Tôi chào đời vào rạng sáng mùng một tháng tám năm Ất Dậu.
Bà mụ vừa thoăn thoắt cắt dây rốn cho tôi, vừa tấm tắc khen tôi là Mão Nhật Tinh Quan đầu thai xuống trần, sau này ắt sẽ làm nên nghiệp lớn.
Thế nhưng, ngay khi bà ngước mắt lên nhìn thấy túm tóc trắng toát trên trán tôi, sắc mặt lập tức biến đổi kinh hoàng.
Bà bấm đốt ngón tay tính tới tính lui, vừa tính vừa lắc đầu quầy quậy. Cuối cùng, bà dúi vội tôi vào lòng mẹ, mặt cắt không còn giọt máu, quay đầu bỏ đi một mạch.
Đến cả tiền mừng cũng chẳng màng nhận lấy.
Bà nội tôi hốt hoảng đuổi theo, liên miệng hỏi xem có chuyện gì.
"Chim Am lẻ bóng mang tang mà đến! Bà ơi, đại họa ập xuống nhà bà rồi!" Giọng bà mụ run lẩy bẩy: "Không, không chỉ nhà bà đâu, mà cả cái thôn Đạp Phụng này, không ai chạy thoát được!"
(*Chim Am trong truyện không có thật, tác giả đặt là chim Am vì “鶕” có nghĩa là nghịch hành, đồ sát, hung tinh. Trái ngước với “雁” thuận thiên, theo mùa, cát tường.)
Bà nội tôi sững sờ: "Chim... chim Am là cái giống gì?"
"Am là một loài chim ác có vẻ ngoài rất giống chim nhạn, nhưng nhạn thì sống theo bầy, còn Am thì hoàn toàn ngược lại."
Bà mụ ráng nén sợ hãi giải thích: "Hằng năm cứ đến mùng một tháng Tám, đàn nhạn bay về phương Nam, thì loài Am lại bay ngược hướng đàn nhạn mà tới. Hễ thấy nhạn là nó gϊếŧ, trong đó giống Am đầu mọc lông trắng là loài hung dữ nhất.”
“Cái mệnh cách này đầu thai vào nhà ai thì nhà đó sẽ gặp đại hung đại sát. Bà nó ơi, không phải tôi dọa người đâu, nếu mà giữ đứa bé này lại, thì sau này cứ ba năm nhà bà sẽ có một người phải chết.”
“Chừng nào người nhà bà chết hết, sẽ đến lượt dân thôn Đạp Phụng. Hơn nữa, chỉ cần có nó ở đây thì nhà bà, thậm chí là cả cái thôn này sẽ tuyệt tự tuyệt tôn, không còn đứa trẻ nào được sinh ra nữa đâu."
Nghe đến đó, cả bà nội và bố tôi đều chết lặng.
Ông nội tôi đứng giữa sân, rít tẩu thuốc lào sòng sọc, tiếng rít thuốc nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch.
Cả căn phòng im phăng phắc, đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.
Đùng!
Đúng lúc ấy, một tiếng sấm nổ vang trời, rung chuyển cả thôn như muốn long trời lở đất.
Ngay sau đó, bên ngoài vang lên tiếng la hét thất thanh của người dân: "Miếu Kỳ Lân bị sét đánh rồi! Sau núi cháy lớn rồi, mọi người mau đi dập lửa!"
Trên ngọn núi phía sau thôn Đạp Phụng có một ngôi miếu Kỳ Lân.
Trong miếu thờ tượng thần Kỳ Lân cõng trăm con, dưới chân đạp kim phượng.
Kỳ Lân đưa con, đạp Phượng mà đến.
Tất cả trẻ con trong thôn chúng tôi đều là do cầu tự từ miếu Kỳ Lân mà có.
Trùng hợp thay, tôi vừa mới lọt lòng thì miếu Kỳ Lân bị sét đánh, quả nhiên là điềm báo muốn đoạn tuyệt hương hỏa của thôn Đạp Phụng...
Bà mụ ngoái đầu nhìn tôi với ánh mắt đầy kinh hãi rồi vội vã rảo bước rời đi.
Mọi người đều đổ xô đi dập lửa trên núi.
Mẹ tôi gắng gượng thân thể yếu ớt định mặc quần áo cho tôi, nhưng chưa kịp làm xong thì ông nội đã xồng xộc lao vào. Ông túm chặt hai chân tôi, xách ngược lên rồi lôi xềnh xệch ra ngoài.