Người đàn ông sở hữu đôi mày kiếm sắc bén xếch ngược vào tóc mai, đôi mắt hẹp dài thâm sâu khôn lường. Cặp đồng tử màu hổ phách kia vậy mà lại dựng đứng lên, lúc này đang khẽ nheo lại, tựa như đầm nước sâu trong đêm đông giá rét, thăm thẳm không thấy đáy.
Dưới sống mũi cao thẳng tắp là đôi môi mỏng khẽ mím lại, khóe môi dường như vương nét cười châm biếm. Những ngón tay thon dài, mạnh mẽ của ngài ấy đang kẹp lấy tờ phiếu cầm đồ vừa nãy bị đè dưới quan tài đen, lơ đễnh lắc qua lắc lại.
Ngài đang giận sao?
Giận tôi ban nãy đã chọn kiệu xanh, suýt chút nữa thì bỏ đi cùng Hồ Quân?
Cũng phải thôi.
Ngài ấy dùng công đức của bản thân để che chở tôi suốt mười hai năm ròng, đêm nay nếu tôi cứ thế quay đầu bỏ đi cùng Hồ Quân, chẳng phải sẽ thực sự trở thành kẻ vong ân bội nghĩa, ăn cháo đá bát hay sao?
"Thất gia..."
Tôi cố gắng chống tay, gượng dậy, lảo đảo bước về phía trước hai bước, muốn giải thích điều gì đó.
Nhưng đôi chân sớm đã tê dại như không còn là của mình nữa, tôi lảo đảo một cái, cơ thể mất kiểm soát ngã nhào xuống đất.
Thế nhưng cơn đau dự kiến lại không ập đến, bên eo bỗng nhiên có thêm một bàn tay to lớn, vững vàng đỡ lấy tôi.
Một viên châu mang vị ngọt thanh mát lạnh lập tức được nhét vào miệng tôi, tức thì tan ra, thấm sâu vào tứ chi, xua tan luồng khí âm hàn vẫn luôn bao trùm lấy cơ thể, khiến tôi trong khoảnh khắc như được sống lại.
Nhưng còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, luồng khí nóng rực trong người vì mất đi sự kìm hãm của khí âm hàn liền bùng lên dữ dội như lửa hoang, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng tôi.
Máu huyết toàn thân tôi sôi sục trong chớp mắt, từng đợt mùi tanh nồng cứ thế trào lên cổ họng.
Đúng lúc đó, tờ phiếu cầm đồ ngả màu vàng cũ kỹ bị nhét vào tay tôi, giọng nói lạnh lẽo của người đàn ông vang lên: "Ân oán của trấn Ngũ Phúc không liên quan đến ngươi, ngươi đã trưởng thành, phiếu cầm đồ nay trả lại cho ngươi. Nhân lúc mọi chuyện vẫn còn kịp, chạy trốn tìm đường sống đi."
Nói xong, ngài ấy xoay người bước về phía quan tài đen.
Tôi một tay ôm lấy l*иg ngực đang cuộn trào khí huyết, một tay nắm chặt tờ phiếu cầm đồ, cả người ngẩn ra.
Ngài ấy... ngài ấy trả lại phiếu cầm đồ cho tôi là có ý gì?
Trả lại tự do cho tôi sao?
Nhưng một kẻ như tôi, từ khi sinh ra đã bị mệnh cách đại hung bủa vây, hại người lại hại mình, tôi... thật sự có thể sở hữu một cuộc đời tự do sao?
Nhất thời, trong lòng tôi đầy ngũ vị tạp trần, chẳng biết nên vui hay nên buồn.
Tôi khát khao tự do, khát khao được giống như những bạn học kia, sống một cuộc đời bình thường và giản dị.
Tôi vừa tròn mười tám tuổi, vẫn còn cả một đời người tươi đẹp đang chờ phía trước.
Nhưng mà... Ư...
Một ngụm máu tươi đỏ sẫm bất ngờ phun ra, nhuộm đỏ cả tờ phiếu cầm đồ trên tay.
Tôi cúi đầu, trân trân nhìn tờ phiếu ấy, nhưng đôi mắt nóng rát đau đớn, trước mắt chỉ toàn một màu đỏ quạch, chẳng nhìn rõ thứ gì.
Vùng xương bả vai sau lưng như bị ai dùng dao không ngừng khoét sâu, cạo mạnh, đau đến mức cả người tôi run bần bật.
Tôi không tự chủ được mà ngã ngồi xuống, nửa người rũ trên mặt đất liên tục thổ huyết.
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận rõ ràng sinh mệnh của mình đang không ngừng trôi đi.
Người đàn ông vốn đã bước một chân vào quan tài đen bỗng quay phắt lại. Khi nhìn thấy ánh huyết quang ẩn hiện sau lưng tôi, đồng tử ngài ấy đột ngột co rút.
Ngài ấy sải bước thật nhanh về phía tôi, giật mạnh cổ áo hỉ phục đỏ rực, để lộ mảng lưng trần trắng như tuyết.
Tôi không biết ngài ấy đã nhìn thấy gì, chỉ cảm nhận được đầu ngón tay lạnh lẽo của ngài ấy đang lướt trên lưng tôi như đang miêu tả lại một hình vẽ nào đó.
Đầu ngón tay ngài ấy run rẩy, giọng nói cũng run rẩy theo: "Tiểu Hỏa Ly, thật sự là nàng."
"Năm đó... rốt cuộc nàng đã gặp phải chuyện gì? Là kẻ nào đã hại nàng ra nông nỗi này?"
Tôi khó hiểu nhìn ngài ấy, máu tươi nơi khóe môi vẫn không ngừng tuôn chảy.
Ngài ấy cứ thế nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt phức tạp đến cực điểm: có vui mừng, có xót xa, có dò xét, lại có cả sự giằng xé...
Tôi không biết ngài ấy đang nghĩ gì, nhưng tôi hiểu rõ một điều, rời khỏi tiệm cầm đồ, rời khỏi ngài ấy, tôi chết chắc.
Ngài ấy... xưa nay vẫn luôn là cọng rơm cứu mạng duy nhất mà tôi có thể nắm lấy.
Tôi nhét lại tờ phiếu cầm đồ vào tay ngài ấy: "Thất gia, tôi không đi, tôi... tôi là người của ngài, ngài không thể bỏ mặc tôi."
Đôi mắt người đàn ông trong nháy mắt trở nên thâm trầm u tối. Một tay ngài ôm eo đỡ tôi dậy, một tay lau đi vết máu nơi khóe môi tôi, đôi đồng tử dựng đứng nhìn tôi chòng chọc, hỏi: "Nàng là ai?"
"Tiểu Cửu." Tôi buột miệng trả lời theo bản năng, rồi chợt nhớ đến cái tên trên phiếu cầm đồ, bèn đáp lại: "Khương Vãn Đồng."
Người đàn ông lại hỏi: "Vậy ta là ai?"
Tôi đáp: "Thất gia."
Người đàn ông không hài lòng: "Thất gia là ai?"
Tôi sững sờ một chút, rồi đánh bạo trả lời: "Liễu... Liễu Quân Diễm."
Dứt lời, người đàn ông đã cúi đầu, khẽ cắn lên môi tôi.
Chỉ cắn nhẹ một cái rồi buông ra.
Nhưng bàn tay to lớn đặt bên eo tôi lại không hề nới lỏng. Ngài cúi đầu, trán chạm vào trán tôi, hơi thở quấn quýt, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm: "Tiểu Cửu, lần này là tự nàng trêu chọc ta, ta đã cho nàng cơ hội, là tự nàng không cần."
"Đêm nay, vốn dĩ chính là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta."
Vừa dứt lời, ngài khom người bế bổng tôi lên, cất bước đi về gian phòng phía Đông.
Ổ khóa cửa gian phòng phía Đông vang lên một tiếng rồi rơi xuống, căn phòng mà tôi chưa từng bước chân vào này sạch sẽ không một hạt bụi, như thể thường xuyên có người quét dọn.
gian phòng phía Đông chia làm hai gian trong ngoài, ngăn cách bởi một tấm bình phong chạm khắc hoa văn. Thoáng nhìn qua, tôi chỉ thấy toàn bộ nội thất đều làm bằng gỗ đỏ, cổ kính trang nghiêm.
Trong cơn mê man, tôi đã được đặt lên chiếc giường Bát Bộ rộng lớn, ngón chân lập tức căng thẳng đến co quắp lại, theo bản năng xoay người quay mặt vào trong.
Liễu Quân Diễm phất tay một cái, cửa phòng đóng sập lại, ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn trường minh bị chặn ở bên ngoài, căn phòng tức thì chìm vào bóng tối đen kịt.
Tôi cảm nhận rõ ràng ngài ấy đang áp sát lại gần, từng lớp từng lớp cởi bỏ bộ hỉ phục nặng nề trên người tôi. Đôi môi lành lạnh in xuống, từng chút từng chút hôn lên tấm lưng đang đau nhức dữ dội của tôi.
Trong bóng tối, mắt không nhìn thấy, các giác quan ngược lại càng trở nên nhạy bén.
Cả người tôi run rẩy, hai tay túm chặt lấy lớp chăn đệm dưới thân, vẫn không kìm được mà bật ra tiếng nức nở.
"Sợ ta?"
L*иg ngực vững chãi hơi lùi lại phía sau, người đàn ông buông tôi ra, dường như đang cân nhắc điều gì.
Tôi thoáng ngẩn người, nhận ra Liễu Quân Diễm có thể sẽ đổi ý không giữ tôi lại nữa. Đầu óc nóng lên, tôi vội vã xoay người ngồi dậy, chủ động rúc cả người vào trong lòng ngài ấy.
Một tiếng cười khẽ vang lên, người đàn ông rõ ràng hài lòng với phản ứng của tôi.
Tóc mai bạc trắng của tôi được vén lên, những nụ hôn dồn dập lại lần nữa rơi xuống: "Đừng sợ, Tiểu Cửu, có ta ở đây, nàng không chết được đâu."
Đêm ấy chìm chìm nổi nổi, tôi như lạc vào cõi mộng, chỉ cảm thấy từng luồng khí bá đạo theo sự thân mật của Liễu Quân Diễm mà len lỏi vào huyết mạch, xoa dịu sự nóng rực và đau đớn như muốn nổ tung trong cơ thể tôi.
Hơn nửa đêm về sáng, Liễu Quân Diễm dường như không biết mệt mỏi.
Mãi cho đến lúc gà gáy, bên ngoài trời bắt đầu đổ mưa.
Mưa rất lớn, lộp độp tạt vào cửa sổ sau nhà. Động tác hôn lên mái tóc mai sớm đã ướt đẫm mồ hôi của tôi chợt khựng lại.
Lúc đó, tôi đã mệt đến mức ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên, chỉ nghe thấy người đàn ông dùng giọng nói khàn đặc thì thầm bên tai tôi điều gì đó.
"Mưa bão rồi, Tiểu Cửu."
"Ưʍ..."
Tôi mơ màng đáp một tiếng, chỉ cảm thấy nhiệt độ trong phòng dường như giảm xuống rất nhiều, theo bản năng rúc sâu hơn vào lòng ngài ấy.
"Lễ hiến tế ba mươi năm một lần đã bị phá vỡ, cái gì nên đến rồi cũng sẽ đến. Tiểu Cửu, ta phải đi rồi."
Tôi giật mình kinh hãi, còn chưa kịp phản ứng thì đã cảm thấy ngài ấy điểm một ngón tay vào giữa mi tâm, ngay sau đó tôi liền chìm vào giấc ngủ.
Nhưng ngủ chưa được bao lâu, tôi đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc đang gọi mình.
"Tiểu Cửu, Tiểu Cửu, tỉnh lại đi..."
Tôi choàng mở mắt, liền nhìn thấy một hư ảnh được bao bọc bởi vầng kim quang đang phục bên đầu giường, ánh mắt tha thiết nhìn tôi.
Vậy mà lại là bà!