Chương 11

Tôi không ngờ còn có thể gặp lại bà, vội vàng nhổm người dậy muốn ôm lấy bà.

Nhưng tay vừa vươn ra lại chỉ ôm vào hư không.

Lúc này tôi mới sực tỉnh, cái bóng mờ ảo trước mắt không phải là thân xác của bà, mà là...

"Tiểu Cửu, thời gian của bà không còn nhiều." Bàn tay hư ảo của bà xoa xoa đầu tôi, nói, "Bà bị con chuột xám kia tính kế, suýt chút nữa thì hồn phi phách tán. May nhờ Thất gia truyền cho chút công đức mới giữ được thần hồn. Thân xác bà đã được an táng yên ổn rồi, sau tiếng gà gáy bà sẽ phải đi đầu thai."

Mắt tôi lập tức nhòe đi, lòng đau như cắt: "Bà ơi..."

"Đừng khóc." Bà cười với tôi, "Bé ngoan, người giữ tiệm cầm đồ của dòng họ ta qua bao đời đều không có kết cục tốt đẹp. Vì con mà Thất gia mới chịu ra tay tương trợ, bà có được cơ hội đầu thai chuyển kiếp này, âu cũng là nhờ phúc của Tiểu Cửu."

"Lời nguyền của trấn Ngũ Phúc đã ứng nghiệm rồi. Thất gia chịu vì con mà lội vào vũng nước đυ.c này, quả thực là điều bà không ngờ tới. Tiểu Cửu, nhất định phải bám chặt lấy Thất gia, thì con mới có cơ hội sống sót, hiểu không?"

Tôi gật đầu lia lịa, đạo lý này đương nhiên tôi hiểu.

Vẻ mặt bà trở nên vô cùng nghiêm túc: "Con đường sắp tới sẽ rất gian nan, con phải tuyệt đối tin tưởng Thất gia, bản thân cũng phải nỗ lực trưởng thành hơn. Vận mệnh của tiệm cầm đồ chúng ta và cả cái trấn Ngũ Phúc này, tất cả đều nằm trong tay con đấy."

Tôi có chút mơ hồ, há miệng định hỏi nhưng bà chẳng cho tôi cơ hội. Thời gian trôi qua, hư ảnh của bà ngày càng nhạt dần.

Bà không ngừng dặn dò: "Thời gian tới đây, Thất gia chắc chắn sẽ mệt mỏi vì phải trấn áp những thứ dơ bẩn trong tiệm cầm đồ, không rảnh để lo cho con đâu, bản thân con phải hết sức cẩn thận."

"Mùng một, hôm rằm hàng tháng phải cúng tế quan tài đen, vật phẩm cúng tế bắt buộc phải là vật thuần dương hoặc thuần âm. Nếu không tìm được hai thứ đó, cũng có thể dùng nhang để trì hoãn vài ngày, tuyệt đối không được để đứt đoạn việc cúng tế."

"Khi lời nguyền giáng xuống, cái hòm thư cũ nát trước hành lang chắc chắn không giữ được nữa. Hòm thư vừa bị hủy, Tiểu Cửu, con hãy tự tay giật tấm vải đen trên biển hiệu tiệm cầm đồ xuống, mở cửa Nam thư phòng, khai trương lại tiệm."

"Cầm đồ có vay có trả, con cứ làm theo quy tắc là được. Hãy nhớ kỹ, gặp chuyện lạ chớ lấy làm lạ."

"Tiểu Cửu, nhất định phải sống cho thật tốt..."

Tiếng gà gáy đột ngột vang lên, xé toạc không gian tĩnh lặng.

Cùng với tiếng gáy ấy, hư ảnh của bà rung lên một cái rồi nhanh chóng tan biến vào hư không.

Bà đi đầu thai rồi.

Tôi bần thần ngồi trên giường, nhất thời chưa thể hoàn hồn.

Đêm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện không thể tin nổi, mà phía trước, dường như còn vô vàn điều đáng sợ hơn đang chờ đợi tôi.

Lời nguyền của trấn Ngũ Phúc là gì?

Ai sẽ hủy hoại hòm thư cũ trước hành lang?

Sau khi hòm thư bị hủy, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?

...

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn hoàn toàn mờ mịt.

Nhiệt độ trong phòng xuống thấp khiến tôi rùng mình ớn lạnh. Tôi quấn tạm cái chăn mỏng, định về phòng mình mặc quần áo.

Nhưng vừa cúi đầu xuống, tôi phát hiện miếng ngọc bội Hồ Quân đưa đã không cánh mà bay, thay vào đó là một vật khác.

Đó là một chiếc... vảy màu bạc trắng?

Chiếc vảy to cỡ móng tay cái, phần rìa còn vương những vệt máu loang lổ. Tuy nhỏ nhưng cầm rất nặng tay, chạm vào lạnh toát.

Cái này là... Liễu Quân Diễm đưa cho tôi?

Vậy ngọc bội của Hồ Quân đâu?

Tôi tìm quanh trên giường một hồi nhưng không thấy, chẳng lẽ bị Liễu Quân Diễm vứt đi rồi?

Trong phòng quá lạnh, tôi quấn chăn đi ra ngoài, muốn nhanh chóng tìm quần áo mặc vào.

Nhưng vừa bước một chân ra khỏi cửa gian phòng phía Đông, cả người tôi đã sững sờ kinh hãi.

Nhiệt độ ở chính đường còn thấp hơn, là cái lạnh âm u thấu vào tận tủy xương.

Xung quanh cỗ quan tài đen đặt giữa chính đường là hắc khí cuồn cuộn bao trùm. Những lá bùa dán trên quan tài bay phần phật, phát ra tiếng rào rào, thỉnh thoảng lại có lá bùa tự bốc cháy, trong nháy mắt hóa thành tro bụi.

Cứ mỗi lá bùa cháy rụi, hắc khí dường như lại tiêu tan đi một chút.

Tôi chợt vỡ lẽ, đây chính là điều bà nói, Thất gia đang trấn áp những thứ dơ bẩn trong tiệm cầm đồ sao?

Vậy thì, những thứ trước kia chúng tôi cúng tế, rốt cuộc là cúng cho Thất gia sao?

Hay là cho những thứ dơ bẩn đang bị đè dưới quan tài đen kia?

Lạnh, quá lạnh!

Tôi siết chặt tấm chăn, băng qua chính đường, chạy về phòng mình ở phía trước.

Nhanh chóng tắm rửa, thay một bộ quần áo sạch sẽ xong, tôi mới cảm giác mình như được sống lại.

Nhớ đến lời dặn dò của bà, tôi mở cửa lớn, nhoài người nhìn ra cái hòm thư cũ nát trước hành lang.

Ai ngờ cửa vừa mở, lại làm kinh động mấy người đang che ô đi trên phố.

Trời còn chưa sáng, mưa lại như trút nước, tôi không nghĩ trên đường lại có người.

Mấy người đó tôi đều biết mặt, là hàng xóm láng giềng trong trấn Ngũ Phúc cả.

Tôi vừa định mở miệng chào, mấy người đó lại sợ đến mức vắt chân lên cổ mà chạy.

Thoang thoáng, tôi nghe thấy một người trong số đó rõ ràng đang gào lên: "Qủy kìa!"

Ách...

Vậy ra, những chuyện xảy ra đêm qua, rất nhiều người trong trấn Ngũ Phúc thực ra đều biết?

Họ mặc định rằng tôi không thể sống qua đêm qua.

Liễu Quân Diễm nói ba mươi năm hiến tế một lần...

Nói cách khác, ít nhất là ba mươi năm trước, chuyện đêm qua cũng đã từng xảy ra.

Tiểu Cửu... Bà nói tôi là nữ chưởng quầy đời thứ chín của tiệm cầm đồ, vậy tám nữ chưởng quầy trước...

Hít...

Nghĩ đến đây, tôi hít ngược một hơi khí lạnh.

Tám người đi trước... đều đã bị hiến tế cho đám súc sinh kia rồi sao?

Nếu đêm qua Liễu Quân Diễm không cứu tôi...

Vậy còn Hồ Quân... rốt cuộc hắn đóng vai trò gì trong buổi lễ hiến tế này?

Từng giả thiết máu me đầm đìa cứ thế khoan vào não, khiến tôi không dám tiếp tục suy diễn sâu hơn nữa.

Đúng lúc này, một tiếng chiêng lanh lảnh vang lên từ phía Tây.

Tôi quay đầu nhìn về hướng đó, thấy trong màn mưa, trưởng trấn mặc áo mưa, chân đi ủng, tay xách một chiếc chiêng đồng vừa gõ vừa hô lớn: "Nước lên rồi! Nước lên rồi! Các nhà đóng chặt cửa nẻo, không được tùy ý đi lại!"

Ông ấy rẽ từ con phố phía trước lại, giọng vừa to vừa gấp gáp.

Khi đi đến trước cửa tiệm cầm đồ, nhìn thấy tôi, bước chân ông ấy cũng khựng lại.

Tôi nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt ông ấy.

Ngay sau đó, ông ấy liếc nhìn cái hòm thư cũ nát trước hành lang, sải bước tiến lại gần, hạ thấp giọng nói với tôi: "Tiểu Cửu, nước lên rồi, trước khi nước rút thì đừng ra ngoài, đóng chặt cửa nẻo, bất luận nhìn thấy gì hay nghe thấy gì cũng đừng mở cửa."

Nói xong, ông ấy vội vã rời đi, chẳng cho tôi cơ hội hỏi han câu nào.

Tiếng chiêng vẫn vang vọng, cả trấn Ngũ Phúc chìm trong cơn mưa bão, tĩnh mịch như cõi chết.

Tôi đóng cửa lớn, chỉ mở hé ô cửa sổ nhỏ của gian phòng trực hướng ra mặt phố, thỉnh thoảng lại ngó ra ngoài vài lần.

Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đến chạng vạng tối, nước sông phía Tây đã tràn lên mặt đường.

Tiệm cầm đồ xây sát sông, nằm ở vị trí tận cùng phía Tây, dưới bậc thềm trước cửa giờ đã ngập trắng nước.

Trong lòng tôi vẫn canh cánh về cái hòm thư cũ kia, chốc chốc lại phải nhìn qua cửa sổ xem chừng.

Ngay lúc tôi ngó ra ngoài không biết là lần thứ mấy, trên mặt phố bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Tôi quay đầu nhìn, liền thấy trên mặt nước mênh mông phía Tây, một cô gái mặc đồng phục nữ sinh thời Dân quốc đang chạy về phía tiệm cầm đồ.

Cô gái một tay ôm vài cuốn sách, tay kia cầm một phong thư. Đôi chân nhỏ mang giày vải đen đi đến đâu, dòng nước tự động rẽ lối sang hai bên đến đó.

Cô gái cứ thế chạy đến trước hòm thư cũ nát nơi hành lang tiệm cầm đồ, nhét phong thư kia vào trong hòm thư...