Chương 1: Khúc dạo đầu (1)

[Chú thích: Phần mở đầu chỉ để dẫn dắt bối cảnh và nguyên nhân, không phải câu chuyện của nhân vật chính. Nữ chính không phải Vương phi, nam chính cũng không phải Vương gia. Truyện có nhịp độ chậm, không theo mô típ đại nữ chủ, có yếu tố tình cảm, bối cảnh hoàn toàn giả tưởng. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!]

"Vương phi đã biết sai chưa?"

Nam nhân mặc áo gấm, toàn thân toát ra khí lạnh, đi vòng qua bức bình phong, sải bước thẳng vào chính viện.

Tên tùy tùng theo sau lập tức khựng lại, càng cúi đầu thấp hơn.

"Vương phi..."

Nam nhân chau mày, giọng không giấu nổi vẻ bực bội: "Cứ ấp a ấp úng mãi, còn ra thể thống gì nữa. Có gì thì nói thẳng ra."

"Thưa Vương gia, Vương phi..." Tên tùy tùng nghiến răng, hạ giọng: "Vương phi sai thị nữ thu dọn của hồi môn, nói là... muốn hòa ly."

"Cái gì?"

Nam nhân ngỡ mình nghe lầm, nhưng nhìn dáng vẻ co rúm, sợ sệt của tên tùy tùng, hắn chẳng thể không tin.

Đúng là hồ đồ!

Hắn sải bước nhanh hơn.

Giờ này lẽ ra hắn đang ở nha môn xử lý công vụ. Vậy mà người gác cổng lại báo quản sự trong phủ có chuyện cần gặp gấp.

Hắn tưởng Vương phi cuối cùng cũng biết lỗi, nhưng vì sĩ diện nên không tiện xuống nước, đành mượn tay người khác thay lời. Vì nghĩ vậy, trên đường hắn cũng không hỏi kỹ.

Nào ngờ, lại là trò hờn dỗi trẻ con của nàng ta.

"Thường ngày chính là bổn vương quá dung túng, nên mới để nàng ta hết lần này đến lần khác vượt quá giới hạn."

Nam nhân vung tay áo, mang theo lửa giận bước vào chính viện.

Khoảnh sân vốn yên tĩnh bỗng trở nên hỗn loạn. Tỳ nữ, tiểu đồng tay xách nách mang, đi qua đi lại như mắc cửi.

Giữa sân, mười mấy chiếc rương lớn bằng gỗ nam mộc tơ vàng được đặt ngay ngắn, bên trong chứa đầy trang sức, vải vóc. Vài chiếc rương khác vẫn đang được khuân ra.

"Vương gia!"

Mọi người giật mình, vội vàng hành lễ rồi nép sang hai bên, ánh mắt len lén nhìn vào chính đường.

Một nữ nhân ngồi ngay ngắn trong chính đường, vẻ mặt bình thản. Nàng nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, rồi đứng dậy, chỉnh lại y phục, thong thả bước ra.

"Vương gia đã đến."

Nàng cúi người hành lễ, dáng vẻ đoan trang như thường lệ.

"Nàng lại muốn giở trò gì nữa đây?" Nam nhân day trán, cố nén cơn bực dọc đang trào lên: "Chuyện lần trước, bổn vương đã giải thích rõ ràng với nàng. Người đó cũng đã bị đuổi đi theo đúng ý nàng. Chừng đó vẫn chưa đủ sao?"

"Vương gia nghĩ sao?"

Nữ nhân có đôi mắt rất đẹp, trước đây mỗi khi nhìn hắn đều hiện lên nét cười dịu dàng, chứa chan tình ý. Nhưng giờ đây, trong đôi mắt ấy chỉ còn lại sự lạnh lùng và bướng bỉnh, khiến lòng hắn càng thêm khó chịu.

"Bổn vương cho rằng, thân là Vương phi, nàng nên hiểu thế nào là ôn nhu, hiền hậu, biết bao dung và rộng lượng."

"Ôn nhu hiền hậu, phẩm hạnh đoan trang; dịu dàng sáng suốt, giữ lễ phép khuôn phép; điềm đạm nghiêm cẩn, xứng đáng làm khuôn mẫu."

Đó là những lời trong thánh chỉ ban hôn mà hắn đã tự mình dâng tấu xin ban.

Từng câu từng chữ khi ấy khiến nàng vui sướиɠ khôn nguôi.

Vậy mà chỉ trong vỏn vẹn ba năm, nàng đã thấu rõ lòng dạ của nam nhân.

Nữ nhân cụp mắt, nuốt xuống vị đắng nghẹn nơi đáy lòng.

"Vương gia cũng cho rằng thϊếp không xứng đáng làm Vương phi nữa sao?"

Có lẽ vì trong lời nói chứa đựng quá nhiều uất nghẹn, nam nhân chợt bình tâm lại, ngập ngừng mở lời: "Bổn vương không có ý đó, nàng..."