Chương 12: Lò con đất nung (1)

"Thật sự xin lỗi, thực phẩm trong quán đã dùng hết cả rồi, giờ cũng không thể mua thêm kịp. Nếu vì thế mà làm lỡ bữa sáng của Bá gia thì đúng là tội lớn." Tôn bà bà lựa lời giải thích, nhưng đối phương đâu phải người dễ dàn xếp.

"Chỉ là cái quán rách nát mà dám đắc tội với Bá gia? Có lẽ các ngươi chán sống rồi! Cứ chờ đấy, sẽ biết thế nào là hoàng thân quốc thích - đâu phải thứ dân buôn bán như các ngươi có thể vô lễ!"

Nói xong, gã vẫn chưa hả giận, liền đá đổ chồng xửng hấp trước cửa quán rồi mới nghênh ngang bỏ đi.

Tôn bà bà vội vã nhặt xửng hấp lên, hai cái đã bị đá hỏng, mấy cái còn lại cũng lấm lem dơ bẩn.

Từ bên cạnh, chủ quán điểm tâm nhìn cảnh tượng bừa bộn dưới đất, giọng không giấu được vẻ hả hê: "Tôn bà bà cứ nhịn đi! Dân đen làm sao dám đấu với quan."

Từ ngày Lý Nguyệt Vũ mở quán nhỏ ở hẻm Thanh Hạnh, khách khứa của những hàng điểm tâm quanh đó vơi đi thấy rõ. Người ta ghen tị là chuyện không tránh khỏi.

Giờ tiệm ăn Trường Hoan đắc tội với phủ Bá gia, liệu còn trụ nổi hay không vẫn là điều chưa biết. Nếu quán bị đóng cửa, những người buôn bán xung quanh cũng được dịp ăn nên làm ra hơn.

Chỉ là không ai ngờ, hành vi ngang ngược của tên gia nhân phủ Quảng Bình Bá đã bị một vị Giám sát Ngự sử bắt gặp, liền dâng tấu ngay trong buổi thiết triều sáng sớm. Việc này còn liên lụy đến cả Bùi Hoằng Chi.

"Quảng Bình Bá dung túng gia nô phá rối, cố ý gây hư hại tài sản dân thường, không chỉ làm ảnh hưởng đến việc buôn bán của người dân mà còn buông lời lăng mạ, khiến hoàng gia mất mặt. Thần kính xin Thánh thượng xét xử công minh."

Sau đó, ông ta tường trình lại đầu đuôi việc xảy ra ở hẻm Thanh Hạnh.

Chính Đức Đế lúc ấy đã ngoài năm mươi, ngồi trên ngai vàng, mặt rồng mày hổ, thần sắc uy nghi. Nghe xong, ông không nhìn Quảng Bình Bá đang co rúm một bên, mà quay sang Bùi Hoằng Chi, cười hỏi: "Không ngờ Bùi ái khanh cũng có lòng ham mê ẩm thực như bao người thường."

Bùi Hoằng Chi bước ra khỏi hàng, cúi mình đáp: "Dân lấy ăn làm gốc, vi thần cũng không ngoại lệ."

Hoàng đế cười nói: "Vậy trẫm sao có thể để người ta cắt mất khẩu phần ngon của Bùi ái khanh được."

Giọng nói còn đượm ý vui, nhưng khi quay sang Quảng Bình Bá, ánh mắt đã lạnh như sương: "Quảng Bình Bá bị phạt nửa năm bổng lộc để làm gương. Những tổn thất của chủ quán, phải bồi thường gấp năm lần. Khanh có điều gì bất bình không?"

"Thần không dám. Từ nay thần nhất định sẽ nghiêm khắc quản thúc hạ nhân, cẩn trọng lời nói hành vi." Quảng Bình Bá chỉ thiếu điều quỳ xuống dập đầu van xin.

Hoàng đế khẽ hừ một tiếng. Với người muội phu này, ông ta vốn chẳng có mấy thiện cảm.

Thái tử đứng bên cạnh, mắt cụp xuống giấu đi cơn giận đang dâng lên.

Vốn hôm nay y định nhân chuyện mùa vụ để tiến cử Quảng Bình Bá một chức quan thực quyền, xem như đền ơn cô cô từng giúp đỡ. Nhưng giờ xảy ra chuyện thế này, y còn mở miệng ra sao được nữa?

Một chuyện rắc rối bắt đầu từ Bùi Hoằng Chi, cuối cùng lại kết thúc vì ông ta.

Lý Nguyệt Vũ biết được chuyện này là nhờ lời kể của vị chủ bộ Hộ Bộ. Cuối cùng, ông ta còn an ủi: "Lý nương tử cứ yên tâm, Thánh thượng mắt sáng như sao, đã xử phạt Quảng Bình Bá nghiêm khắc rồi. Tên gia nhân kia chắc chắn không còn dám bén mảng đến quán nữa đâu."

"Đa tạ chủ bộ đã cho hay."

Lý Nguyệt Vũ mới chân ướt chân ráo đến Thịnh Kinh, mấy chuyện va chạm thế này cũng không phải lần đầu. Trước kia chỉ là cạnh tranh trong nghề, nàng còn xoay xở được. Nhưng gặp phải kẻ quyền thế như Quảng Bình Bá thì lại là chuyện khác.

Tên gia nhân kia tuy miệng lưỡi ngông cuồng, nhưng nàng chẳng vì thế mà run sợ.

Quán nhỏ của nàng có quy củ, nếu vì thân phận của khách mà dễ dàng phá lệ, sau này gặp ai quyền quý cũng phải nhún nhường cả sao? Khách thường nhìn vào, cũng sẽ sinh bất mãn.

Hơn nữa, quan doãn Kinh Triệu vốn nổi tiếng cứng rắn, từng xử nhiều vụ án có liên quan đến hoàng thân quốc thích, ngay cả quốc cữu gia cũng từng bị ông ta tống vào ngục. Nếu thật sự xảy ra chuyện, nàng cũng không ngại đối chất nơi công đường.

Chỉ không ngờ, sự việc lại bị Gián quan dâng tấu lên tận Hoàng thượng. Quảng Bình Bá trong lòng chắc hẳn đang hận thấu xương, điều đó nàng cũng lường được. Bề ngoài ông ta không dám làm gì, nhưng nàng vẫn phải cẩn trọng hơn.