Nói đoạn, hắn cầm đũa gắp một miếng thịt dê đưa lên miệng.
Hương thơm đậm đà đến thế, bảo sao đứng từ xa hắn đã ngửi thấy mùi.
Khi món sườn non sốt tương cuối cùng được dọn lên, Lý Nguyệt Vũ và Tôn bà bà cũng ngồi vào bàn.
Nồi lẩu đã được om gần nửa canh giờ, vừa mở nắp ra, hơi nóng lập tức bốc lên nghi ngút, hương thơm lan tỏa, hòa quyện giữa vị thanh mát của rau củ và vị đậm đà của nước dùng thịt, khiến người ta chỉ ngửi thôi đã thấy thèm.
Trương Thuận không thể chờ thêm, lập tức vươn đũa.
Từ lúc mới bước vào cửa, ông ta đã để mắt tới nồi lẩu kia. Tiết trời lạnh giá thế này, phải ăn món nóng sốt, thơm nồng như vậy mới đúng điệu.
Lớp trên cùng của nồi là thịt ba chỉ thái mỏng, nạc mỡ đan xen. Một lát thịt mỏng tang, trải ra đĩa, gắp thêm ít giá đỗ và rau xanh ở tầng dưới, không cần chấm nước sốt, cứ thế ăn cũng đã ngon đến lạ lùng.
Thời buổi bây giờ, phần lớn người ta chuộng thịt dê, còn thịt heo thì bị coi là thứ tầm thường. Do kỹ thuật thiến heo còn kém, thịt thường có mùi hôi, khó mà xuất hiện trên bàn tiệc của giới quyền quý. Hơn nữa, "người sang không thèm ăn, kẻ nghèo không biết nấu", cách chế biến đơn giản như hấp hay luộc lại càng khó át được mùi.
Không rõ Lý nương tử dùng cách gì mà miếng thịt ba chỉ vừa mềm vừa thơm, mỡ mà không ngấy, nạc thì không khô, ăn vào miệng thấy khoan khoái vô cùng.
Trương Thuận gắp liền ba lần, khiến những người khác cũng tò mò, bắt chước ông ta cuốn thịt với rau xanh và miến.
"Tài nghệ của tiểu nương tử quả thật có thể biến thứ tầm thường thành mỹ vị. Trước đây ta ghét nhất là thịt heo, thấy là phải bịt mũi bỏ đi. Vậy mà hôm nay, tiểu nương tử đã khiến ta phải nhìn thịt heo bằng con mắt khác." Người lên tiếng là vị Thiếu giám của Ngự Sử Đài.
Tiền Thiếu giám đã ngoài năm mươi, nhờ được Hoàng đế ưu ái nên công việc phần lớn giao lại cho thuộc hạ, cuộc sống cũng thong thả hơn. Ông có thú vui là tìm kiếm món ngon khắp nơi.
Từ tửu lầu sang trọng đến quán nhỏ ven đường, từ hàng quán đông khách đến gánh trà vỉa hè trong Thịnh Kinh, không nơi nào mà ông chưa từng ghé qua.
Món bánh bao chiên của tiệm ăn Trường Hoan từng khiến ông nhung nhớ mãi không thôi.
Dù chưa từng nếm thử những món khác do nàng làm, chỉ riêng món bánh bao ấy cũng đủ để ông tin tưởng tuyệt đối vào tay nghề của Lý Nguyệt Vũ.
Vì thế, khi nghe tin nàng mời Trương Thuận dùng bữa, ông liền không ngần ngại theo cùng.
Chỉ một bát thịt dê hầm mềm thôi cũng đủ khiến ông thấy chuyến đi này đáng giá.
Lý Thanh Viễn tan học, nhân lúc trời chưa tối hẳn, vội vã rảo bước về nhà.
Hôm nay phu tử giữ cậu lại kiểm tra bài vở, còn dặn dò kỹ lưỡng những điều cần lưu ý cho kỳ thi Huyện, sự kỳ vọng thiết tha thể hiện rõ trong từng lời nói.
Khi đến gần hẻm Thanh Hạnh, từ xa cậu đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả trong quán. Nhớ lại lời cô cô dặn buổi sáng, bước chân cậu chợt chậm lại.
Hôm qua nghe Tôn bà bà kể, quán nhỏ đã đắc tội với gia nhân phủ Quảng Bình Bá, may mà có đại nhân Ngự Sử Đài và Bùi Thị lang ra mặt giúp đỡ trên triều, quán mới giữ được. Trong lòng cậu vừa giận vừa bất lực.
Nếu cậu lớn thêm vài tuổi, có chức có quyền trong tay, bọn họ nào dám cậy thế hϊếp người, bắt nạt nữ nhân và trẻ nhỏ.
Lý Thanh Viễn siết chặt nắm tay, quyết tâm trong lòng càng thêm vững chắc.
"Thanh Viễn về rồi đấy à."
Tôn bà bà vội vàng đứng dậy, lui ra sau nhà, bưng vào một bát trà gừng vẫn được hâm nóng trên bếp lò để cậu uống cho ấm người.
Lý Nguyệt Vũ vẫy tay gọi: "Lại đây chào các vị đại nhân đi con."
Lý Thanh Viễn bước tới, hành lễ theo kiểu học trò, cúi đầu chào từng người.
Một vị đại nhân khẽ gật đầu, tấm tắc: "Là đệ đệ của Lý nương tử ư? Trông thật tuấn tú, phong thái hơn người."
Lời khen ấy không phải là tâng bốc. Lý Thanh Viễn mới mười tuổi mà đã cao gần bằng Lý Nguyệt Vũ. Cả ngày đi ngoài đường, vậy mà quần áo vẫn sạch sẽ, gọn gàng; ánh mắt sáng trong, không chút mỏi mệt. Cử chỉ điềm đạm, không kiêu cũng chẳng tự ti, lời ăn tiếng nói ôn hòa, chừng mực, chẳng khác nào công tử con nhà gia thế, được nuôi dạy chu đáo.
Lý Nguyệt Vũ mỉm cười đáp: "Là đường tôn trong nhà ạ. Đa tạ đại nhân quá khen."
Ánh mắt nàng nhìn Thanh Viễn chan chứa yêu thương. Trong lòng nàng, cậu xứng đáng với những lời ấy.
Bùi Hoằng Chi liếc ra ngoài trời, thấy ánh hoàng hôn đã nhạt, giờ Dậu cũng qua rồi, bèn hỏi: "Sao giờ này ngươi mới tan học?"
Lý Thanh Viễn lễ phép thưa: "Thưa tiên sinh, học trò được phu tử chỉ bảo thêm bài vở nên về trễ ạ."
Cậu rất có thiện cảm với Bùi Hoằng Chi. Thật ra, phần lớn sĩ tử Đại Càn đều kính trọng vị này - người từng đỗ đầu cả sáu kỳ thi lớn, lại xuất thân từ Bùi gia, một dòng họ danh tiếng với truyền thống khoa bảng lâu đời.
Bùi Hoằng Chi nói: "Ngươi định tham gia kỳ thi Huyện lần này."