Chỉ có hai đèn pha phía trước bật sáng, trông chẳng khác gì đôi mắt phát sáng dữ tợn của báo đen trong rừng sâu.
Một đêm không ngủ, đến tận lúc trời rạng, Cố Thành mới rời đi.
Nhìn kẻ đi săn đã khuất bóng, Vân Tiếu Tiếu cầm lấy điện thoại, chuyển sang giao diện hệ thống ẩn.
Giống như khi cô khởi động điện thoại ở nhà hàng hôm đó, vừa chuyển sang hệ thống kia, màn hình lập tức bị lấp đầy bởi hàng loạt tin nhắn WeChat và cuộc gọi nhỡ.
[Vân Tiếu Tiếu! Không phải chị đã nói sẽ rời đi sao? Sao lại quay về nhà với giáo sư Cố rồi?]
[Vân Tiếu Tiếu! Có phải chị hối hận vì đã đổi thân phận với tôi không? Chị không nỡ rời xa giáo sư Cố đúng không?]
[Vân Tiếu Tiếu, chị đang ở đâu? Tại sao lại tắt máy? Là vì chị biết giáo sư Cố cầu hôn tôi, nên chịu không nổi nữa phải không! Muốn lén lút đổi lại, làm phu nhân Cố à? Tôi nói cho chị biết, đừng mơ! Vân Tiếu Tiếu, chị không nghe máy cũng chẳng sao, cùng lắm hôm nay tôi đến thẳng trước cửa căn hộ của giáo sư Cố. Tôi muốn xem, khi anh ấy biết hết sự thật, rốt cuộc sẽ chọn chị hay chọn tôi!]
Tin nhắn cuối cùng của Vân Thiên Thiên gửi đến, hiển thị thời gian là 1 giờ 30 phút sáng.
Vân Tiếu Tiếu hoảng hốt. Với tính cách của Vân Thiên Thiên, nhất định cô ta đã chờ ở căn hộ từ sớm.
Hiện tại, Cố Thành đã rời đi hơn mười phút, mà khoảng cách từ căn hộ đến đây cũng không xa lắm…
Nếu thực sự để cho Vân Thiên Thiên gặp được Cố Thành, thì tất cả những gì cô đã chịu đựng bấy lâu nay chẳng phải đều uổng phí hay sao!
Nghĩ đến đây, Vân Tiếu Tiếu lập tức gọi điện cho Vân Thiên Thiên.
"Sao nào, bây giờ biết sợ rồi à? Biết xuất hiện rồi sao?" Điện thoại vừa kết nối, giọng điệu của Vân Thiên Thiên đầy vẻ khinh bỉ.
"Thiên Thiên, cô đừng nói với tôi là cô thực sự đi tìm Cố Thành rồi nhé."
"Sao? Bây giờ Cố Thành là bạn trai của tôi! Tôi muốn tìm anh ấy lúc nào thì tìm, còn cần chị cho phép à?"
Chỉ nghe giọng nói cũng biết Vân Thiên Thiên lúc này vẫn còn đang tức giận.
"Tôi đang đứng trước cửa căn hộ của giáo sư Cố đây. Nếu chị đã không giữ lời hứa, muốn cướp lấy hạnh phúc vốn thuộc về tôi, thì tôi cũng chẳng cần phải giấu giếm gì nữa. Tôi muốn xem thử, sau khi biết tất cả mọi chuyện, giáo sư Cố sẽ chọn ai giữa hai chúng ta!"
Nghe đến đây, tay Vân Tiếu Tiếu bắt đầu run rẩy.
Nhưng cô cố gắng giữ cho mình thật bình tĩnh, giọng nói cũng hết sức ung dung.
"Thiên Thiên, chỉ là tôi đang làm việc nên không thấy tin nhắn của cô thôi, sao cô lại nóng vội như vậy?"
"Từ khi hai chúng ta tráo đổi thân phận tới giờ, cô cũng đã ở bên giáo sư Cố một thời gian rồi mà? Tính cách của anh ấy, cô vẫn chưa hiểu rõ sao?"
"Tuy bình thường anh ấy rất dịu dàng, nhưng là một giáo sư y học, có những giới hạn mà anh ấy không thể chấp nhận. Nếu để Cố Thành biết mình bị hai chúng ta lừa dối, cô đoán xem anh ấy có tức giận không?"
"Cô có chắc anh ấy yêu cô đến mức có thể tha thứ cho sự lừa dối này không? Thiên Thiên, gặp chuyện thì đừng có bốc đồng, tôi vốn không định tranh giành với cô, đừng vì chút giận dỗi mà bỏ lỡ cơ hội gả vào hào môn. Đó không phải là thông minh mà là được chẳng bù mất."
Nghe thấy đầu dây bên kia im lặng.
Vân Tiếu Tiếu biết chuyện này còn có thể xoay chuyển, tiếp tục dụ dỗ: "Thiên Thiên, bao nhiêu năm nay, có khi nào tôi chưa từng thuận theo ý cô? Chẳng phải cô luôn muốn có một công việc đàng hoàng để có thể ngẩng đầu trước mặt giáo sư Cố sao? Hôm nay chính là cơ hội đó."
"Cơ hội gì?" Giọng Vân Thiên Thiên dịu đi, thăm dò hỏi.
Khóe miệng Vân Tiếu Tiếu khẽ nhếch lên.
Cô biết chỉ cần đưa ra miếng mồi này, Vân Thiên Thiên phần lớn sẽ bị thuyết phục.
"Tổng giám đốc bộ phận thị trường của công ty niêm yết. Hôm qua xuất viện xong, tôi đã quay lại công ty, thức trắng đêm hoàn thiện bản đấu thầu. Cuộc đấu thầu hôm nay quyết định sự phát triển của toàn bộ thị trường nửa năm sau. Tôi nghĩ, nếu đã tráo đổi thân phận thì làm cho triệt để, cô thay tôi thuyết trình trong buổi đấu thầu hôm nay đi. Chỉ cần đấu thầu thành công, vị trí quản lý dự án chắc chắn sẽ thuộc về cô."
"Muốn tôi thuyết trình? Cầm lấy thành quả của chị? Chị tốt bụng vậy sao?"
"Có gì sai? Theo thỏa thuận ban đầu, tôi vốn định ra nước ngoài, đã không định quay về thì còn quan tâm đến công việc làm gì? Cho dù có thành tựu thì cũng nên là của cô. Dù sao, bây giờ cô chính là Vân Tiếu Tiếu, phải không?"
Giọng nói của Vân Tiếu Tiếu nghe rất chân thành, nhưng chẳng ai thấy được vẻ giả tạo trên gương mặt cô.
"Vân Tiếu Tiếu, chị bớt dụ dỗ tôi đi! Công việc của chị tôi chẳng hiểu gì, kêu tôi đi thuyết trình là muốn tôi làm trò cười trước mặt giáo sư Cố, để sau này không dám ngẩng đầu trước mặt anh ấy chứ gì!"
"Tai nghe Bluetooth mini, tin hay không tùy cô. Tôi sẽ dạy cô từng câu từng chữ, hơn nữa sau này mọi công việc tôi cũng sẽ toàn lực giúp cô giải quyết."
"Hừ! Tốt bụng vậy ư? Vân Tiếu Tiếu, chắc chắn chị có điều kiện gì đó đúng không?"
"Tất nhiên có điều kiện. Tôi muốn hoàn toàn cắt đứt với gia đình đó. Dù sao chỉ cần cô sống tốt, có tôi hay không cũng thế thôi. Tôi giúp cô leo lên vị trí cao, cô giúp tôi thoát khỏi biển khổ, đôi bên cùng có lợi, chẳng phải tốt sao?"