Bức thư khá dài, tôi lướt nhanh qua, đại khái cũng nắm được nội dung.
Lá thư này là do một cô gái tên Phó Uyển viết cho vị hôn phu của mình.
Hôn phu của cô ấy họ Triệu, đã đi lính đánh trận bên ngoài suốt ba năm ròng. Nghe nói gần đây anh ta sắp theo đơn vị trở về trấn Ngũ Phúc. Hai bên gia đình đã chọn được ngày lành tháng tốt, chỉ đợi Triệu Sinh trở về là sẽ rước Phó Uyển về nhà.
Đây là lá thư cuối cùng Phó Uyển gửi cho Triệu Sinh, từng con chữ đều đong đầy tình yêu và nỗi nhớ thương da diết, cùng biết bao mộng ước về cuộc sống lứa đôi sau này.
Rằng quãng đời còn lại, hai người họ sẽ được mãi mãi bên nhau, sớm hôm kề cận.
Nhưng rõ ràng, bức thư này đã chẳng thể gửi đi, bởi Phó Uyển đã gặp chuyện chẳng lành.
Lá thư định mệnh vĩnh viễn không đến được tay người nhận ấy đã trở thành chấp niệm không nguôi của Phó Uyển.
Trên mặt giấy lốm đốm những vệt máu đã ngả màu đen kịt, nhưng điều khiến tôi khó hiểu nhất là ở góc dưới bên phải lá thư lại dán một tờ phiếu cầm đồ.
Tờ phiếu này có từ một trăm năm trước, do một người tên Đậu An mang đến cầm cố tại tiệm cầm đồ theo hình thức cầm chết.
Thư của Phó Uyển, tại sao lại bị Đậu An mang đi cầm chết?
Một bức thư thì có giá trị gì để hắn phải cầm cố?
Và trong câu chuyện này, Đậu An rốt cuộc đóng vai trò gì?
Rầm! Rầm!
Trong lúc tôi đang mải miết đọc thư, cô gái bên ngoài đã bắt đầu lao vào đập cửa.
Từng luồng gió âm lạnh lẽo rít qua khe cửa lùa vào trong, bao nhiêu oán khí chất chứa trong lòng Phó Uyển dường như đều trút cả lên cánh cửa gỗ nhỏ bé đang lung lay sắp đổ này.
Tôi siết chặt lá thư trong tay, suy nghĩ trở nên rối bời, rốt cuộc tôi có nên trả lại bức thư này cho Phó Uyển hay không?
Lá thư đã bị cầm chết cho tiệm cầm đồ, theo quy tắc, quyền sở hữu thuộc về tiệm. Tôi tiếp quản tiệm cầm đồ này đương nhiên có quyền quyết định xử lý nó ra sao.
Tôi có thể chọn cách trả lại thư cho Phó Uyển.
Nhưng liệu sau khi nhận được thư, Phó Uyển có chịu rời đi không? Hay là bị nội dung trong thư kích động, lại càng trở nên hung tàn, đáng sợ hơn?
Không, nếu chỉ cần trả lại thư mà bình ổn được oán khí của Phó Uyển, thì chuyện ngày hôm nay đã chẳng xảy ra.
Nghĩ đến đây, tôi lập tức cất lá thư đi, lao vào trong phòng lục tìm mấy lá bùa bà Ngu để lại, định bụng dán lên cửa.
Bà tôi am hiểu chút thuật âm dương, phong thủy, bùa chú của bà đối phó với mấy thứ dơ bẩn thông thường vẫn rất linh nghiệm.
Tôi tuy cũng theo bà học vẽ bùa từ nhỏ, nhưng công lực quá mỏng, chỉ có cái vỏ bên ngoài chứ chẳng có chút hiệu quả thực tế nào.
Nào ngờ, mấy lá bùa kia vừa dán lên cửa đã tự bốc cháy, trong chớp mắt hóa thành tro bụi.
Căn bản không ngăn được Phó Uyển!
Rầm!
Một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa nhỏ bị húc đổ, Phó Uyển lao thẳng về phía tôi.
Mười ngón tay móng vuốt vừa dài vừa nhọn hoắt đâm thẳng vào cổ họng tôi.
Biến cố xảy ra quá nhanh, tôi hoàn toàn không kịp phản ứng. Mắt thấy những móng vuốt sắc lẹm kia sắp sửa găm vào cổ mình, một luồng ánh sáng trắng bỗng nhiên bùng lên, tạo thành một lớp màn chắn ngay trước mặt tôi.
Lớp màn chắn ấy cong như hình vòm, bề mặt trông như được phủ kín bởi lớp vảy bạc lấp lánh, trong tích tắc hất văng Phó Uyển ra xa.
Là tấm vảy Liễu Quân Diễm đưa đã bảo vệ tôi!
Tôi đưa tay sờ lên mặt dây chuyền hình vảy, lúc này nó đang tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo.
Liễu Quân Diễm... anh lại cứu tôi một mạng.
"Thành công rồi!"
Cùng với tiếng hét thảm thiết xé lòng, giọng nói đầy phấn khích của một người đàn ông bỗng vang lên. Tôi ngước mắt nhìn ra ngoài.
Trong màn mưa, Phó Uyển bị hất văng ra, thân hình còn chưa kịp đứng vững thì từ bên hông, một con chuột cống to lao ra. Hai chân sau của nó nhún mạnh, bật người nhảy lên, tàn nhẫn dán một lá bùa lên trán Phó Uyển.
Lá bùa màu tím đó có pháp lực không biết cao hơn bùa của bà tôi gấp bao nhiêu lần.
Phó Uyển trước đó bị pháp lực của tấm vảy đánh bật, hồn phách đã không còn ổn định, nay lại bị con chuột to kia chớp thời cơ ra tay, cả hồn thể cứ thế bị đóng đinh lên bức tường đối diện.
Cô ấy gào thét không ngừng, đôi mắt đỏ ngầu hận thù trừng trừng nhìn con chuột, hận không thể ăn tươi nuốt sống, lột da xẻ thịt nó.
Cô ấy liều mạng giãy giụa, dùng hết toàn lực, hồn phách mờ dần đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng giữa ấn đường lại lờ mờ lộ ra một vệt huyết quang.
Tôi nheo mắt nhìn kỹ, lúc này mới phát hiện giữa trán Phó Uyển thế mà lại đang đóng một cây đinh quan tài!
Cây đinh quan tài đó rõ ràng không phải vừa mới đóng vào, mà là sau khi bị lá bùa tím đánh trọng thương, hồn thể Phó Uyển suy yếu, cây đinh mới hiện hình.
Ngay khoảnh khắc con chuột to định tiếp tục tấn công Phó Uyển, cô ấy lại gầm lên một tiếng, xung phá phong ấn của lá bùa, tung một chưởng đối đầu với con chuột.
Qua vài chiêu, Phó Uyển nhanh chóng tháo lui về phía Tây, rất nhanh đã biến mất trong dòng nước sông cuồn cuộn.
Người đàn ông nãy giờ vẫn nấp ở góc tường vội vàng sán lại gần con chuột to, lo lắng hỏi: "Hôi Lão, mưa lớn chưa tạnh, nước sông chưa rút, liệu có sinh thêm biến cố gì không?"
Người đàn ông này tôi có quen, là Đậu Phong, ông chủ tiệm quan tài ở đầu trấn phía Đông.
Ông ta khom lưng, vẻ mặt nịnh nọt đứng bên cạnh con chuột, nhưng con chuột kia chẳng thèm đáp lời ông ta, mà lại quay đầu nhìn về phía tôi.
Khoảnh khắc chạm phải đôi mắt tí hí đầy toan tính tinh ranh của nó, tôi vô thức lùi lại hai bước, tay càng siết chặt lấy mặt dây chuyền vảy rắn.
Con chuột cống to này rõ ràng chính là kẻ đêm qua đã đứng trên cỗ kiệu màu xám!
Nó chỉ liếc nhìn tôi một cái, rồi cùng Đậu Phong rời đi.
Cơn mưa xối xả nhanh chóng gột rửa mọi thứ, cứ như thể những chuyện vừa xảy ra chỉ là một giấc mộng của riêng tôi.
Nhưng cánh cửa đổ rạp dưới đất đang nhắc nhở tôi rằng, tất cả đều là sự thật.
Tôi ngồi phịch xuống ghế, trong lòng dậy sóng mãi không yên.
Tay phải tôi thọc vào túi áo, chạm lên lá thư được gấp gọn.
Đậu Phong... Đậu An... Liệu giữa hai người này có mối liên hệ nào không?
Còn cả con chuột to kia nữa... Tôi chợt nhớ lại câu nói của bà: "Bà bị con chuột xám đó hãm hại, suýt chút nữa thì hồn phi phách tán".
Chính con chuột này đã gϊếŧ chết bà tôi!
Nói như vậy, tôi và Phó Uyển có chung một kẻ thù, chẳng phải sao?
Cửa đã đổ, tôi nào dám ngủ nghê gì nữa.
Trời bên ngoài đã tối đen như mực, mưa vẫn trút xuống xối xả, nước trên mặt đường phản chiếu ánh đèn loang loáng.
Tôi ngồi trong quầy, lôi lá thư ra đọc đi đọc lại từng câu từng chữ.
Rồi lại lấy cuốn sổ tay hướng dẫn kinh doanh của tiệm cầm đồ ra nghiên cứu kỹ lưỡng.
Mãi cho đến nửa đêm, tôi mới vỡ lẽ thế nào là "cầm âm".
Cầm đồ, được chia làm "cầm sống" và "cầm âm".
Cầm sống, là chỉ mối quan hệ cầm cố giữa người sống và tiệm cầm đồ.
Những hoạt động kinh doanh cầm đồ thông thường đều thuộc về cầm sống.
Còn ngoài người sống ra, những đối tượng khác như hồn ma, cương thi... phàm là những giao dịch cầm cố không phải của người sống, đều được gọi chung là cầm âm.
Khách hàng của cầm âm vốn không thuộc về dương gian, họ lưu lại nơi này phần lớn là vì chấp niệm chưa tan. Hành vi cầm cố của những kẻ này, thường cũng liên quan mật thiết đến nguyên nhân cái chết của họ.
Ngành nghề cầm đồ này sớm đã bị dòng chảy thời gian và các ngành nghề mới thay thế. Tiệm cầm đồ ở trấn Ngũ Phúc sở dĩ còn tồn tại được đến ngày nay, e rằng chính là nhờ vào cái gọi là cầm âm này.
Cầm âm, tất có điều cầu xin, không được từ chối.
Điều này có nghĩa là, chỉ cần có khách cầm âm tìm đến cửa, tiệm cầm đồ bắt buộc phải giúp họ tìm ra nguyên nhân cái chết, xóa bỏ oán niệm.
Mang tiếng là cầm âm, nhưng thực chất lại là một hình thức khác của sự độ hóa.
Phương thức thanh toán của cầm âm chia làm hai loại.
Một là dùng vật đổi vật, tức là tiệm cầm đồ giúp họ giải oan, họ sẽ dùng những vật mang âm khí có giá trị tương đương để trả thù lao.
Loại còn lại là hiến tế linh hồn.
Cái gọi là hiến tế linh hồn, chính là người ủy thác dùng chính sinh mệnh của mình làm vật thế chấp, để đổi lấy một sự công bằng cho bản thân!
Đọc đến đây, trong lòng tôi tràn đầy ngũ vị tạp trần, trăm mối ngổn ngang.
Không ngờ đằng sau tiệm cầm đồ này lại ẩn chứa nhiều bí mật đến thế, tôi tài hèn sức mọn, làm sao gánh vác nổi trọng trách mở lại tiệm cầm đồ đây?
Bì bõm... Bì bõm...
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân đạp nước đi tới, bước đi nghe chừng có vẻ xiêu vẹo, không vững.
Tôi bật dậy, ngồi thẳng lưng, căng thẳng nhìn chằm chằm ra cửa.
Chẳng bao lâu sau, tôi đã nhìn rõ người đến là ai.
Phó Uyển đã quay trở lại, lặng lẽ đứng ở cửa, đôi mắt đỏ ngầu trân trân nhìn tôi...