổ tiên mấy đời nhà ông ta đều chết thảm một cách khó hiểu, trước khi chết đều nhận được một lá thư, sau này phải nhờ cao nhân trấn yểm mới được thái bình những năm qua.

Không ngờ cơn mưa bão năm nay khiến lá thư đó tái xuất.

Giờ Đậu Phong chết rồi, đứa con trai duy nhất là Đậu Kim Tỏa e rằng cũng chẳng sống được bao lâu...

Lúc tôi gọi người đến sửa cửa có nghe loáng thoáng vài câu, trong lòng thầm nghĩ, Phó Uyển đã dùng hồn hiến tế cho đèn l*иg sáu cạnh, oán khí trên lá thư kia cũng theo đó mà tiêu tan, Đậu Kim Tỏa chưa chắc đã chết.

Thế nhưng vừa nghĩ đến đó, sau lưng bỗng vang lên tiếng gọi run rẩy: “Tiểu Cửu... à không... là... là chưởng quầy Tiểu Cửu, tôi... tôi muốn cầm đồ.”

Tôi quay đầu lại nhìn, người đến thế mà lại là Đậu Kim Tỏa.

Gã quấn chặt người trong chiếc áo măng tô đen dài, cả khuôn mặt rụt sâu vào trong mũ áo, trên mặt chằng chịt những vết cào cấu thâm tím, ánh mắt lấm la lấm lét như kẻ trộm.

Tôi nhíu mày, hỏi: “Anh muốn cầm cái gì?”

Đậu Kim Tỏa liếc nhìn về phía quầy hàng, lí nhí nói: “Chưởng quầy Tiểu Cửu, chúng ta vào trong rồi nói.”

Trong lòng tôi có chút bài xích gã, nhưng nghĩ đến việc lần theo manh mối từ gã có thể hỏi ra chút chuyện về Phó Uyển, bèn để gã vào trong.

Tôi đứng vào trong quầy, hỏi lại lần nữa: “Anh muốn cầm cái gì?”

Đậu Kim Tỏa móc từ trong ngực áo ra một tờ giấy gấp đôi, cung cung kính kính đặt lên mặt quầy.

Tôi chỉ liếc qua đã nhận ra ngay, đó là lá thư của Phó Uyển!

Giọng điệu Đậu Kim Tỏa hèn mọn đến cùng cực, gã nhìn tôi đầy vẻ nịnh nọt, van nài: “Tôi... tôi muốn cầm lá thư này. Cầm chết! Giá một xu.”