Chương 22: Cái gọi là cất nhắc (1)

Từ ngày phu quân qua đời, Sở mẫu một mình tần tảo nuôi dưỡng con trai là Sở Trưng khôn lớn. Mười năm trôi qua, cuối cùng hắn cũng đỗ Tiến sĩ.

Sở Trưng là đứa trẻ hiểu chuyện, nhìn thấy nỗi nhọc nhằn của mẫu thân nên từ nhỏ đã chẳng bao giờ làm điều gì khiến bà phải phiền lòng. Thế nhưng, khi hắn ngỏ ý muốn thành thân với Lý nương tử ở hẻm Thanh Hạnh, Sở mẫu suýt nữa tưởng mình nghe nhầm.

Lý Nguyệt Vũ là ai chứ? Dĩ nhiên bà đã nghe các bà các cô trong xóm nhắc đến không ít lần. Nàng có tài nấu nướng, nhưng xuất thân lại thấp kém. Quê gốc ở huyện Tỉ Quy, phủ Hạp Châu, Hồ Bắc. Năm xưa gặp nạn đói, phụ mẫu đều qua đời. Nàng lên kinh tìm họ hàng, nhưng nhà của a di đã đi lánh nạn, không rõ tung tích. Bất đắc dĩ, nàng phải bày quán vỉa hè mưu sinh, đến hai năm trước mới mua được tiệm ăn nhỏ này.

Chưa kể, nàng còn vướng thêm một đường tôn phải nuôi.

Ban đầu, Sở mẫu nhất quyết không cho Lý Nguyệt Vũ bước chân vào cửa. Nhưng mấy hôm trước, bà nghe nói đường tôn của nàng mới mười tuổi đã đỗ Đồng sinh, lại còn nằm trong mười người đứng đầu kỳ thi Huyện. Các bà hàng xóm ai nấy đều bảo, Lý Thanh Viễn sau này tiền đồ xán lạn.

Sở Trưng tuy có tài, nhưng trên triều lại đơn thân độc mã, nếu có người cùng nâng đỡ thì cũng là điều tốt. Nghĩ vậy, bà đành nhún nhường một bước, chấp nhận để Lý Nguyệt Vũ vào phủ, nhưng chỉ với thân phận là thϊếp.

Hôm nay, bà đến là để bàn chuyện đó với Lý Nguyệt Vũ.

Trong mắt bà ta, một cô nương mồ côi, lại xuất thân con buôn như Lý Nguyệt Vũ, được gả vào nhà quan làm thϊếp đã là phúc phận lớn.

Khi đến hẻm Thanh Hạnh, quán ăn chỉ còn lác đác vài thực khách. Lý Nguyệt Vũ đang đứng trước xửng hấp, trao những chiếc bánh bao cuối cùng cho khách.

Sở mẫu đưa mắt đánh giá nàng.

Thân hình cao ráo, eo nhỏ thon gọn, dáng điệu uyển chuyển như liễu trước gió. Mày thanh, mắt sáng, mũi cao, môi hồng. Không phải vẻ đẹp lộng lẫy, nhưng lại là loại dung mạo khiến cánh đàn ông khó lòng rời mắt.

Trong lòng bà ta càng thêm khó chịu, bặm môi bước tới.

"Nương tử thông cảm, đồ ăn trong quán đã bán hết rồi ạ." Lý Nguyệt Vũ không biết thân phận đối phương, chỉ ngỡ là khách đến muộn.

Tôn bà bà thì đã nhận ra Sở mẫu từ trước, đoán được phần nào ý đồ của bà ta. Tuy Tôn bà bà vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng không quá niềm nở, để tránh người ngoài hiểu lầm là nương tử nhà mình cố tình đeo bám.

"Phu quân ta họ Sở." Sở mẫu vừa nói vừa nhìn Lý Nguyệt Vũ đầy ẩn ý.

Thấy nàng vẫn ngơ ngác chưa hiểu, Sở mẫu nhếch môi cười nhạt. Dụ dỗ được con trai bà bỏ cả sĩ diện để cầu hôn, lại còn giả vờ ngây thơ vô tội, đúng là diễn hay thật.

Tôn bà bà khẽ nhắc: "Là mẫu thân của Sở lang quân."

Sở mẫu liền ưỡn ngực: "Không mời ta vào trong sao?"

Lý Nguyệt Vũ đã hiểu rõ mọi chuyện nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, mời bà ta vào nhà.

Phía sau quán là khoảng sân nhỏ, có bốn gian phòng và một nhà kho. Gian lớn nhất được ngăn đôi làm thư phòng và phòng ngủ cho Lý Thanh Viễn, gian nhà chính thì nhỏ hơn đôi chút.

Sở mẫu đảo mắt một lượt, thu hết mọi thứ vào tầm nhìn.

Mua được một tiệm ăn thế này, ít nhất cũng phải hai ba trăm lạng bạc. Lý Nguyệt Vũ mới đến Thịnh Kinh chưa bao lâu mà đã có được gia sản như vậy, quả là người biết buôn bán.

Cũng tốt, có tiền hậu thuẫn thì con đường làm quan của Trưng nhi sẽ dễ đi hơn.

Lý Nguyệt Vũ chẳng hề hay biết quán nhỏ của nàng đã lọt vào mắt bà ta. Nàng mời khách vào nhà chính, Tôn bà bà liền bưng điểm tâm và trà nóng ra.

"Không biết nương tử đến đây có việc gì ạ?" Lý Nguyệt Vũ vào thẳng vấn đề.

Sở mẫu đặt miếng mứt anh đào xuống, giọng không vui: "Ta đến vì chuyện gì, lẽ nào Lý tiểu nương tử không rõ?"

"Bà nói vậy nghe lạ thật." Tôn bà bà thấy bà ta mang theo ý xấu, liền không khách sáo nữa: "Đường đột đến nhà người ta, lại còn hỏi ngược chủ nhà?"

"Ta đang nói chuyện với nương tử nhà ngươi, đến lượt ngươi chen miệng à?"

Từ khi Sở Trưng đỗ đạt, địa vị của bà ta cũng được nâng lên, mấy bà hàng xóm ở hẻm Tẩy Mặc đều tâng bốc, nói năng hết sức cung kính. Bị người ta chặn miệng một câu, bà ta liền mất mặt.

"Nương tử đến đây để gây sự sao?" Lý Nguyệt Vũ sa sầm nét mặt.

Sở mẫu tức tối: "Ngươi dụ dỗ con trai ta ngày đêm thương nhớ, không tiếc cãi lời mẫu thân để muốn thành thân với ngươi, giờ lại hỏi ngược ta đến đây làm gì? Hôm nay ta nói thẳng, trừ phi ngươi chịu làm thϊếp, còn không thì đừng hòng bước chân vào cửa nhà họ Sở."