Tháng tư, tiết trời ở Thịnh Kinh mới thực sự ấm áp. Rau cỏ xanh mướt, gà vịt cá thịt được đưa đến quán nhỏ cũng béo tốt hơn hẳn.
Sáng nay, khi Lý Nguyệt Vũ đi chợ mua thức ăn, nàng trông thấy một nam nhân ăn mặc như thợ săn đang rao hàng ở một góc chợ. Thứ người đó bán lại là thịt lợn rừng - loại thịt săn chắc, dai mà không khô, rất được ưa chuộng.
Tôn bà bà nhanh chân hơn người, giành mua trước nửa con, không để các tửu lầu lớn kịp ra tay. Theo lời Lý Nguyệt Vũ, bà tiện thể mua luôn hai con thỏ rừng.
"Sau này có món gì từ núi mang xuống, cứ đem thẳng đến tiệm ăn Trường Hoan ở hẻm Thanh Hạnh."
Người thợ săn mừng rỡ, thấy người mua là hai nữ nhân nên liền đề nghị mang hàng đến tận nơi.
"Không cần đâu."
Chiếc giỏ tre đựng nửa con lợn rừng nặng chừng năm, sáu mươi cân. Người thợ săn còn định khuyên thêm đôi câu thì đã thấy cô nương đi sau bà lão nhẹ nhàng nhấc bổng chiếc giỏ lên.
Tôn bà bà xách tai thỏ đi trước, chẳng lấy làm lạ gì với sức lực của Lý Nguyệt Vũ.
Hai người thong thả dạo thêm một vòng chợ rồi mới trở về quán.
"Ta đi làm thịt thỏ đây."
Tôn bà bà háo hức mong chờ món thịt thỏ thái hạt lựu xào tê cay mà Lý Nguyệt Vũ từng nhắc đến.
Người thợ săn còn tặng thêm nửa lá gan và một bộ lòng đã làm sạch. Lý Nguyệt Vũ quyết định hôm nay sẽ chế biến hai món này trước.
Còn nửa con lợn rừng, nàng tách riêng phần sườn và phần thịt. Thịt nạc mỡ đan xen, ba phần mỡ bảy phần nạc, làm nhân hay viên đều hợp.
Tay nghề lóc thịt của Lý Nguyệt Vũ rất khéo, Tôn bà bà vừa lột da thỏ vừa ngắm nàng xử lý thịt lợn.
Thịt được lọc riêng phần nạc, phần mỡ. Lý Nguyệt Vũ cầm hai con dao phay, hai tay múa dao, tiếng băm thịt vang đều, nghe rất bắt tai.
Công việc tưởng nhẹ nhàng nhưng lại đòi hỏi sức mạnh cánh tay. Tôn bà bà từng thử giúp một lần, chưa được một khắc đã mỏi lưng đau gối, trong khi Lý Nguyệt Vũ có thể giữ nguyên nhịp độ ấy suốt cả một canh giờ.
Chỉ vì vóc người nàng gầy gò, Tôn bà bà cứ hay quên mất nàng mạnh đến chừng nào.
"Lý tiểu nương tử hôm nay định làm món gì thế? Không biết bọn ta có may mắn được ăn không."
Đã nửa tháng rồi Trương Thuận mới lại ghé quán.
Hôm nay hẳn là ngày nghỉ, ông mặc một bộ đạo bào đơn giản, mấy vị đồng liêu đi cùng cũng ăn mặc xuề xòa. Nếu không biết thân phận, người ta chỉ tưởng là mấy ông lão nhà giàu ra ngoài gặp bạn.
Tôn bà bà đang ngồi nhặt rau dền dưới ánh nắng xiên qua cửa, nghe tiếng vội đứng dậy.
"Mấy vị tiên sinh đến thật đúng lúc, nương tử nhà ta vừa mua được nửa con lợn rừng, lại thêm ít sản vật núi rừng tươi ngon, đang chuẩn bị đấy ạ."
"Hay quá, hay quá."
Trương Thuận không cần ai giúp, cùng mấy người bạn ghép bàn lại thành một bàn lớn, mọi người quây quần, vừa nhâm nhi hai đĩa điểm tâm, vừa trò chuyện.
Lý Nguyệt Vũ pha một bình trà mang ra, chào hỏi rồi quay lại bếp.
Hôm nay khách đông, vừa hay có thể dùng hết phần sườn.
Sườn hầm măng khô, thịt kho Đông Pha, gan xào, lòng xào, thịt thỏ thái hạt lựu xào tê cay, gỏi gà xé, rau dền trộn, nấm mèo trộn váng đậu - từng ấy món là đủ.
Trước tiên, nàng cho sườn và thịt kho vào nồi hầm riêng.
Lý Nguyệt Vũ lấy thịt thỏ đã rửa sạch, thái thành miếng nhỏ cỡ đốt ngón tay, ướp với rượu hoa điêu, tiêu, hạt tê, bột năng, để chừng một khắc.
Chuẩn bị thêm hành cắt khúc, gừng thái lát, tỏi băm nhuyễn.
Thịt ướp xong, đợi chảo nóng dầu sôi, nàng xào cho thịt săn lại rồi múc ra để riêng. Đổ thêm chút dầu mè, ít mỡ lợn, cho tiêu, hạt tê, hoa tiêu vào phi thơm. Khi mùi thơm lan tỏa khắp gian bếp, nàng thêm hành, gừng, tỏi, cuối cùng cho thịt vào đảo đều, thêm nửa bát rượu vàng để dậy mùi.
Khi nước sốt sánh lại, món ăn đã hoàn tất.
Mùi thơm tê cay lan khắp quán, khiến mấy người ngồi ngoài không còn tâm trí nói chuyện, thỉnh thoảng lại ngóng về phía bếp.
Tay nghề trộn gỏi của Tôn bà bà cũng đã thành thạo.
Lý Nguyệt Vũ canh giờ, đoán Lý Thanh Viễn sắp về, liền bảo Tôn bà bà mang hai món gỏi ra trước.
"Lý tiểu nương tử hôm nay làm món gì mà mùi vị lạ thế này?"