Chương 2: Khúc dạo đầu (2)

"Vương gia." Nàng ngắt lời, giọng bình thản mà kiên quyết: "Nếu đã vậy, thϊếp xin được rời khỏi Vương phủ. Chỉ mong Vương gia ký vào tờ hòa ly thư này."

Nàng đưa tay rút từ trong tay áo ra một tờ giấy đã viết sẵn, nâng lên ngang mày, dâng về phía hắn.

"Nàng có biết mình đang nói gì không?"

Gương mặt tuấn tú của nam nhân vì phẫn nộ mà trở nên lạnh lẽo, khiến người đối diện không khỏi rùng mình.

"Quả nhiên là bổn vương đã quá dung túng nàng, nên nàng mới dám thốt ra những lời như thế!"

Dung túng?

Nữ nhân bật cười, nụ cười chua chát.

"Sự "khoan dung" mà chàng nói, là đêm tân hôn để Hứa trắc phi giả bệnh giữ chân chàng đến quá nửa đêm, để cả phủ trên dưới chê cười thϊếp, còn chàng thì làm như không hay biết?"

"Hay là chuyện Lưu trắc phi ỷ thế Vương phủ mà ức hϊếp dân lành, thϊếp theo phép tắc xử phạt thì lại bị chàng trách mắng là chuyện bé xé ra to?"

"Hoặc là vị biểu muội lấy cớ thăm thân để ở lại Vương phủ, rồi có ý gần gũi chàng, bị người khác bắt gặp, chàng lại tức giận quay sang trách thϊếp quản nhà không nghiêm?" Nàng hừ lạnh: "Nếu đó là thứ chàng gọi là khoan dung, thì quả thật, Vương gia đối với thϊếp đúng là rất khoan dung!"

Bị nàng vạch lại từng chuyện cũ, chút áy náy vừa nhen nhóm trong lòng nam nhân lập tức tan biến.

"Vậy còn nàng thì sao? Sau khi hòa ly, nàng định gả cho ai? Là tiểu công gia của Phủ Phụ Quốc Công, hay là người huynh trưởng trên danh nghĩa chẳng hề có máu mủ kia, hay là vị Bùi Thị lang ở Hộ Bộ?"

Nàng bị hắn chất vấn, mặt đỏ bừng vì tức giận lẫn xấu hổ, thân hình loạng choạng, phải nhờ thị nữ bên cạnh đỡ mới đứng vững.

"Chàng thừa biết, thϊếp với bọn họ chỉ là giao tình quân tử... Hóa ra, trong mắt chàng, thϊếp lại là hạng người như vậy sao?"

Lòng nàng lạnh lẽo như tro tàn, khẽ nhắm mắt để kìm nén cơn sóng lòng đang cuộn trào.

Nam nhân trước mắt từng là giấc mộng nàng không dám mơ tới, là người mà nàng phải dốc hết tâm huyết mới có thể sánh duyên. Ba năm qua, nàng từng nghĩ, dù có ra sao thì ít nhất cũng là phu thê đồng lòng. Thế nhưng từ sau khi thành thân, phủ đệ đầy rẫy nữ nhân, nào là hồng nhan tri kỷ, nào là mỹ nhân cũ mới, kéo đến không ngớt.

Lúc đầu hắn còn biện giải vài câu, về sau thì đến che giấu cũng không buồn nữa.

"Hòa ly đi!"

"Hòa ly?"

Nam nhân lập tức bước tới, bàn tay lạnh lẽo bóp chặt lấy cằm nàng không chút nương tình. Làn da trắng ngần của nàng nhanh chóng ửng đỏ rồi tím bầm.

"Ý nghĩ đó, tốt nhất nàng nên dẹp bỏ. Nàng là chính thê danh chính ngôn thuận do bổn vương cưới hỏi đàng hoàng. Dù có chết, cũng chỉ được chết trong Vương phủ này."

Hắn buông tay, đầu ngón tay lạnh buốt lướt qua khóe mắt nàng, lau đi những giọt lệ vừa rơi.

"Từ hôm nay trở đi, không có lệnh của bổn vương, Vương phi không được phép bước ra khỏi Vương phủ nửa bước."

Dứt lời, nam nhân quay lưng bước đi.

"Vương phi."

Thị nữ lo lắng nhìn nữ nhân đang đứng lặng, sắc mặt tái nhợt chẳng còn chút sinh khí.

Tiêu Dịch.

Nữ nhân siết chặt tờ hòa ly thư trong tay, ánh mắt vẫn hướng về phía bóng người vừa khuất. Nỗi đau trong đáy mắt dần tan đi, thay vào đó là một tia kiên định lạnh lùng.

Là chàng phụ ta!