Chương 17: Vị khách không mời (2)

Hắn nằm dưỡng thương trên giường một ngày, sau đó vội vã đến quán nhỏ để xin lỗi.

Trong lòng thì hận Lý Nguyệt Vũ thấu xương, nhưng ngoài mặt lại không dám để lộ. Hắn mặt dày đi vay mượn khắp nơi, gom góp cho đủ một trăm lạng bạc rồi mang đến.

Hắn nói: "Tiểu nhân bị mỡ heo che mắt nên mới làm ra chuyện hồ đồ như vậy. Công chúa và Bá gia biết chuyện đã phạt rất nặng, đến cả công việc trong phủ cũng không giữ được."

Nói rồi, hắn mở chiếc hộp đang ôm trong tay.

Bên trong là một tờ ngân phiếu trị giá năm mươi lạng, còn lại là bạc vụn, ước chừng cũng khoảng năm mươi lạng.

Hắn khúm núm nói: "Đây là toàn bộ gia sản của tiểu nhân. Xin Lý nương tử giơ cao đánh khẽ, tha cho tiểu nhân lần này."

Lý Nguyệt Vũ làm sao không đoán ra được ý đồ của hắn khi chọn đúng lúc này để đến?

Dù thấy bạc, nàng cũng chẳng hề tỏ ra mừng rỡ.

Nàng đưa tay vào hộp, lấy ra một miếng bạc nhỏ chừng năm tiền, nói: "Mấy món đồ ngươi làm hỏng hôm đó, mua mới hết một trăm văn. Thánh thượng thương dân, lệnh ngươi phải bồi thường gấp năm lần, ta chỉ lấy phần mình đáng được nhận."

Nói rồi, nàng cầm lấy miếng bạc, quay vào trong lo cho thực khách, chẳng thèm để tâm đến tên gia nhân đang ra sức đóng kịch.

Tên gia nhân ôm chiếc hộp, đứng chết trân một lúc lâu, rồi mới lê bước chân nặng nề rời khỏi quán.

Đó chỉ là một chuyện nhỏ, thực khách nhanh chóng quên đi, quay lại tập trung vào những món ăn thơm ngon đang vơi dần trên bàn.

Đợi khách thưa bớt, Lý Nguyệt Vũ lấy bàn tính ra kiểm sổ sách.

Hôm nay, tính cả năm tiền bạc của tên gia nhân kia, tổng cộng thu được hai lạng, chín tiền và ba mươi đồng.

Phần lớn thu nhập vẫn đến từ hoành thánh và súp cá viên. Bánh bao và bánh bao chiên tuy bán chạy nhưng giá lại rẻ.

Sau này Lý Thanh Viễn đi thi, còn bao nhiêu việc cần đến tiền bạc, thu nhập như vậy xem ra vẫn còn ít ỏi.

Tôn bà bà như thường lệ lại tìm người trò chuyện.

Xúm quanh bà, ngoài Lưu nương tử, còn có mấy bà chủ quán gần đó cũng ghé sang.

"Người đó có phải là gia nhân của phủ Quảng Bình Bá không? Sao tự dưng lại đến xin lỗi vậy?"

Người dân nơi phố chợ, làm sao biết được chuyện trên triều. Có người lanh lẹ thì nghe được đôi chút, nhưng vẫn không rõ ràng bằng hỏi thẳng người trong cuộc.

Chỉ là Lý nương tử trông thì hiền lành, nhưng tính tình lạnh nhạt, ngày thường không hay thân thiết với ai nên chẳng ai dám đến gần hỏi chuyện.

Nhưng Tôn bà bà thì khác.

Bà hạ giọng, nói: "Tên đó ỷ vào thế lực phủ Bá tước mà ức hϊếp dân lành, chẳng ngờ lại bị các vị đại nhân cương trực nhìn thấy. Quan gia sáng suốt, nên mới có chuyện như ngày hôm nay."

Rồi bà nói như khoe: "Cũng nhờ nương tử nhà ta sống hiền hòa, tử tế với mọi người, mới được hưởng phúc như vậy."

Mỗi người nghe xong đều mang một ý nghĩ riêng trong lòng, nhưng ngoài mặt thì ai nấy đều đồng tình, thi nhau mắng chửi tên gia nhân, rồi lại không tiếc lời ngợi khen Thánh thượng và các vị quan lớn.

Tôn bà bà nói một hồi cho thỏa, rồi mới quay về quán nhỏ.

Thấy Lý Nguyệt Vũ đang ngồi trước bàn, một tay gảy bàn tính, một tay gom từng đồng tiền.

Trên bàn là toàn bộ số tiền quán thu được trong ngày.

Tôn bà bà hỏi: "Nương tử đang...?"

Lý Nguyệt Vũ khẽ thở dài.

"Bà bà, nếu chúng ta mua lại cửa tiệm bên cạnh rồi gộp lại làm một, bà thấy thế nào?"

Tôn bà bà vỗ tay cười lớn: "Vậy thì tốt quá rồi!"

Hẻm Thanh Hạnh tuy không nằm trên con đường lớn nhộn nhịp, nhưng vì gần tuyến đường mà nhiều quan viên phải đi qua để đến nhiệm sở, lại có không ít nhà trọ quanh đó nên giá thuê cửa tiệm cũng chẳng rẻ chút nào.

Lý Nguyệt Vũ mới đến Thịnh Kinh, bán bánh rán hơn một năm mới tích cóp đủ tiền để mua tiệm. Nàng tìm kiếm rất lâu, xem qua nhiều nơi, cuối cùng mới chọn được chỗ này.

Chủ nhà cũng làm ăn buôn bán nhỏ, nhưng lời lãi chẳng được bao nhiêu. Nghe tin Lý Nguyệt Vũ có ý định mua, ông ta liền nghĩ cách chia đôi cửa tiệm ra để bán.

Lúc đầu, khách của quán chủ yếu là những người lao động ở bến tàu. Họ vội vã đi làm, thường tranh thủ ăn sáng trên đường nên chẳng cần vào quán, vì vậy quán nhỏ một chút cũng không sao.

Nhưng sau này việc làm ăn ngày càng khấm khá, các vị đại nhân đi điểm danh cũng thường ghé qua, khiến quán dần trở nên chật chội. Chủ nhà liền nảy ý định bán nốt phần còn lại cho Lý Nguyệt Vũ, chỉ có điều giá đưa ra lại cao hơn rất nhiều.

Lý Nguyệt Vũ nhìn đống bạc trên bàn, trầm ngâm giây lát rồi hạ quyết tâm: "Vậy thì, mua thôi."