Lý Nguyệt Vũ chuẩn bị ba món rau trộn, Tôn bà bà nhanh tay dọn lên.
Ngoài nồi thịt dê hầm đã đun liu riu hơn một canh giờ, nàng còn định xào một đĩa địa tam tiên, làm thêm sườn non sốt tương và cá diếc chiên giòn.
Thấy khách đông, nàng nhớ thịt nạc vẫn còn, liền làm thêm món thịt viên Phúc Lộc.
Tôn bà bà lần lượt mang lên các món gỏi thập cẩm, cần tây trộn giấm, nộm tam tơ - toàn là những món khai vị thanh mát, vừa miệng.
Bốn người bạn thân thiết của Trương Thuận, vừa là đồng liêu vừa là tri kỷ, thấy món ngon dọn lên cũng chẳng khách sáo, ai nấy đều tự cầm đũa.
"Nhờ phúc của ông nên ta mới có dịp thưởng thức tay nghề ẩn giấu của Lý tiểu nương tử." Vị Thiếu giám của Ngự Sử Đài là người động đũa đầu tiên, gắp một miếng thịt đặt vào đĩa của Trương Thuận, rồi không đợi ông phản ứng, liền gắp tiếp cho mình và thong thả ăn.
Những người còn lại cũng nhanh chóng nhập cuộc.
Khi Tôn bà bà bưng ra món thịt dê hầm mềm, ánh mắt mọi người lập tức bị hương thơm hấp dẫn.
Trong chiếc bát sứ trắng nông miệng là đầy ắp thịt và sườn dê, xen lẫn vài miếng củ cải sắc nâu sẫm. Hương thơm bốc lên ngào ngạt, khiến người ta chưa nếm đã thèm.
"Làm phiền bà bà rồi." Có người lên tiếng.
Tôn bà bà vội cúi đầu đáp: "Không dám, không dám", rồi lui vào bếp.
Món thịt dê hầm mềm của Lý Nguyệt Vũ chủ yếu dùng phần ba chỉ và thịt đùi, vừa tránh được vị béo ngậy, vừa giữ được độ mềm thơm. Ba chỉ dê được thái miếng to, rửa qua nước lạnh để khử mùi hôi.
Bí quyết làm nên món này nằm ở bước xào gia vị. Các loại hương liệu như lá nguyệt quế, hoa tiêu, tiêu Tứ Xuyên, thì là, tiểu hồi, hành, gừng, tỏi đều được chuẩn bị sẵn. Dầu được đun nóng trong chảo, phi thơm loại tương gia truyền, rồi cho hương liệu vào đảo đều.
Sau đó mới cho thịt dê vào xào trên lửa lớn, thêm nửa bát nước lọc, vài muỗng rượu hoa điêu và nước tương đặc để khử mùi. Khi nước sôi, thịt được chuyển sang nồi đất, hầm lửa nhỏ trong một canh giờ. Củ cải trắng được cho vào sau, tiếp tục hầm đến khi nước sánh lại, rồi tắt bếp, đậy nắp om thêm một nén nhang nữa mới hoàn tất.
Lúc Tôn bà bà bưng món ăn ra, thịt dê đã chuyển sang sắc vàng óng ả, thơm lừng khó cưỡng.
Mùi thơm lan tỏa khiến ai nấy đều ứa nước miếng.
Món ngon bày sẵn, chẳng còn ai để tâm đến chức vị, tất cả đều vui vẻ vươn đũa gắp lấy gắp để.
Từng miếng thịt dê rung rinh, phủ lớp nước sốt trong veo, óng ánh.
Cho vào miệng, miếng thịt mềm mà không nát, mùi hôi vốn có của dê đã được rượu hoa điêu và gia vị trung hòa, chỉ còn lại vị ngọt đậm đà của thịt.
Trương Thuận nhắm mắt, thong thả thưởng thức, đầu lưỡi như tan ra trong hương vị đậm đà ấy.
Lúc Bùi Hoằng Chi bước vào, hắn bắt gặp cảnh các vị đại nhân của Ngự Sử Đài - những người thường ngày nghiêm nghị, nho nhã - đang quây quần bên bàn bát tiên, mặc quan phục mà ăn uống vui vẻ, chẳng màng hình tượng.
"Ngài đến rồi." Tôn bà bà là người đầu tiên nhận ra, liền cúi mình hành lễ.
Bùi Hoằng Chi để ý thấy khi mọi người đứng dậy, Trương Thuận còn tranh thủ nhét vội miếng thịt dê cuối cùng trong đĩa vào miệng.
"Bùi Thị lang."
Bùi Hoằng Chi gật đầu đáp lễ từng người.
"Lý tiểu nương tử cũng mời Bùi đại nhân sao?" Giọng Trương Thuận nghe có phần không vui.
Cơm nước mà Lý tiểu nương tử chuẩn bị vốn dĩ chẳng nhiều, ông đã miễn cưỡng dẫn theo mấy người ăn chực, giờ lại thêm một Bùi Thị lang, liệu còn đủ phần?
"Không phải, tại hạ vừa đi ngang qua, thấy quán chưa đóng cửa nên mạo muội ghé vào." Bùi Hoằng Chi đáp bằng giọng điềm đạm, không hề tỏ vẻ khó chịu.
Trong lúc mọi người trò chuyện, Lý Nguyệt Vũ bưng ra đĩa cá diếc chiên thơm phức.
Thấy Bùi Hoằng Chi, nàng cúi người hành lễ: "Ơn Bùi đại nhân tương trợ nơi triều chính, nô gia vô cùng cảm kích. May mắn ngài ghé qua, xin mời ngồi, để nô gia có dịp tỏ chút lòng thành."
Bùi Hoằng Chi đưa mắt nhìn quanh bàn. Nồi lẩu vẫn chưa mở nắp, trên bàn còn bày bốn năm đĩa rau trộn, chỉ mới vơi đi một ít. Trong chiếc bát sứ to như cái chậu vẫn còn vài miếng thịt dê sót lại, xương vương vãi khắp mặt bàn.
"Chuyện này do ta mà ra, Lý nương tử không cần phải cảm ơn."
"Chỉ tại tên gia nô kia ngang ngược cậy thế hϊếp người, nào liên quan gì đến Bùi đại nhân."
Trương Thuận nghe hai người khách sáo qua lại mãi không dứt, trong bụng thì thấp thỏm lo món thịt dê hầm mềm nguội đi sẽ mất ngon.
"Hai vị, quan gia đã minh xét rõ ràng, chuyện cũng đã qua rồi, giờ truy cứu ai đúng ai sai cũng chẳng còn nghĩa lý gì. Hay là ta bỏ qua chuyện này đi?"
"Trương đại nhân nói phải lắm."
Lý Nguyệt Vũ và Bùi Hoằng Chi nhận thấy ánh mắt ông ta cứ dán chặt vào bàn ăn, liền nhìn nhau khẽ cười rồi không nói thêm nữa.
Trong số những người có mặt hôm ấy, Bùi Hoằng Chi là người có chức quan cao nhất, lẽ ra nên ngồi ở ghế chủ tọa. Nhưng khi mọi người còn đang định nhường, hắn đã tự nhiên ngồi vào chiếc ghế trống.
"Tan giờ làm rồi, không còn phân biệt quan hay dân, cứ tự nhiên là được."