Chương 8: Người về trong đêm tuyết (1)

Tháng Hai ở Thịnh Kinh, đêm xuống vẫn còn se lạnh, hơi ẩm len lỏi trong gió.

Trên phố Thanh Hạnh, các cửa tiệm và quán nhỏ đều đã đóng cửa từ khi trời chạng vạng.

Lý Nguyệt Vũ rửa sạch nguyên liệu chuẩn bị cho ngày mai, đặt vào rổ tre để ráo nước.

Bữa tối ăn sớm, sau một hồi bận rộn, cả hai đều thấy bụng hơi đói.

"Chao nương tử làm hồi mùa đông vẫn còn ít, hay là mình làm món cá kho chao nhé?" Tôn bà bà lên tiếng gợi ý.

Mùa đông năm ngoái, khi Lý Nguyệt Vũ làm chao, Tôn bà bà còn lo ăn vào sẽ bị đau bụng. Mãi đến khi nương tử làm món sườn non kho chao, bà mới đánh liều nếm thử một đũa, ai ngờ từ đó mê mẩn hương vị ấy.

"Cá con chắc để nấu canh cá viên." Nàng đáp: "Nước sông vừa tan băng, cá ngoài chợ không nhiều, ta chỉ mua được năm con nhỏ xíu. Hay là làm món thịt mã não đi, chỉ sợ ăn tối hơi ngấy."

Nghe nhắc đến món mới, Tôn bà bà đã chẳng còn bận tâm chuyện ngấy hay không, vội nói: "Không sao đâu. Nương tử cứ làm đi, ta dùng nồi đất hầm ít cháo kê, còn có củ cải muối giòn giòn nữa, sao mà ngấy được."

Lý Nguyệt Vũ nhìn ánh mắt rạng rỡ của bà, khóe mắt cũng ánh lên ý cười: "Bà bà về khoản ăn uống, đúng là bậc thầy."

Tôn bà bà cười ha hả, hào sảng nhận lời. Ngày trước, bà chịu theo Lý Nguyệt Vũ cũng vì nghe nói nàng mở quán ăn, đang cần người phụ giúp. So với gấm vóc lụa là, bà quan tâm đến món ngon trong miệng hơn.

Gió đêm buốt giá, Bùi Hoằng Chi rảo bước qua những con phố vắng, mày cau chặt.

Trong buổi chầu sáng nay, Quan gia hỏi đến kỳ thi Hội, cả triều vì chuyện chọn chủ khảo mà tranh luận không ngớt.

Sau mấy lượt giằng co, cuối cùng Quan gia quyết định giao việc cho Đại học sĩ điện Quan Văn là Hỗ Vấn Đạo làm chủ khảo, còn phó khảo do hai vị Thượng thư của Lễ bộ và Lại bộ đảm nhiệm.

Nhìn qua thì có vẻ công bằng, vì cả phe Thái tử lẫn phe Thần Vương đều có người của mình, nhưng Thái tử là Trữ quân... Cứ như vậy, khó tránh khỏi khiến y sinh lòng ngờ vực.

Khoa cử vốn để tuyển chọn hiền tài cho triều đình, tìm ra những vị quan có tâm có tài, vì dân mà làm việc. Thế mà nay lại thành công cụ tranh đấu giữa các phe phái. Rốt cuộc Quan gia đang toan tính điều gì, hắn nghĩ mãi không ra.

Khẽ thở dài, hắn ngẩng đầu nhìn quanh, chợt phát hiện chẳng biết từ lúc nào đã đi tới hẻm Thanh Hạnh.

So với những con phố khác vẫn còn lác đác người qua lại, nơi đây đặc biệt vắng lặng.

Hắn bước qua từng cửa tiệm đóng kín, dừng lại trước quán nhỏ duy nhất còn sáng đèn.

"Quán nhỏ Trường Hoan."

Từ khe cửa hé, mùi thơm nồng nàn phảng phất bay ra, lập tức đánh thức cơn đói trong bụng.

Mải lo xử lý việc phát ngân lượng cứu trợ cho nạn tuyết lở ở Tây Bắc, hắn đã quên mất cả giờ ăn.

Do dự một lát, hắn đẩy cửa bước vào.

Sau khi thống nhất món ăn khuya với Tôn bà bà, Lý Nguyệt Vũ cắt một miếng thịt ba chỉ, cẩn thận dùng lửa đốt sạch phần lông còn sót lại, nướng cho da hơi vàng rồi mới cho vào nước sôi chần qua. Sau khi vớt bọt, nàng lấy thịt ra, cho vào nồi luộc đến khi chín mềm. Đợi thịt nguội, nàng thái thành từng miếng vừa ăn, cho vào chảo, thêm một chút rượu hoa điêu và xì dầu để khử mùi. Tiếp đó, nàng cho chao vào xào đều, thêm nửa bát nước lọc rồi để lửa nhỏ liu riu.

"Không uổng công nương tử bỏ cả đống tiền mua mấy cái nồi này, nấu nướng đúng là tiện thiệt."

Lần đầu tiên nhìn thấy những chiếc nồi to nhỏ đủ kiểu trong gian bếp, Tôn bà bà đã ngạc nhiên không thôi. Nhưng sau khi nếm thử những món ngon được nấu từ đó, bà chẳng còn tiếc số tiền mười mấy quan nữa.

Trong lúc nồi thịt đang sôi lục bục, Lý Nguyệt Vũ lấy hũ củ cải muối ra, gắp một đĩa nhỏ để sẵn lên bàn.

Cháo kê mà Tôn bà bà nấu cũng vừa được bưng ra, đặt bên cạnh.

"Ta đi gọi Thanh Viễn."

Bà liếc nhìn đĩa thức ăn trong tay Lý Nguyệt Vũ, rồi vội vã bước vào phòng trong.

Tấm biển gỗ treo trước cửa quán khẽ vang lên tiếng lách cách.

Lý Nguyệt Vũ ngẩng đầu, nhìn rõ người vừa bước vào.

Người ấy khoác trên mình bộ công phục màu đỏ, bên ngoài phủ thêm áo choàng đen. Chiếc mão ngọc cài tóc làm từ chất liệu hảo hạng, trong suốt không tì vết. Thế nhưng, dung mạo của người đàn ông ấy còn nổi bật hơn cả y phục.